“Bổn vương… Không có ý này…” Sở Phong tốn sức lắm mới lấy được cái gối che trước ngực mình. Anh thế mà lại có cái loại cảm giác giống như là mình bị hái hoa tặc cưỡng X hoàng hoa đại khuê nữ thế này à.
*Hoàng hoa đại khuê nữ là cách gọi những thiếu nữ hãy còn trinh trắng.
Lăng Phỉ cười khẽ một tiếng, liền đè cả người lẫn gối ở dưới thân, bàn tay đặt bên hông Sở Phong, ở thắt lưng nhẹ xoa xoa một cái, cơ thể cường tráng với màu mật ong của nam nhân lập tức mềm nhũn ra.
Lúc ở sau bức rèm che nhìn thấy hai tỳ nữ lau sạch sẽ thân thể Sở Phong, hắn liền nhìn thấy hết toàn bộ từ trên xuống dưới của anh không chừa một mống nào. Chiều dài chân Sở Phong, lưng vai rộng cùng với cái eo gầy cứng cáp đều lộ ra vẻ nam tính mạnh mẽ vô cùng. Cái đùi lớn che đi phần cơ nhục mỏng, đường nét từ cẳng chân đến xương mắt cá chân thì đặc biệt thẳng tắp mạnh mẽ. Đương nhiên, làm cho Lăng Phỉ không thể dời mắt chính là, cái mông cao vểnh no đủ kia của Sở Phong, đặc biệt là lúc anh nằm nhoài xuống đệm, lúc đó mông không thể không vểnh thật cao lên…
“Bên trong… Đã được chuẩn bị sạch sẽ rồi đi ?” Ngữ khí của Lăng Phỉ đầy ám muội, tay trái của hắn trượt xuống hạ thân, vòng qua hai cánh hoa gò núi, chuẩn xác mà mò tới nơi u tối chật hẹp giữa hai mông.
Nghĩ tới vừa nãy ở trong điện bị người khác nhìn thấy cảnh tượng tắm rửa như tắm cho heo kia, Sở Phong liền giận tới mức không có chỗ phát tiết.
“Lăng Phỉ, CM ngươi ! Lần sau tốt nhất đừng có mà rơi vào tay của bổn vương, không thì — —”
“Thật dài dòng.” Ánh mắt Lăng Phỉ tối sầm lại, rút đi cái gối anh ôm trong ngực ném qua một bên, tay phải nắm lấy cằm của anh, mạnh mẽ lấp kín đôi môi ấy.
Miệng Sở Phong còn mở, liền bị một chiếc lưỡi mềm mại ẩm ướt chặn lại một cách rất vững vàng. Lăng Phỉ dùng hàm răng cắn lấy bờ môi ướt át của anh, lưỡi tiến vào trong khoang miệng ấm áp để công thành đoạt đất. Sở Phong lúc đầu còn phản kháng hai lần, có thể là do tư vị của Lăng Phỉ thực sự quá tuyệt, khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ kia lại cách anh gần như vậy, trong lòng anh giật mình một cái, lại càng không nhịn được mà chủ động lè lưỡi, cùng lưỡi của Lăng Phỉ dây dưa với nhau.
“A…”
Lăng Phỉ biến đổi góc độ hôn anh, tay cũng không nhàn rỗi, cách một lớp lụa trắng xoa bóp cái mông vểnh cao của anh, ngón tay thon dài thỉnh thoảng còn chà xát qua nơi hơi lõm xuống kia. Sở Phong bị hắn mò tới mức có chút động tình, dục vọng giữa hai chân cũng dần dần đứng thẳng, cứng rắn ưỡn lên chạm tới bụng.
“Nhanh như vậy ?” Lăng Phỉ cảm nhận được thứ nóng rực đang dán vào bắp đùi mình, không khỏi tạm thời rời khỏi môi của anh, giọng nói mang theo vài phần kinh ngạc cùng trêu chọc. Khi bờ môi hai người tách thì thì có một sợi chất lỏng trong suốt dính vào nhau, Sở Phong vô ý thức mà liếm liếm môi, tức giận nhìn về phía Lăng Phỉ, “Có bản lĩnh thì ngươi cũng cho lão tử sờ mấy cái thử xem !”
Nói xong liền không cam lòng mà đưa tay ra, mò tới giữa hai chân của Lăng Phỉ, tuy rằng cách một tầng vải, thế nhưng vẫn cảm nhận được xúc cảm cứng rắn rõ ràng, anh hơi đắc ý mà nhướn này, “Chặc, năm mươi bước cười một trăm bước.”
*năm mươi bước cười một trăm bước : Điển tích nổi tiếng thời xưa: (ngũ thập tiếu bách bộ) Người chạy năm mươi bước cười người chạy một trăm bước (hai người lính khi giáp trận đều sợ hãi bỏ chạy. Sau đó, người chạy năm mươi bước chê người chạy một trăm bước là hèn nhát. Kỳ thực cả hai cùng là hèn nhát, ví với cùng là hèn kém mà lại chê cười nhau). Tương đương với các câu thành ngữ: chó chê mèo lắm lông; chuột chù chê khỉ hôi; lươn ngắn chê chạch dài (chú thích từ nguồn đây)
“Cái miệng này của ngươi muốn ăn đòn quá nhỉ, vẫn là nên lấp kín đi mới tốt được.” Ánh mắt Lăng Phỉ u ám, không cho giải thích mà lần thứ hai lấp kín môi anh lại. Thừa dịp lúc Sở Phong bị hắn hôn cho ý loạn tình mê, Lăng Phỉ lại từ nơi mép giường hơi tối lấy ra một cái bình nhỏ, ngón tay với vào móc ra một đống thuốc mỡ, trực tiếp hướng với hạ thể của Sở Phong mà tìm kiếm.
“Ừm…”
Môi lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau, phát ra tiếng nước vang dội đầy ám muội. Sở Phong đang nghĩ ngợi rằng mùi vị của mỹ như như rắn rết này cũng không tệ lắm thì, nơi sâu xa trong thân thể liền truyền tới cảm giác mát mẻ làm cho anh đột nhiên cả kinh, hai cái chân lập tức không an phận mà bắt đầu giãy giụa động đậy.
“Không muốn bị thương thì hãy làm bé ngoan, đừng có nhúc nhích !” Lăng Phỉ ở trong miệng anh cắn một cái, con ngươi viết rõ rõ lên lời cảnh cáo. Toàn thân Sở Phong căng thẳng, bởi vì trải qua mộ phen “tẩy sạch bên trong” kia, nên ngón tay của Lăng Phỉ tiến vào vô cùng thuận lợi. Xúc cảm quái dị dinh dính làm cho Sở Phong chau mày lại, phân thân có chút uể oải, sống lưng cũng từ từ chảy ra mồ hôi hột.
Tuy rằng cái tên này động một chút là trào phúng anh, bộ mặt thì luôn lạnh lùng, nhưng lúc làm chuyện này thì lại ngoài ý muốn mà dịu dàng vô cùng. Sở Phong nghĩ không ra, nếu Lăng Phỉ nhìn không vừa mắt tên tình địch này của hắn, muốn giáo huấn anh, thì hoàn toàn có thể trực tiếp đẩy chân anh ra mà đè xuống làm thẳng, sau khi xong việc thì có thể mặc quần rồi rời đi. Nhưng giờ hắn lại cố