Hứa Thiệu không thăm dò được tin tức gì có ích.
Nhưng chuyện mà Thẩm Mộ Diễn đã giao, không thể trì hoãn được, bởi vì cho đến hôm nay, Hứa Thiệu không nhớ rõ, bất luận là có chuyện gì giống như lần này, Thẩm Mộ Diễn đều hết sức để ý.
“Anh thật sự để ý đến Đường Thị sao?”, trong tay là cổ phần của Đường Thị, Hứa Thiệu hiểu rõ, nội dung kẹp trong tập tài liệu này là gì, cái tên điên Thẩm Mộ Diễn này dùng mọi thủ đoạn quyết đẩy cao tỉ giá, nhằm thu mua lại thật nhiều cổ phiếu của Đường Thị!
Đồng thời liên lạc với các cổ đông Đường Gia, dùng giá cao mua lại tất cả cổ phần trong tay họ.
Nhưng, đứng ở góc độ một thương gia mà nói.
Cho dù là mua lại thành công đại đa số cổ phiếu của Đường Thị, Thẩm Thị trong cuộc mua bán này, cũng sẽ bị tổn thất.
Hơn nữa, là tổn thất nghiêm trọng.
Trước khi bước vào đại hội cổ đông Đường Thị ngày hôm nay, Hứa Thiệu hỏi Thẩm Mộ Diễn:
“Anh thực sự để ý đến Đường Thị sao?”
Người đàn ông sắc mặt lạnh lùng, không nói lời nào
Hứa Thiệu xem không lọt mắt dáng điệu này của anh, không biết nói sao cho hết những buồn bực bức xúc trong lòng, anh ta dường như không nhịn nổi nữa, xông đến cạnh Thẩm Mộ Diễn hét lớn: “Thừa nhận đi! Thứ anh để ý chính là Đường Tiểu Nhiễm!”
“Câm miệng.”
Người đàn ông lạnh lùng
Hứa Thiệu giơ nắm đấm vào mặt anh: “Thẩm Mộ Diễn, lần thu mua này mặc dù thành công, nhưng Thẩm Thị lại bị tổn thất đến mức nào, trong lòng anh khắc rõ. Anh thật sự để tâm đến Đường Thị? Anh thật sự muốn đánh sập Đường Thị?
Được, vậy tôi hỏi anh, anh phá hủy Đường Thị là vì cái gì!”
Đúng lúc đó, thang máy vang lên một tiếng “ting”.
Thẩm Mộ Diễn không trả lời Hứa Thiệu, sải chân bước ra khỏi thang máy, đi thẳng một mạch về phía phòng họp Đường Thị.
Trong bước chân của anh, Hứa Thiệu rõ ràng nhìn ra được sự vội vã, gấp gáp, sự gấp gáp đó của Thẩm Mộ Diễn chính là vì muốn nhanh chóng nhìn thấy Đường Tiểu Nhiễm trong phòng họp.
Hứa Thiệu đuổi theo sau Thẩm Mộ Diễn, cũng vội vã rẽ vào hướng phòng họp.
“Thẩm Mộ Diễn, sao anh lại không vào, đứng ở cửa làm.....” Hứa Thiệu chưa kịp nói hết câu, liếc mắt nhìn vào phía trong phòng, lập tức cổ họng nghẹn ứ như bị thứ gì mắc lại, không nói được lời nào.
Thẩm Mộ Diễn đứng như trời trồng trước phòng họp.
Mắt trân trân nhìn về một góc phòng
Một lúc sau mới lấy lại được âm thanh, Hứa Thiệu quay qua Tô Mật bên cạnh: “Đây...là ý gì?” đôi môi lắp bắp không thành lời.
Tô Mật cả người vận đồ đen, đứng giữa trung tâm phòng họp, bên cạnh cô ta đặt một bức di ảnh trắng đen của Đường Tiểu Nhiễm!
“Là tôi bất tài không thay cô ấy bảo vệ được chút vướng bận cuối cùng này, Thẩm tổng tài lần này mãn nguyện rồi.” Tô Mật khuôn mặt lanh tanh, nhưng không thể giấu được sự bi thương trong đôi mắt: “Hai tháng trước, Tiểu Nhiễm đã tự sát rồi.”
Tô Mật nhìn về phía Thẩm Mộ Diễn: “Cô ấy bàn giao công ty lại cho tôi, nhưng tôi lại không đủ sức thay cô ấy tiếp quản. Thẩm tổng