Thân thể rách nát của cô ấy được Tần Nam Phong dùng áo khoác bọc lấy, nhưng cho dù là như vậy cũng có thể thấy rõ đôi chân dài đầy vết máu của Lạc Hân.
Chân Tô Ánh Nguyệt mềm nhũn, cả người thiếu chút nữa ngã ngồi trên mặt đất.
Cũng may Tần Mộ Ngôn ở sau đỡ cô.
Cảnh trước mắt này, cho dù là lạnh lùng bình tĩnh như Tần Mộ Ngôn, cũng nhìn thấy mà giật mình.
Một lát sau, giọng người đàn ông trầm thấp: “Cô ấy thế nào rồi?”
“Đã hôn mê”
Tần Nam Phong ôm Lạc Hân, ngón tay nhẹ vỗ về khuôn mặt đầy máu bầm của cô ấy: “Xe cứu thương đang trên đường tới”
“Không rõ ràng lắm thương thể của cô ấy, cháu không dám tuỳ tiện ôm cô ấy.”
Giọng nói của anh ta run rẩy: “Đều tại cháu”
“Nếu không phải cháu cãi nhau với cô ấy…”
Đối mặt với Tần Nam Phong như vậy, Tô Ánh Nguyệt muốn gì đó, cô há miệng ra nhưng một chữ cũng không nói ra được.
Lạc Hân thực sự đã xảy ra chuyện.
Cái này mang tới cho cô chấn động quá lớn…
Tần Mộ Ngôn ôm Tô Ánh Nguyệt, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì nữa.
Một lát sau, người đàn ông quay đầu nhìn thoáng qua mấy người bị đè xuống đất kia: “Chặt mấy thứ không nên có của bọn họ đi”
Mấy người vệ sĩ liếc mắt nhìn nhau, trong nháy mắt lập tức hiểu ý Tần Mộ Ngôn.
“Tha mang!”
Mấy người đàn ông trung niên bị đè xuống đất bắt đầu kêu rên:
“Là có người nói chúng tôi có thể tùy tiện, chúng tôi mới tới!”
“Đúng thế! Người nọ còn nói cô gái này là sao nữ không nổi danh, còn là một phụ nữ đã có chồng, có thể tùy tiện!”
“Nếu không chúng tôi có thể bồi thường tiền! Nhà chúng tôi vẫn chờ chúng tôi nối dõi tông đường mà!”
“Tôi còn chưa có con!”
Mấy người kêu rên làm chân mày Tận Nam Phong càng nhíu chặt hơn.
“Nghe chú nhỏ, lôi ra chặt đi!”
“Vâng!”
Một đám vệ sĩ lên tiếng rồi lập tức kéo mấy người kia ra ngoài.
Không bao lâu, bên ngoài vang lên từng tiếng kêu thảm thiết