Nhậm Xuyên có chút không thể tin vào tai mình, Giang Hoàn vừa mới nói cái gì?
Anh đứng tại chỗ, không hề nhúc nhích, vừa lúc mấy người đàn ông phía sau đuổi kịp, người đàn ông xăm trổ dẫn đầu cầm lấy cổ tay anh, định kéo anh lại.
Giang Hoàn nhanh chân bước tới, trực tiếp ôm Nhậm Xuyên vào lòng.
Sống mũi của Nhậm Xuyên đập vào lồng ngực rắn chắc của Giang Hoàn, nhất thời ngây người.
Đây thật sự là Giang Hoàn sao?
Từ lúc Nhậm Xuyên chạy ra khỏi con hẻm nhỏ Giang Hoàn đã nhìn thấy anh, dáng vẻ xinh đẹp như vậy muốn không chú ý cũng khó, mặt mũi vì say rượu nên ửng hồng, đằng sau còn có bóng dáng mấy tên côn đồ, cảm giác như là dê vào miệng cọp.
"Làm gì đấy?" - Vẻ mặt tên xăm trổ khó coi, hắn nhìn Giang Hoàn, "Cướp người?"
Sắc mặt Giang Hoàn rất lạnh, hắn chỉ nói một chữ: "Cút!"
"Vãi! Dám nói chuyện với tao như thế à!" - Tên xăm trổ nổi giận, "Đó là bạn trai của tao, mày đừng có mà nhiều chuyện!"
Khóe miệng Giang Hoàn giật giật, cười gằn: "Bạn trai..."
Tên xăm trổ duỗi tay nắm lấy cổ tay Nhậm Xuyên: "Mẹ nó cậu nhanh mà lên gi-"
Giang Hoàn không thèm nhìn mà trực tiếp đấm một cái vào mặt hắn, vừa vững vàng vừa chuẩn xác, đánh người lảo đảo.
"Đệt!" - Tên xăm trổ che kín mặt mình, có chút không thể tin được sự thật này, "Đệt mẹ mày-"
Giang Hoàn ngay lập tức cho thêm một cú đấm.
Những tên côn đồ còn lại lập tức xông lên, Giang Hoàn đẩy Nhậm Xuyên ra phía sau, xắn tay áo tiến lên nghênh đón.
Nhậm Xuyên trơ mắt nhìn Giang Hoàn lấy một địch năm, tà áo tung bay, từng nắm đấm thấu thịt, lộ ra vẻ cực kỳ hung hãn của đàn ông.
Thấy thế xong bần thần một hồi, anh mới nhớ tới việc gọi báo cảnh sát, giọng run rẩy: "Này, tôi muốn báo cảnh sát..."
Phố bar ở khu vực trung tâm thành phố, cảnh sát tới rất nhanh, mau chóng khống chế tình hình và tách đám người đang đánh nhau ra: "Dừng lại! Không được nhúc nhích! Không được đánh nữa!"
Giang Hoàn bị trúng mấy đấm vào mặt, mắt bầm đen, khóe miệng rách ra, trông vô cùng chật vật.
Hắn nghiêng đầu, nhổ ra một bãi nước bọt lẫn máu, lấy khăn trong túi ra lau khóe miệng, khi chạm vào vết thương, đau đến mức xuýt xoa một tiếng.
Nhậm Xuyên có chút không dám tiến lên hỏi hắn có đau không.
Cảnh sát lùa tất cả mọi người về đồn.
Tên đàn ông xăm trổ không chịu thừa nhận mình đã định cưỡng gian bất thành, luôn miệng nói Nhậm Xuyên là bạn trai của mình, nháy mắt với cảnh sát: "Là loại bạn trai đó đó, một đêm."
Nhậm Xuyên cũng không thể chứng minh mình là nạn nhân, hơn nữa định nghĩa cưỡng bức trong luật pháp là đàn ông với phụ nữ, không có cái nào về đàn ông với đàn ông.
Cảnh sát chỉ xem chuyện này là ẩu đả đánh nhau mà xử lý, tình tiết không nghiêm trọng, cũng không gây thương tích nhẹ, sau khi phê bình và giáo dục một phen thì cho bọn họ về.
Nhậm Xuyên theo Giang Hoàn đi ra khỏi đồn cảnh sát, dọc đường đều cúi đầu mà đi.
Giang Hoàn mở cửa xe, bảo: "Lên xe."
Nhậm Xuyên không muốn tiếp xúc nhiều với hắn: "Tôi tự đi taxi."
Giang Hoàn không muốn lặp lại lần thứ hai: "Anh bảo, lên xe."
Nhậm Xuyên chỉ có thể ngồi ở ghế phó lái.
Anh lén lút nhìn Giang Hoàn đang lái xe, nhìn thoáng qua cũng có thể thấy được vết bầm trên hốc mắt, nhãn cầu bị đánh đến tụ máu, đỏ đến mức hơi đáng sợ.
Nhậm Xuyên do dự, nói: "Hay là...!đến bệnh viện đi."
Giang Hoàn không nói lời nào.
Nhậm Xuyên cúi đầu, không nói gì nữa.
Chiếc Bugatti Veyron lướt nhanh, hòa vào dòng xe cộ trong thành phố.
Lúc dừng đèn đỏ, Giang Hoàn chống tay lên vô lăng, nhìn Nhậm Xuyên dò xét, cuối cùng cũng lên tiếng: "Tại sao nhìn thấy anh lại muốn chạy?"
Nhậm Xuyên thầm nói trong lòng, làm sao tôi biết anh sẽ giúp tôi.
"Lúc anh gọi tai cậu bị điếc à?" - Giang Hoàn không khách sáo chút nào, mắng Nhậm Xuyên như tát nước vào mặt, "Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Bốn năm tên côn đồ theo đuôi, không cầu cứu thì muốn làm gì?"
Giọng Nhậm Xuyên vo ve như muỗi kêu: "Tôi có thể tự đánh..."
Giang Hoàn vươn tay chọc vào trán anh: "Đệt mẹ cậu say như vậy rồi còn muốn đánh ai?"
Nhậm Xuyên thực sự giận mà không dám nói gì.
Vì anh đã cứu ông đây nên ông đây sẽ không cãi nhau với anh.
Giang Hoàn tự chọc giận chính mình đến mức đập mạnh tay vào vô lăng phát ra tiếng còi chói tai: "Đầu cậu có phải chỉ để mọc tóc không? Rõ ràng là trời tối thui, đêm hôm khuya khoắt vẫn cứ một mình đi vào?"
Nhậm Xuyên tức tối nghĩ, nếu không phải anh chọc giận ông đây, ông đây đã không đi bar rồi.
Đèn xanh sáng lên, Giang Hoàn chỉ có thể gạt chuyện mắng mỏ sang một bên, chuyên tâm lái xe.
Trong xe yên tĩnh không một tiếng động, cả hai đều không lên tiếng.
Nhậm Xuyên buồn bực chán nản nhìn ánh đèn thành phố bên ngoài cửa sổ, móng tay bấu chặt cửa xe, phát ra tiếng động sột soạt.
Bất thình lình, bên tai vang lên một câu: "Ai cũng có thể là bạn trai cậu à?"
Nhậm Xuyên quay đầu lại nhìn Giang Hoàn, thầm bảo anh nói như vậy là có ý gì?
Vẻ mặt Giang Hoàn nhìn qua có chút không vui, lời nói tối nay của tên xăm trổ kia khiến hắn canh cánh trong lòng, cái gì mà bạn trai, còn là tình một đêm.
Lại là một lần đèn đỏ, Giang Hoàn quay đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt Nhậm Xuyên, cau mày nói: "Cậu tùy tiện tìm bạn trai như vậy sao?"
Nhậm Xuyên không muốn nói chuyện về đề tài bạn trai với hắn, hùa theo: "Tùy tâm trạng."
Giang Hoàn thật sự chưa bao giờ nghe qua chuyện khốn nạn như thế này, tìm bạn trai còn phải tùy tâm trạng, ý là khi tốt thì mười bảy mười tám người, còn khi không tốt thì hai, ba người sao?
Lồng ngực hắn như bị thứ gì đó chặn lại, nghẹt thở đến đau đớn, tim hắn như muốn nổ tung.
Hắn nhìn Nhậm Xuyên, muốn có được đáp án: "Cậu đối xử với chuyện tình cảm một cách tùy tiện như vậy sao?"
"Thế nào là tùy tiện!" - Nhậm Xuyên phát hỏa, "Mẹ nó tôi đối xử với mọi mối tình đều là từ đầu đến cuối, không phải chỉ là nhiều lần thôi à? Tình yêu của người trưởng thành vốn là