Trái Tim Loạn Nhịp

Chương 30


trước sau

Đến nước Kiều Nhân cũng không uống trôi, trong tay cô vẫn đang cầm cái cốc, đầu ngón tay buông lỏng suýt nữa làm rơi. Cô vội cúi người nắm chặt tay, hỏi lại giống như không nghe rõ lời anh nói:

"Cái gì?"

Nghe thì có nghe rõ, nhưng không thể nào tin được.

Người mà có bao nhiêu tin đồn cũng không thể đánh gục... Sao lại còn có tình địch được?

Không thể hiểu nổi.

Kiều Nhân ho nhẹ một tiếng: "Tôi và anh Thần Phong không phải loại quan hệ mà anh nghĩ."

Kỷ Hàn Thanh hỏi ngược lại: "Vậy thì là quan hệ gì?"

"..."

Là loại quan hệ nào đây?

Trước đây Kiều Nhân chưa bao giờ suy nghĩ cẩn thận về vấn đề này, hiện tại bỗng nhiên bị hỏi cô bỗng nhiên sửng sốt mấy giây, nhìn xuống cốc nước nghĩ một lát mới nói:

"Tóm lại vẫn không phải là loại quan hệ mà anh nghĩ."

Lời này cũng không khác không nói gì là bao.

Thật sự là vì trong thời gian ngắn Kiều Nhân không thể nhớ ra từ ngữ gì để diễn tả, giống như bạn bè, giống như người thân, hoặc là cả hai loại này kết hợp.

Kiều Nhân day nhẹ huyệt thái dương, sau đó ngước mắt nhìn anh:

"Anh không định đi ra ngoài à?"

Cô nam quả nữ cùng ở trong một phòng, tuy rằng Kiều Nhân có thể khẳng định Kỷ Hàn Thanh sẽ không làm chuyện gì khác thường với cô nhưng cô vẫn cảm thấy không thích ứng được. Cô đặt cốc nước lên bàn trà sau đó đứng dậy:

"Tôi định đi ra ngoài."

Anh đang đứng bên cửa, ánh mắt đi theo từng động tác của cô.

"Đi đâu?"

Kiều Nhân tiện tay khoác thêm áo khoác ban nãy vừa bỏ xuống bên giường, sợ lát nữa mưa nên còn cầm theo cả ô, hơi cúi đầu đáp: "Đi lấy vali hành lý."

Ngày mai là ngày nghỉ cuối cùng của Tết Thanh Minh.

Kiều Nhân còn vài việc chưa làm xong, không thể ở lại đây quá lâu. Vì thế cô định khi trời sáng sẽ chuẩn bị để lên chuyến bay trưa trở về Bắc Thành.

Cô nghỉ ngơi và sinh hoạt không có quy luật, sợ ngày mai ngủ quên nên hôm nay định trở về nhà mang hành lý tới đây, như thế tới lúc đi sẽ thuận tiện hơn một chút.

Kiều Nhân kiểm tra chìa khóa và thẻ phòng một lần, sau đó đi ra cửa. Lúc mở cửa cô quay lại nhìn Kỷ Hàn Thanh một cái.

Cô không nói gì, cau mày quan sát anh.

Sau đó cửa vừa mở ra, Kiều Nhân liền dịch sang bên cạnh nửa bước: "Vẫn không đi ra ngoài sao?"

Kỷ Hàn Thanh cũng liếc nhìn cô.

Kiều Nhân: "Tôi sắp đi ra ngoài."

Ý nói: anh còn muốn ở đây làm Thần giữ cửa à?

Rốt cục anh cũng mở miệng: "Đi đâu lấy?"

Giọng Kiều Nhân hạ thấp, nghe trầm trầm: "Ở nhà."

Thấy ánh mắt Kỷ Hàn Thanh thay đổi, Kiều Nhân lại giải thích:"Trước đây tôi là người phương Nam."

"Tôi biết."

Chìa khóa đang nằm trên ngón trỏ tay phải của Kiều Nhân, bàn tay đang cầm chìa khóa của cô hơi run lên sau đó cô đưa tay tắt đèn.

Công tắc đèn ở ngay cạnh Kỷ Hàn Thanh, lúc bàn tay Kiều Nhân đưa ra nhẹ nhàng chạm vào vai anh. Ngón tay cô hơi cử động, ấn công tắt xuống.

Bên trong nhất thời tối đen, bởi vì mở cửa nên ánh đèn ngoài hành lang chiếu vào mờ mờ ảo ảo.

Kiều Nhân ngẩng đầu nhìn, một đôi mắt sáng trong như ẩn chứa cả những vì sao lấp lánh. Yết hầu Kỷ Hàn Thanh chuyển động, đột nhiên đưa tay ra, nắm chặt bàn tay còn chưa kịp thu lại của Kiều Nhân.

Lòng bàn tay anh khô ráo ấm áp, dường như nhiệt độ từ bàn tay anh không ngừng xuyên qua lòng bàn tay truyền vào da thịt và máu của Kiều Nhân.

Kiều Nhân khẽ nuốt nước bọt, không giãy dụa cũng không bắt anh buông tay ra, chỉ nhìn xuống bàn tay anh đang nắm tay mình, sau đó bước chân ra ngoài.

Kỷ Hàn Thanh vẫn không buông tay, nối gót theo cô.

Ánh đèn chiếu trên đỉnh đầu, bóng dáng hai người đè lên nhau, sau đó lại tách ra.

Kiều Nhân tự động quên đi bàn tay đang nắm cổ tay mình, ánh mắt cũng không liếc nhìn lần nào, xuống lầu gọi taxi.

Mãi tới tận khi cửa xe taxi đóng lại, anh vẫn đang nắm tay cô.

Kiều Nhân nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó liếc mắt nhìn lại, cúi đầu nhìn bàn tay của Kỷ Hàn Thanh. Tầm mắt cô dừng lại mấy giây, thật sự không kìm được mở miệng: "Anh định nắm đến khi nào?"

Tài xế taxi ở phía trước nhìn bọn họ qua gương chiếu hậu, ánh mắt tò mò.

Mặt Kiều Nhân nóng lên, vừa định giục anh một câu thì anh đột nhiên kéo tay cô sang, ngón tay nhẹ nhàng rời từ cổ tay xuống nắm lấy bàn tay cô.

Tài xế taxi cảm thán: "Tuổi trẻ thật là tốt."

"..."

Mặt Kiều Nhân càng nóng hơn.

Từ khách sạn đi về tới nhà, Kiều Nhân cũng không nói gì nữa.

Bên trong xe yên lặng, chỉ có giọng người tài xế thỉnh thoảng hỏi han hai người mấy vấn đề không liên quan. Kiều Nhân cũng không mong chờ vào Kỷ Hàn Thanh sẽ trả lời anh ta, vừa xem điện thoại vừa nói chuyện với tài xế.

"Cô bao nhiêu tuổi rồi?"

"Hơn 22 ạ."

Kiều Nhân thuận miệng trả lời, mở wechat ra tám chuyện với Kỷ Niệm:

[Tớ đến Hàng Châu có phải cậu nói cho anh cậu biết không?]

Bên kia nửa ngày không trả lời lại.

Tuy là Lục Hạ cũng biết nhưng cô ấy không thể nào đi nói với Kỷ Hàn Thanh được.

Kiều Nhân thực sự không nghĩ ra ai khác, thêm vào đó Kỷ Niệm không trả lời cô rõ ràng là có tật giật mình. Cô lại gõ mấy chữ:

[Đừng có giả chết.]

Kỷ Niệm: [.....]

Kiều Nhân: [Cậu nói với anh ấy làm gì?]

Kỷ Niệm: [Không phải là do tớ nhìn ra anh tớ có ý với cậu à?... Tớ giúp anh tớ một chút thôi mà.]

Kiều Nhân: [Anh ấy hỏi cậu?]

Kỷ Niệm: [Không.]

Nửa phút sau, Kỷ Niệm gửi tới mấy dòng:

[Tớ hỏi anh ấy có phải là có ý với cậu không. Lúc đầu anh ấy không thèm để ý đến tớ, sau đó tớ nói nếu anh không để ý tới em, em sẽ không nói cho anh biết cậu ấy đã đi đâu.]

Kỷ Niệm: [Anh ấy thật sự không bơ tớ nữa!]

Kỷ Hàn Thanh để ý đến cô ấy một lần thật là khó khăn biết bao, có thể so với tỉ lệ Địa Cầu va vào Sao Hỏa.

Thật ra sau khi anh trở về nước đã tốt hơn nhiều rồi, trước đó có khi mấy tháng chẳng thèm nói chuyện với Kỷ Niệm câu nào. Kỷ Niệm nói nhiều quen rồi, bình thường toàn tự nói chuyện một mình với không khí.

Cô ấy nhớ đến lần đầu tiên Kỷ Hàn Thanh chủ động nói chuyện với mình hình như là lúc cô ấy đang học năm thứ ba Đại học. Lúc đó có một du học
sinh nước ngoài bị sát hại, anh đang theo dõi tin tức đó, có thể đột nhiên nhớ ra mình còn một người em gái nên mới gọi điện tới.

Sự kiện ngàn năm có một.

Tuy rằng anh cũng không nói gì nhiều, chỉ dặn dò cô ở trong nước phải chú ý an toàn.

Lúc đó Kỷ Niệm nói thế nào nhỉ. Khi ấy cô mới quen biết Kiều Nhân không lâu, hình như đã trả lời thế này:

"Không sao đâu, em có một bạn cùng phòng học Taekwondo, một người đến thì đánh một, hai người đến thì đánh cả hai!"

Sau đó... không còn sau đó nữa.

Kỷ Hàn Thanh "A" một tiếng, trực tiếp cúp máy.

Sau này nghĩ lại, Kỷ Niệm cảm thấy mình nói Kiều Nhân giống như là kiểu đàn ông cao lớn thô lỗ vậy, nên không dám kể chuyện này cho Kiều Nhân biết.

Kỷ Niệm: [Cậu biết anh ấy nói gì với tớ không?]

Kiều Nhân: [Nói gì?]

Kỷ Niệm: [Có rắm mau đánh.]

Kiều Nhân: [...]

Kỷ Niệm: [Anh ấy cũng đối xử với cậu như vậy đúng không?]

(Không thưa chị, người ta đối xử với crush nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa =)))))

Tầm mắt Kiều Nhân chuyển từ màn hình điện thoại sang liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.

Chưa tới hai giây, taxi dừng lại.

Đã tới nơi rồi, tài xế nhắc nhở bọn họ giá tiền.

Lúc này Kiều Nhân mới thu lại tầm mắt, cô không trả lời Kỷ Niệm bởi vì chỉ có một tay nên không tiện. Lúc trả tiền, rốt cục anh cũng buông tay cô ra. Cô thở phào, nói cảm ơn rồi xuống xe từ phía bên kia.

Lúc này người qua lại rất ít, vì thế nên taxi cũng không dừng lại đây lâu, lập tức lái đi.

Chớp mắt trên đường chỉ còn lại hai người.

Ánh đèn đường mờ nhạt, con đường hơi lầy lội, Kiều Nhân chọn chỗ không có vũng nước mà đi, bước từng bước nhỏ, nhanh chóng tiến lên phía trước.

Kỷ Hàn Thanh không nhanh không chậm theo sát phía sau, giọng cũng thong thả:

"Sống ở đây mấy năm?"

Trời vừa trút một trận mưa xuống khiến không khí trở nên trong lành hơn nhiều, Kiều Nhân hít sâu một hơi: "Khoảng mười mấy năm."

"Vậy em quen biết người hôm nay bao nhiêu năm?"

"..."

Phía trước chính là cửa nhà cô.

Kiều Nhân dừng lại, sau đó quay đầu, lặp lại bốn chữ: "Khoảng mười mấy năm.]

Từ nhỏ đã quen rồi, còn hơn cả thanh mai trúc mã.

Kỷ Hàn Thanh nhướng mày, không lên tiếng.

Kiều Nhân khẽ thở dài, cô cầm chìa khóa mở cửa: "Mấy hôm nữa anh Thần Phong sẽ tới Bắc Thành làm việc."

Kỷ Hàn Thanh: "..."

"Sau này chắc có thể thường xuyên gặp nhau rồi."

"..."

Người đàn ông phía sau vẫn không phản ứng,

Cứ thế Kiều Nhân còn tưởng rằng anh bỏ lại cô ở đây một mình rồi. Kết quả vừa mở cửa ra, khi cô quay đầu lại nhìn, Kỷ Hàn Thanh nhìn vào mắt cô: "Bộ phận xã hội rảnh rỗi vậy à?"

"Cái gì?"

Ánh mắt anh lộ ra ý xấu: "Rảnh tới mức em có thể thường xuyên gặp anh ta?"

Kiều Nhân: "..."

Cô chỉ thuận miệng nói vậy thôi.

Hơn nữa hai chữ "thường xuyên", cũng là so với mấy năm rồi chưa từng gặp nhau.

May mà cô là người có lương tâm nếu không chắc cũng đã quên Hứa Thần Phong rồi,

Kiều Nhân không nói nữa, đi vào trong nhà.

Bởi vì hai hôm nay đã thông khí nên cuối cùng trong nhà cũng không còn cảm giác bí bách nữa.

Kiều Nhân đi vào phòng ngủ của mình đóng cửa sổ lại, vừa cầm vali hành lý định đi ra ngoài, đèn còn chưa kịp tắt đã nghe thấy tiếng mưa rơi rất khẽ.

Tiếng "tí tách" nhẹ nhàng, nhưng rất dày hạt.

Kiều Nhân liếc nhìn người đàn ông vừa bước vào nhà, sau đó lại liếc nhìn ngoài cửa sổ.

Trời quang mây tạnh còn chưa được nửa ngày, giờ lại bắt đầu mưa.

Kiều Nhân chỉ mang theo một cái ô, là loại cỡ vừa, căn bản không thể dùng cho hai người được. Cô nhíu mày, chỉ có thể đặt vali hành lý xuống.

Kỷ Hàn Thanh đóng cửa lại: "Đợi tạnh mưa rồi về chứ?"

SPOIL Chương 31:

"Mặt em còn chưa rửa sạch."

Cô nghiêng người, muốn ghé sát vào gương nhìn kỹ lại. Vừa rướn người lên phía trước một chút, còn chưa nhìn rõ được gì, tay anh đột nhiên đưa lên, nhẹ nhàng mà tự nhiên dừng lại trên gò má bên trái của cô.

Kiều Nhân nín thở, cho rằng anh muốn giúp mình lau sạch, nhìn anh không dám chớp mắt một cáo. Sau đó một giây, đầu ngón tay Kỷ Hàn Thanh đang đặt trên mặt cô di chuyển xuống, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên...

P.s: Giữa cái thời tiết mùa đông 8 độ C, thò tay ra khỏi chăn gõ máy tính đúng là một cực hình T^T Huhu chương 31 để tối nay rồi tính nhé. Các vị bằng hữu cho mình xin vote và bình luận nhé, càng nhiều càng ít mà =)) Hãy cho mình chút động lực để vượt giá rét mang tới cảnh nóng (nếu mà mong có thịt thà gì thì thôi đừng nghĩ nữa) =)))

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện