Bảo vệ đến rất nhanh, An Bích Hà chỉ vào Phương Ly nói: “Chính cô ta đã làm lộ bản thiết kế, mau báo cảnh sát đi, tôi muốn cô ta phải trả giá” Sau đó nhướn mày, cười lạnh nhìn Phương Ly: “Nếu hôm nay cô đồng ý giúp tôi, tôi sẽ xử lý chuyện của cô thật nhẹ nhàng, cô cũng là người thông minh, chắc hẳn nên biết phải làm gì”
Phương Ly cười nhẹ, nhìn về phía sau cô ta, bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, trong mắt chứa đầy nước: “Giám đốc An, cô không thể đối xử với tôi như vậy, các nhà thiết kế lão làng đều đã bị cô ép phải rời đi, mà sức lực một mình tôi cũng có hạn, việc cấp bách này tôi không thể trợ giúp, xin cô hãy phê duyệt đơn xin nghỉ việc của tôi đi”
Vẻ mặt cô ta thay đổi cực nhanh, An Bích Hà còn chưa kịp phản ứng đã nghe phía sau truyền đến một tiếng quát to: “An Bích Hà, con còn không chịu để yên sao!”
An Bích Hà sững sờ quay đầu lại, đối diện với khuôn mặt tức giận của An Vu Khang.
Hai mắt ông ta tràn đầy lửa giận, cơ mặt vặn vẹo trông cực kỳ đáng sợ: “Các nhà thiết kế đều đã bị con đuổi đi hết chỉ còn lại một người, sao con vấn làm mấy trò quỷ này, con không thể yên tĩnh một chút sao?”
“Không phải…Bố, chính miệng cô ta đã thừa nhận bản thiết kế do cô ta trộm mất, cô ta thừa dịp con không chú ý, ghi lại các bản thiết kế, sau đó tiết lộ cho các công ty khác..
bố phải tin con!” An Bích Hà cố gắng giải thích nhưng nét mặt của An Vũ Khang vẫn không hề dịu lại.
Phương Ly cúi đầu khẽ nhếch khoé môi, đến khi ngẩng lên lần nữa, trên mặt đã ngập tràn vẻ ấm ức: “Sao cô có thể nói như vậy, tôi được cô cố ý gọi tới đây, chẳng lẽ cô còn không tin vào ánh mắt của bản thân sao? Thời điểm tôi bắt đầu vào làm, bản thiết kế đã ở trong tay cô rồi, tôi còn chưa từng cầm qua, còn không có cơ hội tiếp xúc”
Cô ta vẫn dùng lý do ban đầu để chối tội khiến An Bích Hà nghẹn họng, không nói nên lời.
Lúc đầu An Bích Hà cũng vì thời gian vào làm của cô ta mà không hề nghi ngờ cô ta, nhưng hiện tại bỗng nhiên lại có cảm giác bê đá đập chân mình, trong lòng vô cùng uất ức.
“Cô vừa mới tự mình thừa nhận, cô nhân lúc tôi không chú ý, đi vào phòng làm việc của tôi, thấy tôi còn chưa kịp sắp xếp lại bản thảo thiết kí “Tôi nói khi nào chứ? Cô có bằng chứng không?” Vẻ mặt Phương Ly đầy vô tội, thấy cô †a mở miệng nhưng không nói được câu nào, trong lòng vô cùng đắc ý.
Sau đó cô ta ngẩng đầu, nhìn về phía An Vu Khang đẳng sau An Bích Hà, khuất nhục nói: “Các đồng nghiệp thiết kế lão làng đều vì sự nghỉ ngờ của tổng giám đốc An mà bỏ đi, cô ấy ép tôi, bắt tôi tạo ra một loạt thiết kế trước đêm nay, khối lượng công việc lớn như vậy, tôi cũng chỉ đành có ng có lực.
Cô ấy lại nói tôi tiết lộ ty hiếp tôi… Tổng giám đốc An, tôi thật sự