Lời nói này của Lạc Quang có quá nhiều sơ hở.
Ông ta lạnh lùng nhìn Lạc Quang, đột nhiên nói: “Người bạn đó của mày tên là gì, có cách liên lạc hay không? Mày nói cho tao biết tao gọi điện thoại đến hỏi thử xem.
Mới chỉ có ba ngày, sao có thể lỗ đến mười lăm tỷ.
Cho dù số tiền này bị thua lỗ hết cũng không thể bị thua lỗ như thế này.
Lạc Quang nghe thấy bố mình liên tục hỏi một loạt vấn đề như vậy, sắc mặt bắt đầu trở nên xanh trắng, hai môi run rẩy, ậm ừ nói: “Cậu ta thua lỗ xong đã bỏ trốn ngay lập tức, con không liên lạc được với cậu ta.”
Vì quá sợ hãi nên Lạc Quang quên mất chuyện quan trọng này, anh ta có thể lừa được bà cụ Lạc là bởi vì bà cụ không hiểu cái gì cả, nhưng bố anh ta thì không như thế.
Dù bố anh ta có vô dụng hơn nữa thì ông ta cũng đã làm lãnh đạo nhỏ ở đơn vị bao nhiều năm nay, liếc mắt một cái đủ để nhìn thấy anh ta.
Bác Lạc cười lạnh một tiếng: “Nhanh như vậy đã không tìm được người? Vậy sao mày không báo cảnh sát? Nói không chừng cảnh sát còn có thể đòi được một ít về.”
“Đây, con, chuyện làm ăn của chúng con không phải chuyện quang minh chính đại, bố, bố biết mà.”
Lạc Quang còn muốn giáo biện, lại đột nhiên bị bố mình nắm lấy cổ tay lôi xuống giường.
Bác Lạc là người khỏe mạnh, vốn khỏe hơn Lạc Quang, huống hồ bây giờ thân thể Lạc Quang vẫn còn suy yếu, vừa kéo một cái anh ta đã bị kéo xuống khỏi giường rồi.
Bát mì bên cạnh “choáng” một tiếng vỡ tan tành, mì với nước mì đều vung vãi đầy trên mặt đất.
Nhưng mà bác Lạc giống như không phát hiện ra, vẫn cứ lôi kéo Lạc Quang đi ra ngoài: “Đi, tạo đưa mày đi báo cảnh sát để điều tra cho rõ ràng chuyện này.”
“Không, con không đi, con không đi” Lạc Quang điên cuồng lùi lại phía sau, hoảng sợ nhìn bác Lạc, liều mạng chạy về phía bà cụ Lạc.
“Bà nội cứu cháu, cháu không muốn đến cục cảnh sát với bố, cháu không muốn đi.”
Cuối cùng vẫn là bà cụ Lạc thấy mọi chuyện không có cách nào thu xếp được nữa, nhất là cháu trai lại đang bị kéo dưới đất như một chó giãy chết, bà cụ nhịn không nổi mới tiến lên tách hai bố con ra.
Đến lúc này rồi, nhất là thấy được bộ dạng chột dạ vừa nãy của Lạc Quang, sao bác Lạc có thể không biết anh ta đang nói dối?
Đôi mắt lạnh lẽo hung ác của ông ta hung hăng trừng Lạc Quang, thở hổn hển rống giận: “Thằng súc sinh nhà máy, còn không mau thành thật nói mọi chuyện cho tao biết, rốt cuộc là chuyện gì? Chuyện mày thiếu tiền rốt cuộc là sao? Nếu như mày còn không nói thật, tạo sẽ dứt khoát cho mày một nhát để