Đúng lúc cô thấy anh Long đi từ trong phòng ra.
Đối diện với ánh mắt cô, khoé miệng ông ta còn cong lên.
Trên gương mặt ôn hoà, trầm lắng kia vẫn hiện lên sự hiền từ vô cùng.
Lúc Lạc Hiểu Nhã đang mải ngây người ra thì đã bị Quý Tiêu Châu kéo ra ngoài.
Mãi đến sau khi đi ra ngoài, Quý Tiêu Châu mới nhẹ nhàng thở ra, cậu ta nói với Lạc Hiểu Nhã: “Bên trong xảy ra chuyện gì, cô cứ nói thật với tôi, không cần giấu giếm, nếu không thì tôi không thể yên tâm được”
Thái độ trong lòng Lạc Hiểu Nhã đối với anh Long cũng không chuẩn xác lắm.
Thấy Quý Tiêu Châu hỏi nên cô vội vàng thuật lại cuộc gặp gỡ giữa mình và anh Lon, kể cả toàn bộ cuộc đối thoại cũng nói cho cậu ta nghe.
Sau khi cô nói xong thì đưa ánh mắt mong đợi mà nhìn Quý Tiêu Châu: “Thế nào? Ông ta nói ông ta sẽ giúp tôi, anh cảm thấy có vấn đề gì không? Có âm mưu gì hay không?”
Quý Tiêu Châu nói hết những gì mình biết thêm lần nữa, sau đó cậu ta nhìn Lạc Hiểu Nhã bằng ánh mắt phức tạp: “Tôi không nhìn ra có vấn đề gì cả, nhưng không biết có phải tôi bị ảo giác hay không mà lại cảm thấy hình như anh Long rất thích cô và cũng đánh giá cô rất cao”
“Hả?” Lạc Hiểu Nhã hơi sửng sốt: “Tôi không nhận ra điều đó”
“Cô không biết ông ta dùng thái độ gì để đối xử với người khác đâu” Quý Tiêu Châu thở dài một hơi: “Cô vẫn còn rất may mắn, ông ta hứa hẹn sẽ đồng ý thì chắc sẽ không nuốt lời đầu.
Tuy nhiên nếu ông ta định nuốt lời, cô cũng không thể làm gì được ông ta”
“Cũng đúng” Lạc Hiểu Nhã suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Cô chỉ nghĩ đến việc trả thù toàn bộ nhà bác Lạc, nếu anh Long thật sự nổi ý định tham lam và không để lại nhà cho cô thì cũng không sao, chỉ cần có thể lấy được di vật của bố mẹ là được.
Bác Lạc đã ở căn nhà này lâu đến như vậy rồi, nó không còn thuộc về ký ức trước kia của cô nữa, mà đã không có một chút ký ức gì thì cũng nghĩa là không quan trọng nữa.
Dù sao đối với cô mà nói, điều quan trọng nhất chính là di vật của bố mẹ.
Thêm nữa, mấy thứ này hẳn là không có lợi ích gì đối với anh Long.
Cả nhà bác Lạc còn không biết bản thân mình sắp gặp tai vạ đến nơi mà còn khoe khoang khắp nơi.
Gặp đồng nghiệp trước kia, ông ta khoe đủ thứ.
Nào là tự ca ngợi trong sự thoả mãn về mối quan hệ