Đẩy xe nôi của con ra khỏi biệt thự,
Phó Thắng Nam đi đến nhà xe lấy xe, còn
tôi vịn xe của con, đứng ở trong sân chờ
anh.
Chợt, tôi nhìn thấy một người phụ nữ
đang ngồi xổm ð trước cổng, sau khoảng
mấy giây sửng sốt, tôi mới kịp nhận ra là
Mạc Hạnh Nguyên chưa hề rời đi.
Tôi không khỏi nhíu mày, lúc Phó
Thắng Nam lái xe ra cũng đề ý tới Mạc
Hạnh Nguyên đang ngồi ở cồng.
Nhưng anh không nói gì, chỉ ôm Phó
Tuệ Minh lên xe, chuẩn bị xong thì nhìn tôi
nói: “Đi thôi!”
Mạc Hạnh Nguyên nghe thấy tiếng
động, từ trên bậc thang ở cổng đứng dậy,
chạy tới ngăn ở trước xe.
Cô ta nhìn Phó Thắng Nam, nói: “Anh
Thắng Nam, anh định đi gặp mẹ của em
sao? Anh đưa em theo với!”
Phó Thắng Nam nhíu mày, hơi không
vui: “Lát nữa Kiều Cảnh Thần sẽ tới đón
cô.”
Mạc Hạnh Nguyên đỏ mắt: “Thời tiết
lạnh như thế này, anh Thắng Nam em xin
anh, đưa em đi cùng với!”
“Lên đây đi!” Tôi mờ miệng, hơi bực
bội: “Cô chủ Nguyên không cần thiết phải
làm mình khổ sð như vậy đề tìm kiếm sự
đồng cảm đâu.”
Sắc mặt của Mạc Hạnh Nguyên trắng
bệnh, đôi mắt u buồn nhìn về phía Phó
Thắng Nam.
Sắc mặt Phó Thắng Nam không tốt
lắm, trờ nên lạnh lẽo như băng: “Xe không
đủ chỗ, cô đợi Kiều Cảnh Thần đi!”
Sau đó anh vòng qua người cô ta, khời
động xe rời đi!
Tôi ngồi ở phía sau nhìn Mạc Hạnh
Nguyên đứng nguyên tại chỗ không nhúc
nhích thông qua cửa kính, nhìn về phía Phó
Thắng Nam, nhíu mày: “Cô ta như vậy, anh
không đau lòng sao?”
Anh mím môi, nhìn về phía tôi: “Em hi
vọng anh sẽ đau lòng sao?”
“Lo lái xe đi!” Anh có đau lòng hay
không, đối với tôi mà nói thì cũng như nhau
mà thôi.
Trên đường đi, Phó Tuệ Minh rất
ngoan, đại khái là vì thích ngồi xe, cho nên
lúc nào ở trên xe con bé đều rất hưng
phấn, thi thoảng còn vung vầy tay chân.
Xe dừng ở bên ngoài Lê Viên, ở cổng
biệt thự, Lâm Uyên và Mạc Đình Sinh đang
đứng đó, dường như đã đợi bọn họ rất lâu.
Thấy chúng tôi, Lâm Uyên tiến lên,
nhìn tôi cười nói: “Đến rồi à, đã nấu cơm
xong rồi, chỉ chờ hai người đến thôi.”
Phó Thắng Nam ôm Phó Tuệ Minh ra,
Mạc Đình Sinh và Lâm Uyên liếc nhau, ánh
mắt kinh ngạc nhìn về phía tôi: “Đứa bé…
Đứa bé không sao à?”
Tôi mím môi, sắc mặt hơi lạnh lẽo:
“Tổng giám đốc Uyên định động tay động
chân một lần nữa sao?”
Hốc mắt Lâm Uyên bỗng nhiên đỏ lên,
bà ấy lắc đầu nói: “Không phải, cô đừng
suy nghĩ nhiều, tôi vui ấy mà, đứa trẻ
không xảy ra chuyện gì là tốt rồi.”
Phó Thắng Nam ôm Phó Tuệ Minh,
không nhiều lời, chỉ thản nhiên nói: “Đi
thôi!”
Ở phòng ăn tại lầu một, John và Trần
Húc Diệu đều tới, ngay cả Trịnh Tuấn Anh
đã lâu không gặp cũng tới, người phụ nữ
đang đi ð bên cạnh anh là Lâm Diên ít khi
xuất hiện.
Bất ngờ thật, lại có thể gặp cô ta ở
đây.
John nói, Vũ Linh xảy ra chuyện phần
lớn là do Lâm Diên gây ra, tôi nhìn người
phụ nữ càng ngày càng trở nên xinh đẹp
này, sắc mặt trở nên lạnh lẽo.
“Thầm Xuân Hinh, tới đây ngồi đi!”
John nhìn thấy tôi thì vội vã mờ miệng, vẫy
tay về phía tôi.
Tôi đi về phía John, ngồi ð ngay bên
cạnh anh, Phó Thắng Nam đầy xe của con
đến bên cạnh.
Biệt thự Lê Viện này là căn biệt thự xa
hoa nhất Thành phố Giang Ninh, chỉ riêng
phòng ăn thôi đã chiếm hơn trăm mét
vuông, có diện tích lớn hơn phòng ăn bình
thường rất nhiều.
Bàn tròn rất lớn, nếu khi nói chuyện
không nói to hơn một chút thì có thề người
ð phía đối diện sẽ không nghe thấy gì.
Cách mà Lâm Uyên nhìn tôi rất dịu
dàng và ân cần, sai người làm bắt đầu
bưng thức ăn lên, cô và Mạc Đình Sinh
ngồi ð ngay bên cạnh tôi và Phó Thắng
Nam.
Sắc mặt bà ấy dịu dàng nhìn Phó Tuệ
Minh còn đang vô cùng vui vẻ bên trong
xe đầy, cười nói: “Thật đáng yêu, tính ra đã
được gần bốn tháng rồi.”
Mạc Đình Sinh nhìn thoáng qua khuôn
mặt lạnh như băng của tôi, sắc mặt ông ta
hơi phiển muộn, mờ miệng nói: “Thẩm
ân Hinh, đứa trẻ này nhỏ hơn một chút
so với một đứa trẻ bình thường, có phải là
vì không đủ dinh dưỡng không?”
Tôi mím môi, sắc mặt không tốt lắm:
“Lúc nó sinh ra gặp nhiều khó khăn hơn trẻ
con bình thường, cho nên trông nhỏ hơn
mấy đứa trẻ khác.”
Lâm Uyên kéo tay Mạc Đình Sinh, hơi
đau xót nói: “Do tôi hết, là lỗi của tôi.”
Hôm nay tôi cảm thấy hai người này
thật khó hiều, không khỏi nhìn về phía Phó
Thắng Nam, anh kéo tay tôi lại, vỗ vỗ lên
để trấn an, nhìn về phía Lâm Uyên và Mạc
Đình Sinh nói: “Hai người ngồi đi!”
Chắc vì đã phát hiện ra sự khó chịu
của tôi, hai người Lâm Uyên và Mạc Đình
Sinh đều ngồi xuống.
Tôi cảm thấy khó hiểu, một là thái độ
của hai người này khi vừa mới gặp tôi hoàn
toàn khác biệt so với bây giờ.
Hai là, theo lý thuyết, hẳn Mạc Đình
Sinh đã biết hết về những video trong quá
khứ của Lâm Uyên rồi, tại sao ông ta có
thể đối xử với Lâm Uyên bình tĩnh như vậy.
Có người đàn ông không nào là không
quan