Trên chiếc giường êm ái, hai cơ thể hừng hực lửa tình nồng nàn đan quyện lấy nhau.
Đường Tiểu Nhiễm ghì chặt lấy gáy Thẩm Mộ Diễn:"Nhanh lên, nhanh nữa lên". Câu nói này suốt bảy năm qua chưa từng được cô thốt lên một cách phóng đãng như thế.
Lúc này đây đôi hàng mi cô khẽ chớp nhẹ.
Anh nằm trên cô, hơi thở và cơ thể như hòa vào nhau,rồi bỗng đột nhiên áp phần cơ thể đè lên đôi vai nhỏ nhắn của cô, làn môi mỏng nhẹ nhàng thốt ra câu mỉa mai "Thẩm phu nhân, cô thật rẻ tiền."
Cùng với câu nói ấy, phần hông dưới tấm lưng lực lưỡng của anh nhấp mạnh một cái, " nhưng nếu cô muốn tôi sẽ đáp ứng", câu nói ấy vừa dứt thì tốc độ của cuộc yêu bỗng được đẩy lên cao, chạm đến tận cùng sự khoái lạc.
Đường Tiểu Nhiễm chớp mi mơ màng, cơn khát dục khiến cô dường như không còn nghe thấy điều gì nữa, càng dùng hết sức lực bấu lấy anh, như con thuyền nhỏ giữa biển khơi nhấp nhô đong đưa bất cứ lúc nào cũng có thể lật chìm dưới dòng nước.
"Thẩm Mộ Diễn, ôm em, ôm lấy em, mau ôm lấy em!"!Người đàn bà trên giường gần như hóa điên: "Thẩm Mộ Diễn, ôm em! Ôm em! Mau ôm lấy em đi!"
Vô vàn câu "ôm em" được thốt lên, đôi môi nhợt nhạt ấy, vì anh đã nhuộm màu đỏ rực, không biết có phải vì bị những câu "ôm em" của cô làm xao động mà anh cũng hòa mình vào cuộc yêu đầy dục vọng và điên loạn này, anh đột nhiên cảm thấy người phụ nữ nằm dưới mình hôm nay vô cùng khác lạ, từ trước đến nay chưa từng khi nào nhiệt huyết và thác loạn đến vậy.
Đột nhiên, cô đưa tay ghì chặt lấy gáy, kéo đầu anh về gần phía cô hơn, "Thẩm Mộ Diễn, em yêu anh"
"Thẩm Mộ Diễn, em yêu anh em yêu anh em yêu anh" cô rên rỉ gào thét trong hơi thở gấp gáp đến mức cổ họng khàn hẳn đi.
Đường Tiểu Nhiễm của hôm nay quá cuồng nhiệt, quá táo bạo và cũng quá điên loạn.
Hoàn toàn không còn là cô ấy của bảy năm qua nữa, cô của lúc này thật lỗng lẫy yêu kiều, như cố gom hết cả sức lực trong từng hơi thở để đốt cháy thêm cơn cuồng nhiệt hoan lạc trên thể xác.
Bướm đêm thắp lên thứ ánh sáng lập lòe, không đủ để nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Phần eo hao gầy của Thẩm Mộ Diễn vẫn mạnh bạo đẩy vào nhịp nhàng, nhưng gương mặt chỉ còn hằn lại sự thờ ơ.
Đường Tiểu Nhiễm cắn chặt môi, cô cố chấp ôm lấy anh:"Thẩm Mộ Diễn, nói yêu em đi!" đôi mắt cô rưng rưng không giấu được niềm kì vọng nhỏ nhoi đang hướng về anh.
"Hừ", anh nhếch mép, không nói gì cả.
Đường Tiểu Nhiễm đột nhiên với lấy đầu rồi vùi vào gáy của anh, miệng cắn một cái thật mạnh: "nói yêu em!". Hôm nay cô thật sự quá cố chấp.
Thẩm Mộ Diễn chợt ngẩng đầu lên: "Cô điên rồi sao?" ánh mắt anh nhuốm đầy vẻ trầm ưu, lạnh giá.
Đường Tiểu Nhiễm chẳng hề để tâm đến, miệng vẫn tiếp tục cắn, rồi bằng đôi mắt đỏ hoe rưng tưng ngước nhìn anh, sâu trong đáy mắt cô chứa đầy sự cố chấp và cố chấp:" Nói yêu em!"
Cô điên thật rồi! Chỉ có điên rồi mới quyết định làm ra những chuyện này, điên rồi mới chọn lấy cái cách này.
“Vừa phải thôi."
Thêm một phát cắn nữa: "Nói! Nói yêu em!"
Thẩm Mộ Diễn chau mày bỏ đi.
“Không được lẫn trốn!" Đường Tiểu Nhiễm đưa tay ra, dùng hết sức giữ chặt lấy gáy của anh: