Mặc Diệu giật mình xoay người thấy Phong Du trưng vẻ mặt trêu chọc mình, ông bèn tằn hắn vài tiếng bước tiếp lên lầu 3 vào phòng ngủ của mình.
Sáng hôm...
7 giờ 2 phút.
Mặc Đình Ngôn dậy sớm hơn mọi ngày, thay đồ xong, lướt ngang qua phòng Bạch Yên Chi, bỗng lùi chân lại đẩy cửa xem lén người bên trong đã dậy chưa?
Hắn cau mày khó chịu bởi bên trong chả thấy ai, tức tốc đẩy cửa vào.
Đúng lúc Bạch Yên Chi quấn mỗi khăn tắm bước từ trong phòng tắm ra, vừa hát vu vơ.
"Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi anh..."
Bạch Yên Chi bất giác thấy đôi dép lông tổ tướng màu xanh đen dưới sàn, phản xạ dịch ánh mắt dần lên, miệng vừa tả.
"Chân thon dài, cơ thể hoàn hảo, chiếc cổ cao, cái cằm chẻ."
Ngưng lời bởi tự nhiên thấy không ổn, ngẩn lên cao xác nhận khuôn mặt, phản xạ hết hồn la to:
"A!!!"
Lùi người về sau tựa cửa phòng tắm, nhìn xuyên thấu khuôn mặt lạnh lùng của Mặc Đình Ngôn.
Mặc Đình Ngôn lúc bước vào thấy cô vợ hờ đang vừa cúi quấn khăn nhé vào vòng 1 hồng hào, nên mới đứng đơ cứng.
"Mặc Đình Ngôn, sao...sao tự ý vào phòng tôi?"
Mặc Đình Ngôn nhìn bộ dạng lúng túng của cô vợ hờ, suýt không nhịn được bật cười thích thú.
Lúc nhòm qua khe cửa hắn không thấy người mình đe doạ hôm qua đâu, cộng thêm những câu nói nghĩ quẫn lúc ở bệnh viện của cô vợ, đầu hắn nhảy số nghĩ cô vợ tự vẫn.
"Ừ, coi cô còn thở không?"
Dứt lời Mặc Đình Ngôn xoay lưng bỏ ra ngoài, bỏ lại Bạch Yên Chi vẻ mặt tức tối nghẹn lời.
Một lúc sau cô bước xuống cầu thang thấy Mặc Đình Ngôn cười nói vui vẻ với một cô gái, nụ cười mà từ khi gả cho Mặc Đình Ngôn cô mới nhận thấy.
Bạch Yên Chi khựng chân suy ngẫm.
Anh ta cười rất đẹp, cử chỉ bây giờ ôn nhu thật.
Nhưng cô gái xinh đẹp kia là ai?
Mặc Đình Ngôn bất giác nhìn lên, thấy Bạch Yên Chi đứng ngẩn ngơ, phút chốc cô cũng tỉnh trí bắt gặp cặp mặt sắc lạnh đó, bèn bước xuống, liếc thấy ghế trống bên cạnh hắn, và nhận được cái gật đầu của cha chồng, cô liền ngồi vào vị trí đó.
Giây phút Bạch Yên Chi ngồi xuống, là khuôn mặt tươi cười của Lâm Hạ Miên biến sắc khó coi, lôi sát khí ùng ùng kéo về.
Vấn đề ở đây là Mặc Đình Ngôn lại gấp miếng thịt và rau xanh đặt vào chén cơm trắng của Bạch Yên Chi.
Điều này không đúng trong tưởng tượng của Lâm Hạ Miên.
Lâm Hạ Miên sau hôm nói chuyện đẫm nước mắt với Mặc Đình Ngôn về việc hắn cưới Bạch Yên Chi.
Vì đau buồn cô kéo vali đi du lịch cho khoay khoả vài hôm.
Tối qua quay về phòng, ở trên lầu nhìn xuống thấy thái độ bùng nổ khí tức của Mặc Đình Ngôn, Lâm Hạ Miên nhếch mép đắt ý, thế mà bây giờ cảnh tượng trái ngược tối qua.
Đã cất công dậy sớm nấu những món ăn ưa thích của Mặc Đình Ngôn, vậy mà giờ nhìn cảnh chàng gắp nàng ăn.
Răng Lâm Hạ Miên không đứng yên được theo cục tức mà lao vào nhau phát ra tiếng kẽo kẹt.
Phút chốc tất cả mọi người trên bàn ăn đứng hình hướng mắt về tiếng nghiến ra đó.
Lâm Hạ Miên ngượng ngùng cúi mặt gấp đồ ăn cho từ chén cha Mạc Đình Ngôn rồi sang chén cơm trắng của Mặc Đình Ngôn liền nhíu mày một cái, nghĩ thầm.
Anh ấy vì Bạch Yên Chi mà chưa động đũa ăn gì, con quỷ Bạch Yên Chi, cô chờ đó đi, tôi sẽ khiến cô cút khỏi nhà họ Mặc.
Dám giành anh Đình Ngôn của tôi sao?
Tới chén của Bạch Yên Chi, Lâm Hạ Miên chọc đũa cấm sâu chạm đáy chén trừng mắt cảnh cáo pha lẫn ghen ghét.
Bạch Yên Chi đâu vừa gì nhận biết người ta không ưa mình, đưa đũa gạt song dao hữu kiếm kia ra.
Nâng chén cơm bình thản thưởng thức