Ôn Thất Bạch nửa ngày mới giảm bớt choáng váng khi bị hung hăng đụng tường, ánh mắt nhìn về phía Lư Triệt cũng tràn đầy chán ghét, "Anh nói cái gì vậy! Ai được bao nuôi! " (Truyện chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad.com Linh0068:)
Áo ngủ, dép lê, biệt thự của Tô Cảnh Dược, Lư Triệt bóp cổ Ôn Thất Bạch, ở trước mặt hắn còn giả bộ trinh tiết giống như hoa sen trắng, quay đầu liền quyến rũ Tô Cảnh Dược, Ôn Thất Bạch này thật sự coi hắn đã chết sao.
"Cậu cho rằng Tô Cảnh Dược rất lợi hại sao? Cậu có nghĩ anh ta là người tốt sao? Danh tiếng của anh ta bên ngoài cũng không tốt hơn tôi nhiều! "Lư Triệt cảm thấy giống như bắt gian ở trên giường vậy, hắn xuất ngoại một tháng, Ôn Thất Bạch liền cùng hắn chơi trò này, "Cậu thật sự cho rằng Tô Cảnh Dược sẽ che chở cậu sao? Đừng nằm mơ, Tô Cảnh Dược không có khả năng vì cậu mà đắc tội Lư gia, cậu ngoan ngoãn theo tôi trở về, tôi còn có thể cho cậu bậc thang leo xuống.
"
Ôn Thất Bạch bị Lư Triệt bóp không thở nổi, tuy rằng cậu bình thường cũng chú trọng rèn luyện, nhưng cũng không địch lại Lư Triệt, hơn nữa đầu óc còn chưa hết lại choáng váng càng rơi vào thế hạ phong.
"Thế nào? Nghĩ kĩ chưa? Theo tôi trở về hay tiếp tục đi theo Tô Cảnh Dược? "Lư Triệt quăng Ôn Thất Bạch sang một bên, lúc này mới rũ mi mắt xuống nhìn Ôn Thất Bạch, trong mắt tràn đầy lửa giận cùng khinh miệt.
Ôn Thất Bạch đỡ lấy tường thở hổn hển, lại ho khan nửa ngày, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Lư Triệt, gằn từng chữ, không chút nào che dấu chán ghét của mình, "Tôi đã sớm nói với anh, tôi thà cùng một con heo lên giường cũng sẽ không tìm anh.
"
Ôn Thất Bạch đời này ghét nhất chính là Loại người tự cho là đúng, thủ đoạn hạ lưu như Lư Triết, cùng ở với Lư Triệt? Cậu sợ buồn nôn đến chết.
"Cùng một con lợn? Tôi ngược lại muốn xem, cậu và lợn lên giường có thể kéo đầu tư của Nghệ thị trở lại hay không." Lư Triệt cười nhạo một tiếng, Nghệ thị đã rút đầu tư, Ninh Phàm có bản lĩnh to lớn cũng không có biện pháp tiếp tục quay tiếp, về phần Ôn Thất Bạch, ở trong giới giải trí thêm hai ba năm nữa, sớm muộn gì cũng tới quỳ li3m hắn.
Ôn Thất Bạch đã sớm cảm thấy Nghệ Thị đột nhiên rút vốn rất kỳ quặc, cuối cùng cũng hiểu được, thì ra là Lư Triệt giở trò quỷ, là hắn gây áp lực cho Nghệ thị.
"Anh cũng chỉ có chút bản lĩnh này, ngoại trừ chèn ép tôi ra anhcũng không phải có khả năng làm việc khác, tôi nói cho anh biết, Ôn Thất Bạch tôi cả đời làm quần chúng cũng sẽ không cầu xin loại cặn bã như anh.
"Ôn Thất Bạch nếu như có thể bị chút thủ đoạn này của Lư Triệt đánh gục xuống, vậy hai mươi mấy năm trước cậu sống vô ích rồi.
Răng Lư Triệt cắn chặt ọp ẹp, gân xanh trên mu bàn tay lộ ra, Ôn Thất Bạch luôn có loại bản lĩnh chọc giận hắn, mà mỗi lần chọc giận hắn, Ôn Thất Bạch cũng đừng nghĩ sẽ thoải mái!
Hung hăng nâng tay lên, một cái tát quăng qua.
Ôn Thất Bạch còn chưa kịp trốn, bàn tay vung tới trước mặt đã bị bắt được, dừng ở giữa không trung, không thể tiến về phía trước một chút nào.
Một giây sau, cậu đã bị ôm vào một cái ôm quen thuộc.
Tô Cảnh Dược một tay nắm lấy cánh tay Lư Triệt, một tay ôm Ôn Thất Bạch vào trong ngực mình, lời nói ra lạnh đến cực điểm, "Không biết thiếu gia Lư nhị muốn ở nhà tôi định làm gì với người của tôi?"
"Tô...!Tô Cảnh Dược! " Ôn Thất Bạch thanh âm khàn khàn, cổ còn rất đau, ngay cả nói chuyện cũng nghẹn ở cổ họng.
Nhìn thấy Tô Cảnh Dược mũi cậu đột nhiên chua xót, trên thế giới này cũng chỉ có Tô Cảnh Dược vì cậu mà ra mặt.
Tô Cảnh Dược không lên tiếng, chỉ trấn an vỗ vỗ lưng Ôn Thất Bạch, quay đầu định đánh Lư Triệt, dám bắt nạt người của anh, Lư Triệt này lá gan rất lớn, trên đầu Ôn Thất Bạch đã treo thẻ bài tên Tô Cảnh Dược, hắn lại dám tới đây tìm phiền toái.
Trong ấn tượng của Lư Triệt, Tô Cảnh Dược là một thương nhân trong mắt chỉ có lợi ích, không nói đạo lý đối nhân xử thế, đừng nói bao dưỡng Ôn Thất Bạch, lúc trước hắn bao dưỡng nhiều minh tinh như vậy, cũng không thấy hắn để ý một người như vậy, Lư Triệt cảm thấy, Tô Cảnh Dược sẽ không bởi vì một người đàn ông cùng hắn kết thù, cùng Lư gia kết thù.
Cho đến khi Tô Cảnh Dược đánh hắn ngã xuống đất, hắn vẫn không kịp phản ứng, vì sao Tô Cảnh Dược lại ra tay, Lư gia chính là gia tộc chi nhánh xếp hạng một hai trong các gia tộc phụ thuộc Tô gia, cánh tay phải của Tô gia, Tô Cảnh Dược thế mà cứ như vậy vất bỏ hắn!
"Đứng lên, mới một chút đã chịu không nổi? Tôi vẫn chưa hả giận đâu.
"Tô Cảnh Dược rũ mắt nhìn Lư Triệt nằm trên mặt đất, tựa như đang nhìn một vật chết.
Lư Triệt nhìn Tô Cảnh Dược từng bước từng bước đi tới, chân lại giống như bị đổ trì, một bước cũng không bước được, khí thế Tô Cảnh Dược quá mạnh, người đàn ông được tôn sùng thành quỷ thần trong thương nghiệp làm sao có thể yếu đuối được.
"Tô Cảnh Dược! "Ôn Thất Bạch còn chưa đi qua ngăn cản, lại có một người gia nhập chiến cuộc, Lục Mạch vẻ mặt vui vẻ giẫm lên ngực Lư Triệt, dùng chân đè Lư Triệt xuống, cho đến khi nhìn thấy Lư Triệt lộ vẻ sợ hãi mới buông ra một chút.
"Tôi nghe nói lần này Lư gia coi cậu là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm, nếu cậu chết Lư gia có phải sẽ sụp đổ luôn không? "Lục Mạch cúi đầu nhìn Lư Trọc, "Cậu nói xem đến lúc đó vị trí này trống rồi, có thể rơi xuống đầu Lục gia hay không, dù sao tên hai nhà chúng ta đều rất giống nhau, không bằng cậu bán cho tôi nhân tình, đem vị trí này đưa cho tôi, như thế nào?.
"
Lục Mạch vẻ mặt tươi cười như gió xuân, hoàn toàn không để ý biểu tình Lư Triệt vặn vẹo đến cực điểm cùng tiếng rên càng ngày càng lớn.
Một Tô Cảnh Dược hắn cũng không nhất định có thể ngăn cản được, chứ đừng nói hiện tại lại thêm một Lục Mạch, hoàn toàn xong đời.
Ôn Thất Bạch còn thiếu chút nữa gọi 120 đưa Lư Triệt vào bệnh viện.
Tô Cảnh Dược đột nhiên quay lại, nhặt dép lê trên mặt đất đặt bên cạnh Ôn Thất Bạch, ngước mắt nhìn hắn, "Coi chừng chân lạnh.
"
Dép lê bị rơi vào thời điểm Ôn Thất Bạch giãy dụa, lúc Tô Cảnh Dược nhặt về, cậu mới cảm nhận được chân giẫm lên sàn nhà lạnh lẽo, đã lạnh đến mức không có