Diệp Lăng Thiên bị đưa lên xe cảnh sát, im lặng suốt dọc đường, đến khi xe chạy thẳng về đồn cảnh sát, anh cũng rất phối hợp, xuống xe và tự mình đi thẳng vào đồn.
Sau đó, Diệp Lăng Thiên được đưa vào phòng thẩm vấn, ba cảnh sát dẫn anh về cũng theo vào, rồi đóng cửa lại.
“Còng tay cậu ta lại.” Cảnh sát lớn tuổi lạnh lùng nói.
“Không cần còng đâu, tôi tự khai, người là do tôi đánh, tôi nhận tội.” Diệp Lăng Thiên nhìn một lát rồi nói.
“Cậu cho rằng đồn cảnh sát này là nhà cậu mở à? Cậu nói không còng thì không còng sao? Giờ cậu đánh người bị thương nặng, là giết người không thành, thuộc đối tượng tình nghi giết người, còng cậu ta lại, còng cả chân cậu ta vào luôn.” Cảnh sát lớn tuổi lạnh lùng nhìn Diệp Lăng Thiên nói.
“Đợi đã, có một số chuyện chúng ta phải nói rõ trước, tôi chưa đánh người đến mức gây thương tích nghiêm trọng, hắn ta cùng lắm chỉ bị xây xát ngoài da thôi, chứ đừng nói là giết người không thành, tôi muốn giết người khi nào chứ? Mặc dù các anh là cảnh sát, nhưng làm việc phải có bằng chứng. Tôi chỉ đánh nhau thôi, trong tòa nhà có camera, các anh có thể dựa vào đó để kiểm tra xem, là do đối phương ra tay trước, cùng lắm các anh chỉ được tạm giam tôi mấy ngày thôi, tôi cũng đồng ý bồi thường tiền thuốc men cho đối phương.” Diệp Lăng Thiên nhíu mày lạnh lùng nói.
“Chúng tôi sẽ có bằng chứng, nên không cần cậu bận tâm. Giờ cậu hãy kể chi tiết động cơ giết người và quá trình hành hung của mình đi, đương nhiên, cậu không nói cũng không sao, miễn cậu ký tên là được, ở đây chúng tôi đã có động cơ và quá trình phạm tội một cách chi tiết rồi. Lý, cậu đi viết một biên bản hỏi cung tới đây, nhớ ghi là cố ý giết người nhưng không thành, gây thương tích nghiêm trọng.” Cảnh sát lớn tuổi gọi một tên cảnh sát trong đó nói.
Đợi cảnh sát đó rời đi rồi, Diệp Lăng Thiên mới cười khẩy: “Các anh định ngụy tạo chứng cứ để đẩy tôi vào chỗ chết đúng không?”
“Ngụy tạo? Chứng cứ của chúng tôi vô cùng xác thực, lấy đâu ra mà ngụy tạo. Mau còng cậu ta lại, mấy chuyện cực nhọc này giao cho cậu làm đấy, cấp trên đã giao phó rồi, cứ mạnh tay vào, lát nữa cậu đừng có nhẹ tay quá.” Cảnh sát lớn tuổi cười khẩy, rồi căn dặn một tên cảnh sát khác.
Lúc anh chàng cảnh sát trẻ tuối đó đi lấy còng tay định còng Diệp Lăng Thiên lại, thì anh lại cười khẩy lần nữa và hỏi: “Sao thế? Khép tôi vào tội giết người không thành còn chưa thỏa nên muốn dùng tư hình với tôi nữa à?”
“Đối với loại người ngu xuẩn quyết không nhận tội như cậu, thì không thể không dùng chút thủ đoạn được, ra tay đi, cấp trên đã giục gấp lắm rồi, lát nữa sẽ có người tới đây xem kết quả. Lý, làm xong chuyện này rồi, cậu sẽ không thiếu phần đâu, cứ đánh mạnh tay vào.” Cảnh sát lớn tuổi ung dung ngồi trên ghế hút thuốc nói, Diệp Lăng Thiên chẳng khác nào miếng thịt trên thớt trong mắt ông ta, muốn băm muốn chặt thế nào là do ông ta định đoạt.
“Ba, chuyện sao rồi?” Lý Vũ Hân lại gọi cho ba mình lần nữa.
“Ba đã hỏi bạn ba, ông ấy cũng hỏi giúp ba rồi, chuyện này hơi khó giải quyết, giờ cậu ta bị định tội giết người không thành gây thương tích nghiêm trọng, người bạn này của ba cũng không nhúng tay vào được. Ba đã gọi luật sư Vương tới đó rồi, xem xem có thể giải quyết chuyện này theo luật không?” Lý Tiên Nguyên thở dài nói.
“Đây rõ ràng là vu khống, vu khống một cách trắng trợn, nói cái gì mà giết người không thành chứ, đây chẳng phải là trừng mắt nói dối sao? Có còn thiên lý nữa không? Từ đầu đến cuối tát anh ta có một cái, mà còn là do anh ta mở miệng mắng Diệp Lăng Thiên trước, hơn nữa kẻ ra tay đánh người trước cũng là anh ta mà. Ba à, mặc kệ thế nào đi nữa, lần này Diệp Lăng Thiên cũng vì con mới bị bắt vào đó, ba nhất định phải cứu anh ấy ra.” Lý Vũ Hân cực kỳ tức