Trước khi rời đi, Thẩm Mộ Diễn lại quay về Tiên An Lí một chuyến.
Giống như những gì Hứa Thiệu nói, Thẩm Mộ Diễn lúc say dám mượn rượu , thừa nhận bản thân đã yêu Đường Tiểu Nhiễm.
Nhưng Thẩm Mộ Diễn sau khi tỉnh rượu, vẫn một mực mạnh miệng: Anh đối với Đường Tiểu Nhiễm chỉ có căm ghét mà thôi.
Đến nổi những hành động khó hiểu suốt mấy ngày qua, chính anh cũng không thể hiểu nỗi.
Chỉ là, không muốn bản thân rảnh rỗi, một ngày rảnh rỗi là một ngày hình bóng người phụ nữ ấy, giống như không xua đi được, cứ chập chờn quanh quẩn trước mắt anh.
Chỉ là, không muốn nghỉ ngơi một khắc nào, một ngày nghỉ ngơi, những chuyện về cô ấy lại lập tức hiện lên trong đầu.
Chỉ có công việc, chỉ có bận rộn, mới đủ khiến anh lấy lại được sự bình yên trong lòng, mới khiến anh không còn phải chịu đựng nổi đau cào xé trong tim.
Thế nhưng, bất giác trong đầu lại xuất hiện hình ảnh cô ấy trên bãi cát bảy năm về trước, nụ cười rạng rỡ như vừa chiến thắng trong một trận đấu nào đó.
Không hiểu nổi vì sao, anh lại muốn đến chỗ bãi cát của bảy năm trước, tất cả những nghi ngờ của anh liệu có thể tìm ra đáp án ở đó không?
Vì sao người phụ nữ anh căm ghét cuối cùng cũng chết đi, nhưng anh lại không cảm nhận được một chút vui vẻ nào
Vì sao khi biết được cái chết của cô ấy, trong lòng anh lại đau đớn đến như vậy.
Vì sao, bất kể làm gì đều nhớ đến cô ấy, mà sau đó, vẫn phải cố kiềm nén nỗi đau trong tim.
Cả chặng đường dài, người đàn ông luôn trầm ngâm, lúc đến được bãi biển đó, trời cũng đã chập tối.
Vẫn giống như năm đó, ánh chiều tà lúc chập tối thật sự đẹp đến mức khiến người khác phải giật mình.
Anh cũng không để tâm đến chuyện sẽ làm bẩn bộ quần áo đắt tiền trên người, tùy ý tìm lấy một chỗ rồi ngồi bệt xuống.
Mặt hướng ra biển lớn, ánh nắng chiều ráng vàng cả một góc trời, lặng lẽ đưa mắt nhìn một lượt, chẳng ai có thể hiểu được anh đang nghĩ gì lúc này.
Châm một điếu thuốc, anh trầm ngâm ngồi bệt trên bãi cát, trông về một nơi xa xôi, vài người đi dạo thong thả đi ngang qua chỗ anh ngồi, đa phần là các cô gái, các cô đều như bị nét mặt sắc sảo lạnh lùng và ánh mắt sâu thẳm của anh thu hút, trong lòng hẳn có chút xao động.
Chậm rãi hút điếu thuốc, một mình ngồi trên bãi cát ấy, nhìn ngắm ánh chiều tà ráng vàng một góc trời, biển cả mênh mông, xanh ngắt, nhớ lại những hồi ức ngày