Cơ thể bị anh ôm có chút hơi
chặt, tôi tựa vào lồng ngực của
anh, tôi không khỏi muốn cười, vốn
dĩ đàn ông thật sự thích những
người phụ nữ yếu đuối.
Nhận thấy anh dùng lực có
chút mạnh, tôi hơi sửng sốt một
chút, hai má bị tay anh nâng lên,
đối diện với con ngươi tối đen của anh.
Anh lạnh lùng mờ miệng:
Xuân Hinh, đây không phải
là cô, hãy là chính cô!”
Tôi…
Tôi không khỏi bu môi, trợn
mắt nhìn anh nói: “Lâm Hạnh
Nguyên có thể nói nói như vậy thì
tại sao tôi không thể chứ?”
Thật là kỳ lạ, cùng là ra vẻ
đáng thương, sao tôi lại không thể?
Anh bật cười:
“Cô có tôi rồi, không cần tỏ ra
đáng thương nữa, mặt khác cô
cũng không đáng thương.”
Tôi đột nhiên cảm thấy, tôi căn
bản là không nên diễn trò với Phó
Thắng Nam. Tôi trực tiếp từ lồng
ngực của anh ngồi dậy, đi thằng
vào phòng tắm.
Quả nhiên, có một vài kịch
bản, chỉ thích hợp với một số người
mà thôi.
Từ phòng tắm đi ra, Phó
Thắng Nam đã nằm ở trên giường,
tôi lau tóc, ngồi trước bàn trang
điểm, chuẩn bị sấy tóc.
Anh đứng dậy, mở miệng nói:
“Lại đây.”
Tôi nghĩ chắc anh muốn tôi đi
ngủ nên nhíu mày nói: “Tóc vẫn
chưa khô đâu.”
Anh ừ một tiếng, vẫn mờ
miệng nói: “Lại đây.”
Tôi đi qua, nhìn anh nói: “Có
chuyện gì vậy?”
Anh đặt tôi ngồi lên trên
giường, lấy khăn mặt lau tóc cho
tôi, thanh âm lạnh nhạt nói: “Dùng
máy sấy sẽ làm tồn thương tóc.”
Tôi mím môi: “Nhưng dùng
khăn mặt thì sẽ rất lâu.”
Tôi cảm thấy có chút chóng
mặt, hơi khó chịu: “Phó Thắng
Nam, tôi buồn ngủ rồi, dùng máy
sấy đi.”
Anh không nói gì, đặt tôi trong
lòng ngực nói: “Ừ, ngủ di.”
Tôi không còn nhiều sức lực
nữa, chưa đợi anh lau khô tóc thì
đã ngủ rồi.
Ngày trôi qua đều mơ mơ hồ
hồ, có thề là do mang thai nên tôi
thường xuyên có chút không ồn
định. Từ bệnh viện phụ sản đi ra,
đứa nhỏ đã có hình dáng rồi.
Tâm trạng của Phó Thắng
Nam không tồi, lên xe nhìn tôi nói:
“Lát nữa, cô muốn ăn cái gì?”
Tôi lắc đầu, không có một
chút sức lực, tựa lưng vào ghế ngồi
nói: “Ăn gì cũng được.”
Rõ ràng cái gì cũng chưa làm,
nhưng lại cảm giác mệt.
Thấy tôi như thế, anh giúp tôi
cài dây an toàn, mỡ miệng nói:
“Chúng ta về nhà ăn, ăn xong nghỉ
ngơi cho thật tốt.”
Tôi gật đầu, hơi nhắm mắt lại,
chuẩn bị tiếp tục dựa vào nghỉ một lát.
Mấy ngày kế tiếp tôi như
không có tỉnh thần gì, mang thai
bốn tháng, không tính là chuyện gì
to tát, tôi còn có thề đi tới công ty.
Tập đoàn Phó Thiên kiểm
toán đã kết thúc, cho nên tôi cũng
thoải mái một ít.
Hoàng Nhược Vi bởi vì chuyện
của Công ty An Cường, chủ động
tìm tôi xin từ chức, tôi không phê
duyệt, chỉ có thể để cô ấy về quê
nghỉ ngơi một thời gian.
Cuối tuần, tôi hẹn gặp Kiều
Cảnh Thần, muốn cùng anh ta tìm
hiểu chuyện công xưởng bên kia.
Nề mặt anh ta là anh em của Phó
Thắng Nam, nếu như tôi trực tiếp
báo cho công ty về chuyện này, đối
với đạo lý đối nhân xử thế thì
không được thích hợp cho lắm. Vậy
nên mới chuẩn bị lén tìm anh ta để
nói chuyện.
Tại quán cà phê.
Âm nhạc nhẹ nhàng du
dương, gọi một ly nước trái cây,
Kiều Cảnh Thần nhìn tôi, có chút
không kiên nhẫn nói: “Tìm tôi có
chuyện gì hả?”
“Anh chán ghét tôi là bởi vì
Lâm Hạnh Nguyên, hay còn có
chuyện khác nữa?” Tôi mỡ miệng
nói, có chút ý muốn nói chuyện phiếm.
Anh ta sửng sốt, dừng một
chút liền nở nụ cười: “Cô tìm tôi
chính là vì tán gẫu chuyện này đó
Tôi lắc đầu, “Không phải!”
“Chỉ là tùy tiện hỏi một chút
thôi.” Tinh thần của tôi không tốt,
mờ miệng nói: “Mọi người luôn
phải nhìn về phía trước, tôi cùng
Phó Thắng Nam đã kết hôn , kết
cục đã định rồi, anh thích Lâm
Hạnh Nguyên, đã như vậy, vì cái gì
không bày tỏ rõ lòng mình, đến với
cô ta?”
“Cô nói đủ chưa?” Anh ta nhíu
mày, tỏ ra rất không vui vẻ: “Thẩm
Xuân Hinh, cô đặt chính mình ở vị
trí nào? Cô nghĩ rằng chính mình
làm nữ chính? Người khác có thể
bởi vì cô nói mấy câu, là có thề một
đường về phía trước hướng về kết
cục tốt đẹp sao?”
Tôi cúi mặt xuống, không mở miệng .
Tôi không phải người giỏi nói
chuyện, trực tiếp dừng chủ đề này,
nhìn về phía anh ta nói: “Cũng tốt,
chúng ta về nói chuyện anh dừng
lại nhà máy phía Nam đi!”
Anh ta sửng sốt, ánh mắt
dừng lại trên người tôi, thật lâu sau
mới nói: “Không thể nghĩ được, cô
có thề điều tra ra được.”
“Tôi muốn biết lý do.”
Này vốn là chuyện công việc,
cho nên, tôi sẽ không có chút
khách sáo và giả dối.
“Tại sao không trực tiếp hỏi
Thắng Nam, lại tới hỏi tôi?”
Tôi hạ tầm mắt nói: “Hạ Vỹ là
do anh quản lý, công xưởng phía
nam đã đình chỉ nửa năm, nửa năm
qua tuy rằng tôi không biết anh
làm cách nào dùng tiền để bù vào
phần còn thiếu, nhưng anh hẳn
cũng không phải có ý xấu. Chính
bởi vì anh không có biện pháp đề
xử lý. Mặt khác, anh là anh em với
Phó Thắng Nam, tôi không hy vọng
các anh phát sinh tranh chấp theo
bất kỳ thủ đoạn nào.”
“Ha.” Anh cười lạnh một tiếng:
“Thẩm Xuân Hinh, cô cũng quá
đơn thuần rồi.”
Một mũi tên bắn trúng 2 con
nhạn, anh ta