Rõ ràng là Kỳ Ngôn Châu rất sững sờ, cả người cậu tích tụ lửa giận, sau đó cậu thấp giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Trong phút chốc, dường như có huyệt khẩu, cũng không cần ép buộc giả vờ cái gì.
Thẩm Kiều lắc đầu nguầy nguậy.
Cô hít vào, như không nói được lời nào.
Cô chỉ có một đôi mắt ươn ướt, công tắc nước mắt giống như được khai thông, không thể ngừng lại được: "..."
Cửa hàng tiện lợi không phải nơi tán gẫu.
Sau vài lời này, người bán hàng đã nghi ngờ, nên liền thò đầu ra khỏi quầy và thỉnh thoảng nhìn vào hai người.
Kỳ Ngôn Châu đưa tay ra, rồi bóp vai Thẩm Kiều một cách kiềm chế, như muốn an ủi cô.
Sau đó, cậu sải bước đến kệ, lấy bừa một vài thứ và nhanh chóng thanh toán, rồi mới dẫn Thẩm Kiều ra khỏi cửa hàng.
Thời gian càng lúc càng muộn, xe cộ trên đường cũng ít hơn vừa rồi, thỉnh thoảng chỉ có một chiếc ô tô phóng nhanh qua.
Màn đêm rất yên tĩnh, gió đêm thổi bay đi tâm sự khô héo trong lòng.
Ghế ở lối vào của Starbucks đã được dọn đi, cả hai phải ngồi xuống dọc theo các bậc thang của cửa hàng.
Kỳ Ngôn Châu quay mặt sang bên, khẽ liếc Thẩm Kiều, rồi cậu lấy hai tờ khăn giấy vừa mua trong hộp ra, đưa cho cô.
Thẩm Kiều nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Sau đó, cậu lại lấy ra một hộp sô cô la.
Sau khi hít thở bầu không khí trong lành, tâm trạng Thẩm Kiều dần bình tĩnh trở lại.
Cô đưa tay lau đi nước mắt trên mặt, rồi cười với Kỳ Ngôn Châu.
Cô nói nhỏ: “Tôi không ăn được cái này.”
Kỳ Ngôn Châu “ôi” một tiếng, rồi cầm lấy viên sô cô la bỏ lại vào lòng bàn tay.
Không ai nói nữa, nên bầu không khí chìm vào im lặng.
Thẩm Kiều thấp hơn Kỳ Ngôn Châu rất nhiều, vậy nên khi hai người ngồi cạnh nhau trên cùng một bậc thang, cô ngước mắt lên, đúng lúc nhìn thấy đường viền hàm sắc nét và sống mũi của cậu, giống như một chiếc thước kẻ, tỷ lệ rất hoàn hảo và hài hòa.
Không thể phủ nhận rằng khuôn mặt này đúng thật là kiểu lừa người.
Thẩm Kiều không khỏi thấp giọng cười một tiếng.
Kỳ Ngôn Châu quay đầu lại: “Cậu cười cái gì?”
“Không có gì.”
“Hừ.” Câu trả lời này khiến cậu không nói nên lời.
Cuối cùng, Thẩm Kiều thở dài.
Cô chuẩn bị sẵn lời nói trong lòng, nên cô cẩn thận cân nhắc từng chữ, rồi mới nói: "Kỳ Ngôn Châu, thật xin lỗi vì đã làm phiền cậu.
Thật ra ở nhà tôi đã xảy ra chuyện."
Kỳ Ngôn Châu gật đầu, ra hiệu cô tiếp tục nói.
Thẩm Kiều: "Thời gian này sẽ khá dài...!Tóm lại, có lẽ sau này, tôi sẽ không thể trở về ngôi nhà đó nữa."
Nếu tính tuổi thì thật ra vài tháng nữa cô sẽ 18 tuổi.
18 tuổi đã là tuổi thành niên, dù có bị đuổi khỏi nhà, bỏ rơi lần nữa thì cô cũng không được đáp ứng các điều kiện nhận con nuôi.
Chưa kể, ai lại nhận nuôi một người sắp đến tuổi thành niên.
Vấn đề là những tháng giữa 18 tuổi.
Thẩm Kiều vẫn đang đi học và cô không có cách để kiếm sống, cô cũng không có tiền và không có nơi ở.
Ngay cả khi cô muốn làm việc để kiếm tiền thì cô sẽ không tuân thủ luật pháp và quy định quốc gia.
Hơn nữa, cô cũng muốn nhảy múa và không thể từ bỏ nó.
Phải làm thế nào đây?
Bằng cách này, các cọc và các mảnh đều là rắc rối.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Thẩm Kiều trở nên ũ rũ: "...!Ý tôi là, nếu cậu không muốn phiền phức thì cậu có thể nói cho tôi biết cậu làm việc ở đâu được không? Tôi cũng muốn đi làm."
Kỳ Ngôn Châu yên ổn nhìn cô, đột nhiên cậu lớn tiếng hỏi: "Thế còn cuộc thi ngày mai thì sao?"
“A, làm sao cậu biết…tôi phải đi.” Cô nắm chặt tay và trả lời chắc nịch.
“Tôi biết.”
Kỳ Ngôn Châu đứng dậy, cậu đè nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng, sau đó kiên định đưa tay về phía Thẩm Kiều.
Thẩm Kiều không hiểu: “?”
“Đứng dậy đi.”
“A…”
“Tôi đưa cậu đi.”
Kỳ Ngôn Châu đạp xe tới.
Thẩm Kiều ngồi vào ghế sau.
Nhưng mà lần này, cô còn căng thẳng hơn lần trước.
Cô nín thở, rồi vô thức nắm chặt áo của Kỳ Ngôn Châu.
Trong cuộc điện thoại đầu tiên từ "Thẩm Kiều", cô ấy nói rằng cô sẽ gặp tai nạn xe hơi vào ngày cô bị đuổi ra khỏi nhà, nên cô sẽ bị thương ở chân và không thể tiếp tục múa nữa.
Mặc dù mọi chuyện xảy ra đã muộn hơn rất nhiều so với những gì "Thẩm Kiều" nói.
Dù bản thân cô đã cẩn trọng bảo vệ mình, nhưng chuyện này thực sự đã xảy ra.
Vậy nên, cô sợ rằng tai nạn xe cộ cũng thành sự thật.
Đoạn đường từ nhà họ Thẩm đến cửa hàng tiện lợi rõ ràng là đi taxi, nhưng trên đường đi, trong lòng cô lại có tâm sự.
Từ đầu đến cuối cô không thể bỏ xuống được.
May mắn thay, Kỳ Ngôn Châu đã đạp xe rất ổn định.
Cả hai đã đến nơi an toàn.
“Xuống đi.”
“Đây là nhà của cậu?”
“Ừ.
Phải một đoạn nữa mới vào được, nên đi xe đạp không tiện.”
Nghe vậy, Thẩm Kiều nhảy xuống khỏi ghế sau xe và đứng dậy.
Cô ngẩng đầu lên, rồi im lặng nhìn về phía trước.
Đây là một loạt công trình kiểu cũ, thoạt nhìn đa phần là những công trình kiến trúc nhỏ hai, ba tầng nhỏ, nằm rải rác thành từng tầng xếp chồng lên nhau.
Bức tường bên ngoài rất cũ, lớp sơn của bức tường cũ bị bong tróc, bám đầy cây thường xuân.
Xung quanh không có đèn chiếu sáng, đèn đường gần nhất nằm dọc theo con phố, độ sáng mờ nên không thể chiếu sáng bên trong, khiến con đường phía trước trở nên tối tăm và u ám.
Trong thành phố lại có một nơi như vậy.
Thẩm Kiều không thể tin được.
Đây có vẻ được gọi là một ngôi nhà nguy hiểm, phải không?
Kỳ Ngôn Châu khóa xe, rồi bước vào con ngõ nhỏ phía trước.
Tuy nhiên, sau khi bước được hai ba bước, cậu lại dừng lại, rồi quay lại và đưa tay về phía Thẩm Kiều: "Nắm tay tôi.”
Thẩm Kiều: “Sao thế?”
Kỳ Ngôn Châu thờ ơ giải thích với cô: “Đường hẹp, chỉ có một người đi qua được.
Bên cạnh sẽ có những đồ đạc, chất thải chất đống.
Nếu cậu không quen thì có thể giẫm phải và bị ngã.”
“Ồ, ồ, cảm ơn cậu.”
Thẩm Kiều đặt tay vào lòng bàn tay của Kỳ Ngôn Châu, cô như không biết gì và cũng không nghi ngờ.
Cả người Kỳ Ngôn Châu cứng đờ.
Thực ra cậu chỉ muốn Thẩm Kiều giữ lấy tay cậu chứ không phải trong tình trạng...!tay trong tay như thế này.
Tuy nhiên, trước khi lý trí quay trở lại, bản năng đã khiến cậu khép các ngón tay lại và nắm chặt lấy tay cô.
Thân nhiệt của Thẩm Kiều lạnh lẽo, cả lòng bàn tay cô cũng lạnh.
Làn da mỏng manh, phảng phất chút cơ băng và xương ngọc.
Với những ngón tay đan vào nhau như thế này, Kỳ Ngôn Châu đã phải cố gắng rất nhiều để khống chế dục vọng sắp trào ra trong lòng.
Cô đã ở rất gần, lại trong lòng bàn tay của chính cậu.
Chỉ cần cậu động tay, cô có thể hoàn toàn là của cậu?
Một lúc sau, thấy cậu dừng lại, Thẩm Kiều bèn lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì.” Kỳ Ngôn Châu đờ đẫn trả lời, rồi lại bước về phía trước.
Lần này, tốc độ chậm hơn nhiều và thận trọng hơn một chút, rõ ràng là để cô có thể làm quen.
Con hẻm thực sự rất chật chội và lộn xộn, lại không có ánh sáng, Thẩm Kiều run lên một hồi.
Cuối cùng thì cả hai cũng đến cuối con hẻm.
Rẽ phải lần nữa.
Nhà của Kỳ Ngôn Châu ở trong này.
Cậu buông tay Thẩm Kiều ra, sau đó mở cổng sắt: “Vào đi.”