Đêm lạnh như nước, ánh trăng xa xôi.
Vú già đứng bên ngoài chắp tay, kính cẩn dò hỏi: "Điện hạ, người có muốn để nhà bếp làm nóng lại thức ăn không?"
Lý Nguyên Mẫn nhìn đồ ăn nguội ngắt trên bàn, khuôn mặt có phần buồn bã thất vọng, lặng lẽ thở dài một hơi, "Không cần đâu, vú bưng xuống đi."
"Nhưng điện hạ còn chưa ăn gì cả, hay là..."
Lý Nguyên Mẫn ngẩn ra, mới sực nhớ ngay cả mình cũng chưa động đũa, nhưng hiện giờ y đã chẳng còn khẩu vị gì, có điều, sợ vú già lải nhải, y bèn chỉ tay về phía một món ăn trông khá đẹp mắt, nói: "Ta dùng nửa chén súp hầm thập cẩm này là được rồi."
Vú già nghe vậy thì rất vui mừng, vội vàng vâng dạ, đương lúc sai bảo các tỳ nữ dọn dẹp, chợt nghe Lý Nguyên Mẫn gọi lại.
"Vú Vương à, gọi Tùng Trúc vào đây."
Tùng Trúc nhanh nhẹn tiến vào, dò hỏi: "Thưa Điện hạ?"
Lý Nguyên Mẫn ho nhẹ một tiếng, hỏi nó: "Có thấy Nghê Tham lĩnh về chưa?"
Tùng Trúc vội thưa: "Dạ, chưa thấy."
"Hắn có báo tin về không?"
Tùng Trúc cũng lắc đầu.
Trong lòng Lý Nguyên Mẫn cảm thấy hơi kỳ lạ, sao Nghê Liệt lại vô duyên vô cớ mà để y chờ lâu như vậy.
Nếu như có chuyện đột ngột, thì nhất định hắn sẽ cho người về báo tin trước, chứ chưa bao giờ để xảy ra chuyện như tối nay.
Nghĩ vậy, trong lòng vừa buồn rầu vừa lo lắng, bèn lập tức ra lệnh:
"Tùng Trúc, lập tức gọi người chạy ra đại doanh ngoài thành một chuyến...!Xem Nghê Tham lĩnh có đang vướng bận chuyện gì không."
Tùng Trúc vâng lời rồi vội vàng lùi ra.
Lý Nguyên Mẫn nhìn bóng đêm sâu hun hút bên ngoài, đôi mày chau lại, đáy mắt hiện lên vẻ sầu lo.
***
Nơi đại doanh ngoại ô.
Đã vào những ngày cuối cùng trong năm, trời lạnh đất đông, cái không khí lạnh lẽo giá rét còn vấn vít đến tận khuya.
Tốp năm tốp ba vệ binh lập đội tuần tra, ánh lửa lay động trên mặt đất, thỉnh thoảng có một hai tia lửa bung ra; trong bóng đêm, cờ quạt theo gió lạnh mà tung lên phần phật, tiếng vang như xa như gần.
Bên trong doanh trại chính, một người tùy tùng đang hồi hộp đến nín thở, nhanh chóng dọn dẹp cơm thừa canh cặn trên bàn rồi rón rén đi xuống.
Nghê Liệt còn chưa cởi áo giáp, lúc này hắn đang cầm một tấm khăn bằng vải thô lau chùi thanh trường kiếm trong tay.
Khuôn mặt hắn không cảm xúc, ánh mắt chăm chú, như thể việc trước mặt này là điều quan trọng nhất trên đời.
Tào Cương đứng hầu ở phía dưới, thấy vậy, do dự một chặp, nhưng rồi vẫn mở miệng khuyên nhủ: "Bẩm đại nhân, đã vào giờ Hợi rồi, nếu không còn việc khác thì nên về phủ thôi."
Không biết có phải do ảo giác hay không, mà Tào Cương thấy vẻ mặt người kia dường thoáng qua một tia phẫn nộ, nhưng vừa nhìn lại, thì hắn đã đặt kiếm xuống, không thèm liếc y mà chỉ lạnh lùng nói: "Hôm nay ngủ lại doanh trại."
Tào Cương hơi nhíu mày, nghĩ thầm mấy nay trong doanh đâu có việc gì quan trọng, sao tự dưng đang yên đang lành lại không chịu quay về.
Từ khi trở về Lĩnh Nam, suốt mấy ngày nay, trái tim y đều căng thẳng, chỉ một chút gió thổi cỏ lay thôi cũng đã khiến y cảnh giác rồi.
Y phò tá Nghê Liệt nhiều năm, nên có thể dễ dàng thấy được hôm nay tâm trạng quan trên nhà y đang vô cùng bực bội, cả ngày nay cứ nôn nao mãi, đến giờ vẫn chưa thôi.
Từ lúc hắn sống lại đến nay, chưa có giờ khắc nào như thế.
Tào Cương bắt đầu nghiền ngẫm lại những sự việc ngày hôm qua, muốn tìm manh mối, nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui vẫn không dò ra dấu vết, đành phải tạm vâng theo hắn.
Đương lúc y định lùi xuống kêu quân sĩ chuẩn bị, người sau lưng bỗng gọi y lại, ho nhẹ một tiếng, trầm giọng ra lệnh:
"Mau tìm vài tên thợ thủ công đi tu sửa Phủ Tham lĩnh -- cành nhanh càng tốt."
"Chuyện này..." Tào Cương cả kinh, bèn chạy lại vài bước, hỏi: "Đại nhân muốn dời ra Quảng An Vương phủ ư?"
Nghê Liệt bực mình mà liếc y một cái, cứ như thể y vừa hỏi một câu hết sức ngu ngốc thừa thãi.
Tào Cương lấy làm băn khoăn, nghĩ thầm, lúc mới từ Giang Bắc về đến vương phủ, Xích Hổ Vương rõ ràng đã định rằng ban đầu cứ bình thường như cũ, sau này lại tùy cơ ứng biến, nhưng sao mà chưa được mấy ngày đã đổi ý rồi -- Rời khỏi Quảng An Vương phủ không phải là việc nhỏ.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cho hắn đưa ra quyết định hết sức bất lợi như vậy? Nghĩ đi nghĩ lại, mấy hôm nay không có việc gì đáng ngờ xảy ra...!Tào Cương là người cực kỳ nhạy bén, y quan sát sắc mặt Nghê Liệt thật cẩn thận, đoạn hỏi: "Đại nhân, có phải là tối qua Quảng An Vương đã trở lại?"
Lời còn chưa dứt, cặp mắt sắc bén kia như mang theo gió lốc, dòm thẳng về phía y, Tào Cương sởn cả gai ốc, lập tức cúi đầu.
"Thuộc hạ vô lễ!"
Lòng dạ Xích Hổ Vương vốn thâm sâu, nào có dễ chịu như vậy bao giờ, Tào Cương có phần hối hận vì câu hỏi đường đột vừa rồi của mình, nhưng cũng từ đó mà có thể suy ra rằng tâm trạng bất thường của hắn suốt cả ngày hôm nay nhất định có liên quan đến Quảng An Vương.
Đêm qua, đến tột cùng hai người này đã xảy ra chuyện gì?
Tào Cương không dám hỏi thêm, chỉ đành rụt rè chắp tay vái lạy rồi lui ra.
***
Màn đêm đen dày, vạn vật lặng thinh.
Tiếng hít thở nặng nề cứ chập trùng mãi, xen lẫn với tiếng rên rỉ nghèn nghẹn như có như không.
Nghê Liệt nằm mơ thấy con yêu tinh kia.
Khuôn mặt y hồng hào tươi đẹp, tựa như một đóa hoa tỏa hương rực rỡ; đôi môi mềm mại ươn ướt hơi dẩu lên, đôi con ngươi rũ xuống nhìn hắn, vừa ngọt ngào vừa quyến rũ; vòng eo lay động, sóng dâng hết đợt này đến đợt khác; từng lạch nước nhỏ róc rách hội tụ thành con sông rộng dài mà tráng lệ.
Trong luồng sáng trắng chói lòa hai mắt, Nghê Liệt trơ mắt nhìn bản thân sa ngã từ chốn non cao vời vợi, để rồi đắm mình trong con sóng phù sa đẹp đẽ ngây ngất ấy.
Không thở nổi.
"A -- "
Nghê Liệt đột nhiên bật dậy, thở hổn hển, nơi đũng quần hắn có cảm giác ướt át dấp dính.
Ngọn đèn leo lét, chỉ còn tiếng gió rì rào.
Nghê Liệt nhắm mắt lại, lấy bàn tay che lên khuôn mặt đẫm mồ hôi.
Trong bóng đêm, hắn nghiến răng kèn kẹt, sắc mặt dữ tợn.
***
Hai ngày nay, cuộc sống của mọi người trong quân doanh khốn khổ quá chừng, hơi một chút là bị chủ soái đại nhân mắng xối xả, thậm chí cả hai người luôn được việc là Tào Cương và Lý Tiến cũng lần lượt bị cho ăn mắng.
Không khí trong doanh trở nên căng thẳng, ai nấy hết sức cẩn thận, chỉ lo có hơi sơ sẩy chút là bị chủ soái cho ăn phạt ngay lắp tự -- Tính ra, chủ soái nghỉ lại ở đại doanh mới có ba ngày thôi, nhưng chúng binh sĩ cứ ngỡ đâu là đã qua nửa năm rồi, khổ đến mức kêu trời trời không thấu kêu đất đất chẳng hay.
Ngay cả Nghê Anh cũng cảm thấy ông anh trai mình hình như trúng tà.
Nàng thúc vào bụng ngựa, chạy nhanh về phía người đàn ông cao to đàng xa.
"Sao mấy nay không thấy a huynh về phủ?"
Hầu kết Nghê Liệt giần giật, không đáp lời nàng, chỉ rút một