Gần đây Bạc Khâm càng ngày càng bận; bên ngoài Đàm Đào dường như đánh cược hết thảy nhằm vào anh, bên trong thì cái đám trước đây chỉ biết ăn chơi trác táng cam tâm ăn no chờ chết như đã giác ngộ ra được cuộc sống mới, liên tiếp tìm phiền toái cho vị gia trưởng mà chúng trước đây không giám đắc tội.
Đám trẻ này ngày thường ở trước mặt Bạc Khâm như chuột thấy mèo, bình thường mà gặp chuyện khiến mình tức giận ở bên ngoài cũng không dám hó hé tiếng nào, hiện tại bọn họ dám làm ra việc kéo chân sau, muốn nói sau lưng không có dẫn dắt của những người khác là không có khả năng.
Đàm Đào dù sao cũng lớn lên cùng Bạc Khâm, anh biết được nhược điểm của nhà họ Bạc, đừng nhìn như Bạc Khâm đã đem toàn bộ nhà họ Bạc nắm giữ trong tay, trên thực tế người sau lưng bất mãn với việc tên nhóc như hắn lên nắm quyền có khối người.
Trước kia chẳng qua là bị thủ đoạn máu lạnh làm sợ tới mức không dám lên tiếng, mà hiện tại, chỉ cần Đàm Đào hơi hơi ném ra chút mồi, đám vô dụng bị nuôi hỏng này sẽ gấp không chờ nổi mà giống như chó dữ hướng về phía Bạc Khâm cắn xé sủa như điên.
Bạc Khâm xem thường anh, cũng xem thường đám thuộc hạ vô dụng này của mình.
Anh càng ngày càng không có thời gian ở cùng Tạ Mộc, thường thường đều là sáng sớm vội vàng rời đi, buổi tối lại mỏi mệt trở về, đôi khi bận mà mệt mỏi quá thì đơn giản trực tiếp ngủ lại công ty.
Trước đây không phải Bạc Khâm chưa từng làm như vậy, nhưng lúc ấy, Tạ Mộc làm trợ lý của anh, đều là ở cạnh bên người anh.
Anh bận quá, bận đến căn bản không có cơ hội phát hiện thanh niên bên người càng ngày càng bất an.
Hôm nay Bạc Khâm cứ theo lẽ thường trở về thì đã khuya, Tạ Mộc cũng không ngủ mà đợi anh, thấy cả người người đàn ông lạnh lẽo đẩy cửa bước vào, cậu vội vàng bưng bát canh vẫn còn ấm, đặt ở trước mặt người yêu.
"Nhanh uống đi, anh tối nay có phải lại không ăn cơm đúng không?"
"Không có thời gian ăn.", người đàn ông ngắn gọn trả lời một câu, bưng canh uống, uống xong rồi, xoa xoa mỏi mệt ấn đường( vùng giữa 2 lông mày), đứng dậy muốn đi tắm rửa.
"Bạc Khâm." Thanh niên gọi anh lại.
"Hử?"
Bạc Khâm nghi hoặc mà xoay người, nhìn về phía người yêu.
"Em muốn hỏi một việc." Thanh niên đứng ở đằng sau sô pha, từ góc mà người đàn ông nhìn không tới, ngón tay cử động một cách bất an đằng sau sô pha.
"Có phải em sau khi xảy ra tai nạn xe vẫn luôn hôn mê, sau khi tỉnh thì đi thôi miên luôn không?"
Bạc Khâm đôi mắt lóe lóe, thanh âm từ tính trầm thấp, "Vì sao lại hỏi như vậy."
Thanh niên xinh đẹp miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, môi có chút trắng bệch, "Chính là... đột nhiên muốn biết."
Người đàn ông không nói gì.
Hai người, một người thì đứng sau sô pha, một người thì đứng cách đó không xa, không khí dần dần căng thẳng.
Bạc Khâm nhìn cậu thanh niên của anh, cậu gần nhất đều ở trong phòng, làn da nguyên bản đã trắng nõn lại trắng thêm một lớp, giờ phút này ở dưới ánh đèn, trên da thịt tinh tế trắng nõn, là một khuân mặt có ngũ quan xinh đẹp.
Tạ Mộc vẫn luôn rất đẹp, bước vào xã hội, bỏ đi những non nớt mà chỉ có ở trường học, khí chất trên người không chỉ không làm Bạc Khâm mất đi hứng thú, mà ngược lại càng thêm quý trọng.
Mà thanh niên như vậy, lại vĩnh viễn đều sẽ không che dấu cảm xúc của mình.
Con ngươi to tròn xinh đẹp của cậu tràn đầy khẩn trương, môi giật giật, thanh âm có điểm khàn khàn nói, gần như khẩn cầu: "Anh đừng gạt em."
"Cho dù thật sự xảy ra chuyện gì, em cũng không giận anh, chỉ cần anh đừng gạt em là được."
Người đàn ông tin tưởng cậu thật sự nghĩ như vậy, cũng sẽ thật sự làm như vậy.
Anh lộ ra một nụ cười, đôi chân thon dài bước lại, đi tới trước mặt thanh niên đang khẩn trương đến nỗi lông mi rung lên, mắt cũng không dám chớp.
Bạc Khâm cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán người yêu.
"Cậu nhóc ngốc, anh làm sao mà lừa em chứ."
"Từ lúc em tỉnh lại đến lúc đi tiếp thu trị liệu, anh vẫn luôn bên cạnh nhìn, làm sao mà nói dối?"
Trong đôi mắt to tròn xinh đẹp của Tạ Mộc đầu tiên là như trút được gánh nặng, tiếp theo lại nhanh chóng toát ra ngọt ngào, cậu buông lỏng tay ra, nhẹ nhàng đem đầu dựa vào trên người người đàn ông, thật cẩn thận lại tràn ngập ỷ lại mà cọ cọ.
Thanh âm của cậu thanh thúy, dễ nghe, lại tràn ngập hạnh phúc.
"Em tin tưởng anh."
"Em biết, Bạc Khâm là người duy nhất trên thế giới này