Nghe Thẩm Mộ Diễn đã xé đơn ly hôn, phản ứng đầu tiên của Đường Tiểu Nhiễm là nghi ngờ anh lừa cô.
Một người muốn ly hôn, gấp gáp muốn có được tự do như vậy, làm sao sau khi có được tờ đơn ly hôn hằng ao ước, lại dễ dàng xé phăng đi như thế?
Cô không tin.
Trên môi Thẩm Mộ Diễn nở một nụ cười xấu xa: "Trước kia không biết, sau này cũng không biết, nhưng bây giờ thì phải làm gì? Làm "thịt" em!"
Trong lòng anh đều là người phụ nữ ấy, với dáng vẻ gấp gáp kiên quyết muốn chạy thoát khỏi mình, căm giận, uất hận vô cớ, "Đường Tiểu Nhiễm, em trốn anh ngót nghét cũng gần ba năm rồi!"
Đôi mắt anh đỏ hoe, hằn lên những sợi gân máu đỏ!
Anh lại một lẫn nữa khẳng định , người phụ nữ nằm ở dưới, thật sự muốn chạy trốn khỏi anh!
Xé toạt một tiếng!
Quần áo trên người cô bị cởi phanh nút ra.
Cả người Đường Tiểu Nhiễm bất giác rung lên!
Gương mặt tái nhợt chợt tối sầm lại!
“Đúng! Đúng! Anh nói không sai! Là tôi đã trốn anh suốt gần ba năm! Anh nói đều đúng cả! Vậy anh đã từng thử hỏi tôi, vì sao phải trốn anh gần ba năm không?
Anh tại sao không hỏi tôi, lúc tôi đang giành giật giữa sự sống và cái chết, sau khi vừa trở về từ cõi chết thì tin đầu tiên tôi nghe được là anh, Thẩm Mộ Diễn, đã chính tay phá hủy Đường Thị-tâm huyết cả đời này của tôi! Tôi lúc đó, anh nói xem trong lòng sẽ cảm thấy thế nào?
Vâng, tôi sai rồi, tôi sai vì đã yêu anh.
Vâng, tôi có tội, tội của tôi chính là tôi đã yêu anh!
Tôi biết rồi, tôi biết tôi sai rồi!
Tôi đã biết sai rồi!
Tôi đền Đường Thị, đền một mạng cho anh! Tôi cũng không thể thua thêm được nữa! Anh, để tôi đi đi." Hơn nữa, cũng không muốn lại nhìn thấy anh!
Bao nhiêu ấm ức chất chứa suốt thời gian dài, lúc này đây tất cả đều bộc phát ra.
Cô sai rồi, căn nguyên của tất cả sai lầm của cô, đều là vì cô yêu anh.
Bây giờ, cô đã suy nghĩ thấu đáo rồi.
Anh vì sao vẫn muốn vương vấn mãi không buông?
Người đàn ông thẫn thờ kinh ngạc!
Cô đang nói thật!
Cô, thật sự muốn rời anh mà đi.
"Đường Thị, anh trả lại cho em. Em phải ở bên cạnh anh."
Đường Tiểu Nhiễm mỉm cười đau khổ, không biết nói gì nữa, cô đã không còn tin anh nữa rồi.
Dù cho vẫn còn yêu, nhưng cô tuyệt không dám nữa, cô,