Không khí trên tàu lúc này thật căng như dây đàn.
Kỷ Thiên ở trong lòng đương nhiên rất sợ cái lão già họ Trạch sẽ bấm kíp nổ.
Nhưng mà bên ngoài, anh lại phải tỏ ra thật bình tĩnh, không một chút sợ hãi, chỉ như vậy mới cầm chân được lão ta, chờ Phong Tử An đến tóm hết một lần.
Đúng cái lúc này, điện thoại trong túi quần của Kỷ Thiên rung lên lợi hại, anh hơi nhăn mày cầm cái điện thoại nhìn vào, không khỏi chửi tục một cái, người gọi đến rõ ràng là Hàn Phi.
Kỷ Thiên cáu giận, bắt máy liền xổ ra một tràng, “con mịa nó Hàn Phi giờ cậu mới gọi cho tôi, cậu đang ở cái xó nào vậy hả? Có biết ông đây chờ đến ruột rà sắp cháy rồi không?”
Bên kia, giọng Hàn Phi có chút buồn cười, “Kỷ Đại ca, anh đánh hăng như vậy, còn cần tìm tôi, yên tâm đánh đi ha, tôi làm theo kế hoạch rồi, anh cứ chơi thêm chúc đi, tầm nửa tiếng nữa thôi.”
Kỷ Thiên “phi” một tiếng, “Mịa cậu, dám bỏ lại anh em hả?”
Hàn Phi bên kia cũng không thua, “Tôi làm theo lời Tử An, anh có kiến nghị thì đi mà chất vấn cậu ta, ok.”
Tít tít tít… một tràng dài.
Kỷ Thiên không khỏi tức đến lộn ruột.
Phong Tử An, con mịa cậu cái kế hoạch quần gì lại để cho ông đây một mình xông pha ở đây.
Cậu đây là muốn tuyệt đường nỗi dõi của nhà họ Kỷ hả?
Kỷ Thiên ai oán chửi thầm Phong Tử An vạn câu trong lòng.
Phía bên dưới khoang thuyền, lúc này Phong Tử An đột nhiên hắt xì, anh không biết Kỷ Thiên đang chửi anh.
Hơi xoa xoa cái mũi cao, nghĩ chắc do trời lạnh nên hắt xì thôi.
“Tử An, chúng ta lên trên đi, đợi như vậy không phải cách.” Dương Tinh Vũ ngồi bên cạnh anh nơi cầu thang đi lên đang sốt ruột liền lo lắng nói.
Phong Tử An gật đầu, “Ừ, anh đang định nói với em đây, lúc nãy thấy em còn mệt, đi không vững, nên anh mới nán lại.”
Dương Tinh Vũ nghe anh nói cô mệt, cô đi không vững, trong đầu lại ầm ầm mà hiện lên mấy cái cảnh tượng ban nãy ngọt ngào của hai người.
Chậc..
xấu hổ quá đi mất.
“Được rồi, đi thôi, anh còn dám nhắc chuyện kia với em.” Dương Tinh Vũ không vui nói.
Phong Tử An cười xoa đầu cô gái nhỏ, anh nói: “Được, chúng ta lên trên, anh cho em xem trò vui.”
Trò vui?
Dương Tinh Vũ hơi nghi ngờ nhìn Phong Tử An, tên này lại đang tính kế ai rồi?
Phía cuối con tàu, không một ai để ý đến nơi cánh cửa dẫn xuống cầu thang bên dưới khoang tàu.
Lạch cạch một tiếng, bên trên có người nhấc cánh cửa ra, vậy mà lại là Hàn Phi và Lưu Nguyệt.
Vừa thấy hai người họ, Dương Tinh Vũ vui mừng, “Chị Nguyệt, anh Hàn Phi.”
Hai người Hàn Phi và Lưu Nguyệt cũng thở phào một hơi, thầm nghĩ hai người họ thật may khi đến đúng lúc, nếu để Phong Tử An đợi thêm một chút, hẳn lại bị tên này ghim thù.
Kế hoạch của Phong Tử An là sau khi cứu được Dương Tinh Vũ và Lưu Nguyệt, thì để Lưu Nguyệt hội họp với Hàn Phi, người trên thuyền dù sao cũng ít ai nhận ra Lưu Nguyệt, sau đó Hàn Phi buộc phải liên lạc với bác của Phong Tử An, chính là cục trưởng cục cảnh sát tỉnh S, nhờ ông điều người đến giúp.
Loại chuyện buôn người cần phải được pháp luật xử lý, đương nhiên bọn họ sẽ không gọi đến cảnh sát nếu như lão Trạch không động đến bọn họ, đàng hoàng mà bàn chuyện làm ăn, chỉ đáng tiếc, lão ta lại tự cho mình là đúng, nghĩ bản thân là vua cùng cảng này.
Dám lật mặt, vậy thì hậu quả nặng nề ập đến, ông ta chỉ có thể tự mình chuốc lấy mà thôi.
Tự tạo nghiệp, thì phải gánh nghiệp.
Còn có cả Lương Định và Lâm Lạc Nhi, cấu kết buôn người trái phép, bắt cóc trẻ con, quy tội cũng đủ ngồi nhà đá hết thanh xuân.
Chuyện đến mức này, Phong Tử An đã cảm thấy bản thân cực kỳ nhân từ rồi.
Dám động đến con gái và vợ anh, hậu quả lớn, thì cũng là bọn người kia tự chuốc lấy.
Anh chỉ muốn bảo vệ người nhà của