Thẩm Mộ Diễn hoàn toàn không phải đi chào hỏi lão Lục, chỉ là không muốn đối mặt với Hạ Nhã.
Hạ Nhã là em gái sinh đôi của Hạ An, Hạ an từng trăn trối trước lúc ra đi cầu xin anh chăm sóc cho cô em gái duy nhất này của mình. Cơ thể Hạ Nhã lúc mới sinh rất yếu, cô ấy mắc phải bệnh tim bẩm sinh, so với hạ Nhã, Hạ An có phần may mắn hơn nhiều.
Có lẽ, chính vì như vậy nên Hạ An luôn mang trong lòng sự áy náy đối với Hạ Nhã, luôn cho rằng sức khỏe Hạ Nhã không tốt là do lúc còn trong bào thai, bản thân đã lấy hết dưỡng chất của em mình, mới khiến em gái trở nên yếu ớt như vậy.
Thẩm Mộ diễn và Hạ An quen biết nhau lúc anh đang du học ở nước ngoài, thời điểm đó Hạ An hết mực chiều chuộng Hạ Nhã, Thẩm Mộ Diễn không thích nhưng cũng tùy theo ý cô.
Ai mà ngờ được rằng, năm vừa tốt nghiệp, Hạ An bị tai nạn giao thông, quả tim được hiến cho Hạ Nhã.
Thẩm Mộ Diễn vẫn còn nhớ, Hạ An trước lúc ra đi tâm nguyện duy nhất chính là hi vọng anh chăm sóc đứa em yếu ớt này của cô, Thẩm Mộ Diễn đã đồng ý.
Mấy năm qua, Hạ Nhã mang trong mình trái tim của Hạ An, sau hơn một tuần kháng thuốc, cô ấy ở lại Provence nghỉ dưỡng. Còn anh đã về nước nhưng cách một thời gian lại đi Provence một chuyến.
Đây hoàn toàn không chỉ vì muốn hoàn thành tâm nguyện trước lúc ra đi của Hạ An, mà lý do quan trọng hơn chính là, trong cơ thể Hạ Nhã đang mang trái tim của Hạ An.
Anh đi gặp Hạ Nhã cũng chính là gặp Hạ An.
Thẩm Mộ Diễn lạnh lùng nhưng hòa toàn không ngu muội, mấy năm qua Hạ Nhã có ý gì với anh, anh đều biết cả. Cũng từng nhiều lần giải thích rõ anh đối với cô chỉ là vì mối quan hệ với Hạ An.
Thẩm Mộ Diễn cười nhạt một tiếng, Hạ An là kẻ mù mới không nhìn ra tâm địa của em gái mình.
Đến bây giờ vẫn cố chấp đeo đuổi tới tận Minh Châu.
Sau khi chào hỏi lão Lục xong, Thẩm Mộ Diễn một mình cầm ly rượu, lẳng lặng đi lên sân thượng vốn hẻo lánh ở tầng hai. Trên sân thượng, gió thổi nhè nhẹ làm khung cảnh thêm đìu hiu.
Có vẻ anh đang đứng ở một nơi thực sự vắng vẻ, có tiếng người đang nói chuyện, bọn họ không ngờ trên sân thượng vẫn có người đang đứng.
“Cô có để ý không?, hôm nay Tổng tài của Thẩm Thị đến rồi, còn vị tổng tài của Đường Thị lại không đến.”
“Ý cô là Đường Tiểu Nhiễm, Thẩm phu nhân?”
“Cái gì mà Thẩm phu nhân, cô vẫn chưa nghe tin đồn gì sao, ai cũng nói Thẩm tổng bên ngoài có người phụ nữ khác, đã chán ghét cô ta nên ly hôn rồi,