Thẩm Mộ Diễn mặt tối sầm lại, len lén lấy điện thoại ra gọi một cuộc: “Xem chừng Đường Tiểu Nhiễm cho tôi, sân bay, ga tàu cao tốc, bến xe, tất cả những nơi nào có thể chạy trốn được, đều tăng thêm người canh chừng cho tôi. Đường Tiểu Nhiễm mà chạy mất, tôi sẽ hỏi tội các cậu đầu tiên.”
Lúc ấy, Trên gương mặt thanh tú của Đường Tiểu Nhiễm, nụ cười bỗng gượng lại.
Thẩm Mộ Diễn nhấp nhấp môi.
Cắn nhẹ môi, Đường Tiểu Nhiễm vẫn tin Thẩm Mộ Diễn trước mặt cảnh sát sẽ không dám làm gì cô, cửa vừa mở, cô liền bước xuống xe.
“Thẩm tổng, anh cứ từ từ giải quyết, không cần vội, tôi đi trước đây.”
Thẩm Mộ Diễn cũng không chặn cô lại, dù gì, cô cũng chạy không thoát được khỏi Minh Châu.
Đường Tiểu Nhiễm trong lòng không thoải mái.
Cầm điện thoại lên, gọi cho Tô Mật: “Mau đến đón tôi đi, tôi sắp chết vì cháy nắng rồi đây!”
Tô Mật hỏi lại cô đã xảy ra chuyện gì rồi, lúc này không phải đang ở trong sân bay rồi sao?
Đường Tiểu Nhiễm than một hơi dài, “Là Thẩm Mộ Diễn, lần này tôi quay về, quá bất cẩn đã đụng phải Thẩm Mộ Diễn. Cũng không biết anh ta rốt cuộc muốn làm cái gì, giống như là gây thù chuốc oán với tôi vậy, tôi đi đâu anh ta đi đó. Bây giờ sân bay, ga tàu, bến xe khắp nơi đều là người của Thẩm Mộ Diễn, tôi cơ bản không thể ra khỏi thành phố Minh Châu này.”
“Thế này đi, hiện tại tôi đang bận không đến được, để tôi gọi Dung Đồ Phong đi đón
cô.”
Đường Tiểu Nhiễm có chút do dự, “cũng được”.
Ở bên này, Tô Mật gọi điện thoại cho Dung Đồ Phong.
“Thẩm Mộ Diễn đã biết Tiểu Nhiễm vẫn còn sống. Hơn nữa, dường như thái độ đối với Tiểu Nhiễm cũng rất cố chấp. Dung Đồ Phong là bạn thân nhất của Tiểu Nhiễm, tôi dám chắc, trong lòng Tiểu Nhiễm vẫn còn tình cảm với người này.
Mà người này, hình như cũng đã hiểu ra tâm ý của mình dành cho Tiểu Nhiễm.
Dung Đồ Phong anh từ lúc nào đã nói hết cho Tiểu Nhiễm biết chân tướng mọi chuyện?”
“Chân tướng mọi chuyện chính là Thẩm Mộ Diễn vì trả thù Đường Tiểu Nhiễm, đã chính tay hủy hoại Đường Thị, Thẩm Mộ Diễn sợ Đường Tiểu Nhiễm còn chưa đủ xui xẻo, lại tự ý đào cả mộ lên, ắt phải tận mắt nhìn thấy xương cốt của cô ấy mới an tâm, chân tướng sự việc chính là Thẩm Mộ Diễn đào mộ của Đường Tiểu Nhiễm, hận đến mức đập vỡ cả hộp đựng tro cốt của cô ấy.”
“Anh không sợ tôi nói ra sự thật sao?”
Đầu dây bên kia, Dung Đồ Phong vội vàng ngắt lời: “Không, cô sẽ không nói ra. Cô có biết, trong mắt Tiểu Nhiễm tôi là một người anh trai chu đáo ấm áp, cô có biết bên cạnh Tiểu Nhiễm đã không còn người thân nào nữa, cô sẽ không tự tay hủy hoại người anh trai này trong mắt Tiểu Nhiễm. Cô sẽ không nỡ nhìn thấy cô ấy mất hết tất cả”
“Dung Đồ Phong, anh thật là không biết xấu hổ!”
Tô Mật nét mặt lạnh tanh: “Ngay từ đầu là tôi bị mù mới giúp anh che giấu tất cả.”
Đầu dây bên kia, Dung Đồ Phong cười nhẹ, thông qua loa truyền tới:
“Tô Mật, cô phải biết rằng, trên thế gian này, tôi yêu Tiểu Nhiễm không hề ít hơn bất cứ người nào. Bất luận tôi là thằng khốn như thế nào, bất luận tôi có bỉ ổi vô liêm sỉ bao nhiêu, tôi yêu Tiểu Nhiễm, tuyệt đối không để ai làm tổn thương đến cô ấy dù chỉ là một cọng lông.”
Tô Mật ánh mắt vô cùng phức tạp, cô nói Dung Đồ Phong vô liêm sỉ, nhưng anh ấy đối tốt với Đường Tiểu Nhiễm, toàn bộ đều xuất phát từ chân thành, không hề giả tạo chút nào, cô nói Dung Đồ Phong là một người tốt, nhưng anh ta lại có thể sau lưng Đường Tiểu Nhiễm, dàn dựng nên từng câu từng câu nói dối, những lời nói dối ấy, dần tích tụ lại nhiền đến nỗi phủ kín cả trời.
“Anh không cần đi đón Tiểu Nhiễm nữa, tôi vừa xong việc, tôi sẽ đi.” Tô Mật nói.
Tiếng cười lạnh tanh của Dung Đồ Phong truyền tới: “Tô tổng cứ bận việc của Tô tổng, Tiểu Nhiễm cứ để tôi đi đón.”
Đầu dây bên này, Tô Mật nghe thấy tiếng động cơ ô tô, cả người bỗng run rẩy lên!
Dung Đồ Phong