Trao Anh Trái Tim Em

Chương 12


trước sau

Edit: An Tĩnh

Ngoài miệng Lục Chẩm Tuyết đồng ý đi xem mắt nhưng cô luôn có chủ kiến lớn, tính tình lại luôn làm theo ý mình, làm sao có thể nghe lời như vậy. Ngày hôm sau cô lập tức mua một vé máy bay đi du lịch nước ngoài,

Cô ở bên ngoài chơi hơn một tháng, ở đây chơi một lúc, lại ở kia chơi một tẹo, đến lúc về nước cũng đã giữa tháng mười.

Ngày đó là một ngày cuối tuần, Tần Hâm đ/ến tìm cô, hai người cùng ra ngoài dạo phố. Đến buổi tối, hai người ra khỏi trung tâm mua sắm và chuẩn bị tìm một nơi để ăn cơm. Tần Hâm vừa lật tờ nhận xét đại chúng vừa dẫn đường: “Nghe bảo bên này vừa mở một nhà hàng món Tây, mùi vị không tệ, không gian cũng rất tốt.”

Lục Chẩm Tuyết nói: “Tùy tiện đi, mình thế nào cũng được.”

“Vậy thì đến nhà hàng đó đi. Qua đó chỉ mất hai ba phút!” Tần Hâm xem bản đồ, cũng hơi hơi biết đường đi nên sảng khoái cất điện thoại di động, kéo Lục Chẩm Tuyết đi về hướng bên kia.

Nói đến lại thật trùng hợp, Lục Chẩm Tuyết đã không gặp lại Lâm Cảnh hai tháng nay, ai có thể ngờ được sẽ gặp lại nhau ở nhà hàng món Tây này chứ.

Thời điểm cô và Tần Hâm bước vào, dường như mắt cô liếc một cái đã có thể nhìn thấy Lâm Cảnh.

Anh và hai người bạn khác đang ngồi ở bàn, bởi vì đó là phía hướng về cửa nhà hàng nên khi Lục Chẩm Tuyết thấy anh thì anh đồng thời cũng nhìn thấy cô.

Ánh mắt hai người nhìn nhau, Lục Chẩm Tuyết vốn muốn lên tiếng chào hỏi nhưng lại nhớ đến lần tranh cãi không mấy vui vẻ lần trước giữa hai người. Cô cảm thấy nếu như mình chào hỏi anh, đoán chừng Lâm Cảnh cũng sẽ chẳng thèm để ý đến cô đâu.

Vậy thì cô cần gì phải để bị đuổi mới xấu hổ.

Nghĩ như vậy nên cô rất tự nhiên dời ánh mắt đi, kéo Tần Hâm đi đến một bên khác ngồi xuống.

Cô cố ý chọn một hướng mà mình quay lưng về phía Lâm Cảnh, ngồi ngay ngắn cả một buổi tối, từ đầu đến cuối cô không hề liếc mắt nhìn về phía Lâm Cảnh.

Bởi vì còn phải đi xem phim với Tần Hâm, nên hai người xử lí trong cơm nước rất nhanh, thanh toán xong thì rời đi ngay.

Cô đi rồi, cũng không thèm liếc mắt nhìn về phía Lâm Cảnh một cái, dường như không nhìn thấy anh vậy.

*

Tối nay, Triệu Thận phát hiện ra một bí mật.

Làm bạn thân lâu năm, từ một tháng trước khi Lâm Cảnh trở về từ thành phố Giang, Triệu Thận đã sớm phát hiện có gì có không đúng lắm.

Từ trước đến nay Lâm Cảnh là một người có lực kiềm chế bản thân rất mạnh, dù là đi xã giao cũng uống rất ít rượu. Nhưng vào đêm hôm đó, anh ấy đi tìm Lâm Cảnh lấy một vài món đồ, khi anh mở cửa ra, đập vào mặt Triệu Thận là mùi rượu dọa cho anh ấy giật mình.

Anh ấy đi vào nhà nhìn trên bàn trà nhỏ một cái, trên bàn đều là những vỏ lon bia rỗng đã uống hết.

Lúc ấy anh ấy thật sự sợ hết hồn, theo bản năng hỏi: “Người anh em, cậu không có chuyện gì đấy chứ?”

Lâm Cảnh thấy rất phiền, anh ngồi trên ghế sofa, không thể kiềm chế mà đuổi người đi: “Không sao, mau lên rồi đi đi.”

Triệu Thận rất ít khi thấy Lâm Cảnh uống nhiều rượu như vậy, phiền lòng nhiều thế kia, anh ấy cũng không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng lại không dám hỏi thẳng, không thể làm gì khác hơn ngoài vội vàng lấy đồ rồi rời đi.

Ngày hôm sau, anh ấy đến công ty Lâm Cảnh, lúc ấy anh đang ở trong văn phòng xử lí tài liệu, dáng vẻ lạnh lùng nghiêm túc, so với lúc bình thường thì không có gì khác biệt cả.

Buổi trưa khi Lâm Cảnh tan việc, anh ấy lấy hết can đảm hỏi một câu, “Tối hôm qua cậu làm sao? Uống nhiều như vậy à? Người không biết, còn tưởng là cậu thất tình đấy.”

Lâm Cảnh điềm nhiên, mặt không đổi sắc bước vào thang máy, lạnh lùng đáp một câu: “Cậu đừng nhiều lời nhảm nhí.”

Triệu Thận bị câu nói này chặn họng, anh ấy hiểu tính khí của Lâm Cảnh, anh đã không muốn nói chuyện, tốt nhất là đừng hỏi gì.

Mặc dù Triệu Thận hiếu kỳ nhưng cũng không dám làm liều hỏi lần nữa.

Vậy mà buổi tối hôm nay, anh lại cảm giác dường như mình đã phát hiện ra điều gì đó.

Bởi vì anh ngồi quay lưng về phía cửa, nên không thể phát hiện Lục Chẩm Tuyết đi vào.

Nhưng lại phát hiện Lâm Cảnh một mực im lặng không nói gì nguyên cả một buổi tối thế mà lại nhìn chằm chằm về phía cửa nhà hàng.

Anh cảm thấy tò mò, theo bản năng nhìn theo hướng mắt của Lâm Cảnh, quay đầu nhìn về hướng cửa. Sau đó lại nhìn thấy Lục Chẩm Tuyết.

Rõ ràng cô cũng nhìn thấy Lâm Cảnh nhưng cô lại hoàn toàn không có ý định sẽ đến chào hỏi, mà chỉ cùng bạn đi về một vị trí khác và ngồi xuống.

Thậm chí cô còn cố ý chọn một chỗ ngồi quay lưng về phía Lâm Cảnh, từ đầu đến cuối, không hề nhìn về phía bọn họ dù là một cái.

Triệu Thận cảm thấy rất kì quái, mới bắt đầu anh còn không phản ứng kịp, tò mò hỏi Lâm Cảnh một câu: “Đó không phải vị tứ tiểu thư của Lục gia sao? Hai người thế nào rồi? Tại sao cô ấy lại như không quen biết cậu vậy?”

Anh vừa dứt lời đã phát hiện sắc mặt Lâm Cảnh hơi sai sai, cả người như đang đè nén, khiến cho anh trong nháy mắt không dám hé miệng nói tiếp nửa lời.

Nhưng Lâm Cảnh ngược lại
không lên tiếng nói gì, chỉ trầm mặc rót cho mình một ly rượu.

Triệu Thận nhìn bạn thân, bỗng nhiên hiểu ra được điều gì đó.

Cả buổi tối, anh đều dè dặt quan sát sự ưu tư của Lâm Cảnh.

Anh vẫn bình tĩnh táo, thậm chí là bình tĩnh, vẫn chỉ yên lặng, uống một ly lại một ly rượu.

Thỉnh thoảng sẽ lại ngước mắt liếc nhìn về phía Lục Chẩm Tuyết.

Triệu Thận bắt được ánh mắt Lâm Cảnh nhìn Lục Chẩm Tuyết ở phía bên kia, bỗng nhiên nhanh trí, cái gì cũng hiểu rõ rồi.

Trong lòng anh ấy kinh ngạc vô cùng, trong đầu thầm nghĩ cô tiểu thư Lục gia này thật lợi hại, thật đúng là đã kéo đóa hoa lạnh lùng hạ phàm trần gian.

*

Lục Chẩm Tuyết nào biết Lâm Cảnh đang suy nghĩ gì, sau đêm cô và Lâm Cảnh cãi vã ồn ào đó, đã quyết định sẽ không bao giờ chung đụng gì với anh nữa cả.

Dù là cô thừa nhận bản thân đúng thật đã động tâm trước anh rồi nhưng anh quá cao cao tại thượng, khiến cho cô cảm thấy không muốn có bất kì liên hệ qua lại nào cùng anh.

Giống như anh ba đã nói, Lâm Cảnh và cô hoàn toàn là hai người qua đường xa lạ.

Một người cao cao tại thượng, một người lại quật cường không chịu thua. Nhất định là một mối quan hệ đối nghịch.

Ngày đó, dì giúp việc đến quét dọn phòng ốc giúp cô, khi đang sắp xếp lại tủ quần áo thì phát hiện chiếc áo sơ mi lần trước mượn của Lâm Cảnh vẫn còn đó.

Dì giúp việc đã làm ở nhà cô mấy năm, quan hệ với cô rất thân thiết.

Dì thấy áo sơ mi đàn ông, còn nói đùa với cô: “Tiểu thư A Tuyết, có phải đã có bạn trai rồi không? Là chàng trai nhà nào, dáng vẻ có đẹp trai không đây?”

Lục Chẩm Tuyết cười một tiếng, nói: “Bạn trai ở đâu ra ạ.”

Cô đi tới, lấy chiếc áo sơ mi treo trong tủ ra, nói: “Lần đó cháu không có quần áo để thay nên mượn người khác, quên trả mất ạ.”

Cô xếp gọn áo sơ mi, đi tìm một chiếc túi và cất vào, đặt trên giường, nói với dì: “Dì Trần, một chút nữa đi ra ngoài đi gửi giúp cháu với nhé, cháu viết địa chỉ ra cho dì.”

“À, được.”

Chuyển phát nhanh nội thành nửa ngày đã đến nơi, buổi tối Lâm Cảnh vừa từ công ty trở về nhà, đi ngang qua cửa chính tiểu khu, bảo an bỗng nhiên gọi anh lại, cầm một gói hàng chuyển phát nhanh chạy ra nói: “Lâm tổng, ngài có hàng chuyển phát nhanh đây.”

Gần đây Lâm Cảnh cũng không có hàng chuyển phát nhanh gì cần lấy cả, anh cúi đầu nhìn lướt qua gói hàng, người gửi hàng họ Trần.

Anh chỉ nhìn thoáng qua, nhận lấy, nói tiếng cảm ơn rồi đi thẳng vào trong.

Sau khi Lâm Cảnh về nhà, thuận tay ném gói hàng sang bên bàn trà nhỏ, không lập tức mở nó ra xem ngay.

Anh vừa tháo cà vạt vừa cởi nút áo sơ mi, đi vào phòng tắm trong phòng ngủ.

Tắm xong lại xử lí một vài công việc, chờ đến khi anh nhớ đến món hàng chuyển phát nhanh ở phòng khách thì cũng đã là mười hai giờ khuya rồi.

Anh đi ra khỏi phòng ngủ, ngồi trên ghế sofa, mở gói hàng chuyển phát nhanh đó ra.

Nhưng lúc anh nhìn thấy bên trong gói hàng đó là chiếc áo sơ mi của mình, ánh mắt anh hệt như nhuộm một tầng băng giá lạnh lẽo, khuôn mặt trở nên âm trầm sắc lạnh.

Qua mấy giây, anh cau có trực tiếp ném chiếc áo sơ mi vào thùng rác bên cạnh, đứng dậy đi vào phòng ngủ.

Mấy ngày nay, anh luôn luôn nhắc nhở bản thân cùng lắm chỉ là một người phụ nữ, anh có gì mà không thể quên đâu.

Nhưng tối nay anh vẫn mất khống chế.

Trong lòng anh cười nhạt, hôm nay Lục Chẩm Tuyết thật sự quyết định sẽ không gặp mặt anh nữa có phải không.

Rõ ràng ở cũng không xa, phòng của cô thậm chí còn không cho người khác thuê, thế mà ngay cả một chiếc áo sơ mi, cô còn dùng phương thức chuyển phát nhanh để gửi tới cho anh.

Anh nói với chính mình, có lẽ cô lại chơi trò lạt mềm buộc chặt rồi đây.

Cô luôn luôn thích và biết cách chơi những trò lừa bịp này mà.

Nhưng đây thật sự là thủ đoạn bịp bợm của cô ư?

Hay từ trước đến nay cô thực sự không để ăn vào mắt mình.

__

Lời tác giả:

Lâm tổng tức chết rồi.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện