Lạc Hiểu Nhã nhíu mày nhìn bà cụ một cái.
Chẳng lẽ chuyện của của bố, bà cụ không tham gia vào sao? Bà cụ không biết chuyện bác sạch và Lạc Quang giở trò lên xe của bố sao?
“Không phải mà mẹ, sao mẹ có thể nghe lời Lạc Hiểu Nhã rồi nghi ngờ con chứ?” Bác Lạc vội vàng giải thích, ánh mắt oán hận nhìn Lạc Hiểu Nhã.
bây giờ ông ta đã hiểu rõ, trước đây Lạc Hiểu Nhã nói muốn tha thứ cho ông ta thực ra chỉ là nói dối.
Có lẽ cô bảo Hoắc Tùng Quân sắp xếp công việc cho mình ở Hoắc Kỳ cũng có mục đích khác, đoán không chừng có lẽ là để hạ nhục ông ta.
Bác Lạc hận cô đến nghiến răng, nghiến lợi.
Lạc Hiểu Nhã nghe ông ta lại phỉ báng mình, khẽ cười một cái, không nói hai lời, phát luôn bản ghi âm cho bà cụ nghe.
Sau khi phát xong, cô nhìn chằm chằm bà cụ, cười lạnh một tiếng: “Các người nợ tối hai mạng người.
Các người không thoát khỏi liên quan đến chuyện bố mẹ tôi chết, việc này tôi sẽ không để yên đầu”
Bà cụ không nghe thấy lời cô nói nữa, ngơ ngác nhìn bác Lạc, ngón tay run rẩy, ánh mắt đỏ bừng: “Mày, mày hại chết em trai mày sao? Mày là đồ súc sinh, sao mày có thể làm ra chuyện này?”
Bà cụ ghét đứa con trai nhỏ này, hận sự ra đời của nó làm bà cụ mất việc khiến bà cụ trở thành một bà nội trợ tầm thường suốt quãng đời còn lại.
Nhưng dù có chán ghét đứa con trai này như thế nào thì nó cũng là đứa con bà cụ mang thai chín tháng mười ngày mới khổ sở sinh ra được, đến tận bây giờ bà cụ cũng chưa từng nghĩ sẽ giết nó.
Bà cụ nhìn đứa con trai lớn của mình, giống như lần đầu tiên quen biết nó, ánh mắt cực kỳ phức tạp.
“Mày, sao mày lại hại chết em trai ruột của mày? Lạc Quang Nhật, nó, nó là em trai ruột của mày đó.”
“Em trai ruột nào?” Bác Lạc đột nhiên nóng nảy nhìn về phía bà cụ, cười lạnh: “Từ trước đến nay mẹ chưa từng coi nó là con trai của mình, sao nó có thể là em trai ruột của con được chứ”.
“Mày!” Bà cụ chỉ vào ông ta, một lúc lâu sau vẫn không nói nên lời.
“Mẹ đừng quên, từ nhỏ đến lớn, cho đến tận bây giờ mẹ cũng không ưa gì Lạc Quang Nhật.
Là do từ trước tới nay mẹ dạy dỗ con nên làm sao mà con có thể có tình anh em với nó được.” Bác Lạc giống như nhớ tới cái gì đó, vẻ mặt khó chịu.
Bà cụ tức giận đến mức mặt đỏ bừng lên, đứng dậy hung hăng tát mấy