Trích Tiên

RỜI NÚI


trước sau

Edit: Thích Cháo Trắng – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nói là lập tức làm luôn, Lý Triều Ca đứng thẳng người lên, ngắm nhìn bốn phía, bắt đầu thu thập hành trang.

Bóng đêm càng ngày càng đậm, nhà bọn họ đã không còn dầu để thắp từ lâu, trong phòng tối đến độ giơ tay lên không thấy được năm ngón. Đối với người bình thường mà nói thì tình cảnh này quả thật rất là bất tiện, thế nhưng bản thân Lý Triều Ca là người tập võ, mặc dù bây giờ trình độ đã giảm đi rất nhiều, thế nhưng kinh nghiệm từ kiếp trước vẫn còn, chỉ là bóng tối thì hoàn toàn không làm khó được nàng.

Trước tiên Lý Triều Ca đi vào góc phòng, mở chiếc hòm ra. Quả nhiên, trí nhớ của nàng không sai, bao cổ tay, cung tiễn, các loại chủy thủ đều cất ở chỗ này. Những vũ khí này đối với Lý Triều Ca bây giờ nhìn chẳng khác nào là sắt vụn, nhưng dù sao thì có cái gì đó cũng vẫn được coi là mạnh hơn tay không tấc sắt, Lý Triều Ca không hề bắt bẻ, mà thuần thục trang bị hết vũ khí lên người mình.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ vũ khí xong, Lý Triều Ca suy nghĩ một lát, vậy mà lại không nghĩ ra mình còn có thể mang theo cái gì. Chu lão đầu nghèo rớt mùng tơi ra, ngoại trừ quyển tâm pháp kia thì cả căn phòng này không còn thứ gì đáng tiền nữa cả, ném đi cũng không sao. Lý Triều Ca bới tung cả tủ quần áo, bên trong chỉ có hai bộ quần áo sạch sẽ, quấn gọn gẽ cất trong bao quần áo, dự định sáng mai trời vừa sáng, nàng sẽ lập tức xách đồ đi ra ngoài.

Về phần chi phí đi đường... Trong nhà không có chi phí đi đường, khỏi cần chuẩn bị.

Đương lúc Lý Triều Ca kiểm kê lại một lần cuối cùng, đột nhiên lỗ tai khẽ động, nghe được bên ngoài có tiếng bước chân. Hai mắt Lý Triều Ca lập tức trở , bất động thanh sắc thu hồi bao khỏa, đưa tay đặt tại bên eo.

Ở chỗ kia có buộc một thanh chủy thủ. Nàng vừa mới bôi thuốc tê lên trên chủy thủ, cho dù kẻ đến là người hay quỷ, trong vòng ba bước nàng lập tức có thể lấy tính mạng của hắn.

Người tới tựa hồ cũng rất do dự, càng đến gần nhà của Lý Triều Ca, tiếng bước chân của hắn càng do dự. Cuối cùng, hắn dừng ở ngoài cửa lớn, cẩn thận từng li từng tí gõ cửa: "Triều Ca, cô ở đâu?" Thích Cháo Trắng – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Thời gian trôi qua quá lâu, Lý Triều Ca sửng sốt một chút, mới nhận ra giọng nói này là của Tiểu Hổ nhà hàng xóm. Tiểu Hổ chính là tên nhóc khi còn bé suốt ngày rêu rao rằng Lý Triều Ca là đứa trẻ không cha không mẹ, về sau bị Lý Triều Ca đánh cho một trận, từ đó về sau mỗi khi trông thấy nàng đều đi đường vòng.

Nếu không phải Lý Triều Ca đã từng luyện tâm pháp của Chu lão đầu, tai thính mắt tinh, trí nhớ ưu việt, thì quả thật nàng không nghĩ ra đây là ai.

Nếu là người quen biết, vậy thì cũng không cần phải công kích. Lý Triều Ca thu lại chủy thủ, ra ngoài mở cửa lớn, hỏi hắn: "Chuyện gì?"

Tiểu Hổ đang ở ngoài cửa xoắn xuýt đột nhiên lại thấy cửa mở ra, Tiểu Hổ không kịp chuẩn bị, giật nảy cả mình.

Hiện giờ Tiểu Hổ đã không còn là một tên nhóc béo ngây thơ vô tri không sợ gì nưa, sau khi hắn bị Lý Triều Ca đánh cho một trận xong, từ đó về sau đã khắc sâu trong lòng bóng ma tâm lý, rất nhiều năm trôi qua cũng không dám đối mặt với Lý Triều Ca. Hôm nay hắn đến đây vốn dĩ là đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi. Thế nhưng không ngờ là sau khi cửa được mở ra, hắn vội vàng không kịp chuẩn bị mà đối mặt với một gương mặt xinh đẹp kiêu sa, kinh tâm động phách, Tiểu Hổ á khẩu, chẳng thốt nên lời. Lúc trước đã làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý cũng biến mất luôn.

Đây chính là Triều Ca chẳng khác nào tiểu tử đó sao? Hắn đi khỏi vùng này đã rất nhiều năm, Lý Triều Ca cũng độc lai độc vãng, cho nên Tiểu Hổ cũng không để ý rằng Lý Triều Ca lớn lên lại có thể trông như thế này.

Lý Triều Ca nhìn thấy Tiểu Hổ kinh ngạc há to miệng, nhìn chằm chằm mình bắt đầu sững sờ thì nhẹ nhàng nhếch một bên đuôi lông mày lên, hỏi lại lần nữa: "Rốt cuộc thì ngươi có chuyện gì đây?" Thích Cháo Trắng – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Dù sao thì nàng cũng đã giữ chức Trấn Yêu Ti chỉ huy sứ rất nhiều năm, kiếp trước, lúc nàng tra tấn phạm nhân, cho dù là lão thần đã trải qua vô vàn biến cố hay là võ tướng đã từng ra trận giết địch, thì khi gặp nàng cũng đều không nhịn được mà lộ ra sắc mặt sợ hãi, huống chi là một thiếu niên mười bảy tuổi như Tiểu Hổ này? Cả người Tiểu Hổ đột nhiên cứng ngắc căng thẳng, ngay cả lông tơ trên cánh tay cũng dựng đứng lên: "Mẹ ta kể hôm nay dù sao cũng là ngày mùng một, một mình ngươi lẻ loi trơ trọi thì không ra dáng vẻ gì. Mẹ ta bảo ta tới đưa sủi cảo, nếu như ngươi không chê, có thể đến nhà bọn ta ăn tết."

Lý Triều Ca cúi đầu, thấy được chiếc bát sứ thô trong tay Tiểu Hổ. Lý Triều Ca không khỏi nghĩ thầm trong lòng, kiếp trước vào ngày này, có xảy ra những chuyện tương tự như này sao?

Dường như là đã từng xảy ra, nhưng lại bị Lý Triều Ca cự tuyệt. Một Lý Triều Ca mười sáu tuổi đã từng không muốn nợ nhân tình người khác, thế nhưng vào thời khắc này, khi Lý Triều Ca nhìn thấy chiếc bát trong tay Tiểu Hổ, lại đột nhiên cảm thấy thổn thức.

Lúc nàng đang làm công chúa, muôn người chú ý, hô phong hoán vũ, theo lý mà nói thì phải có được tất cả yêu thương xài cũng không hết. Thế nhưng trên thực tế, tất cả mọi người đều chỉ hận không thể giết chết nàng, trượng phu của nàng lại còn tự tay giết nàng. Không nghĩ tới bây giờ, nàng biến thành một bé gái mồ côi bình thường, không quyền không thế, lại có người nguyện ý mở một cánh cửa cho nàng.

Sau khi Lý Triều Ca trải qua chuyện kiếp trước, mới biết được lòng tốt đáng quý cỡ nào. Lý Triều Ca thả lỏng thần sắc, gật đầu cười cười, nói: "Đa tạ. Nhưng mà ta đã ăn cơm xong rồi, đang chuẩn bị đi ngủ bây giờ, sẽ không quấy rầy các ngươi một nhà đoàn viên nữa. Ngươi cảm ơn thím Triệu giúp ta nhé."

Nàng cự tuyệt, Tiểu Hổ chỉ biết “A” một tiếng, vừa như buồn phiền lại giống như tiếc hận, nói: "Nếu ngươi ở một mình cảm thấy sợ hãi, thì có thể sang nhà chúng ta bất cứ lúc nào. Chén sủi cảo này ngươi nhận đi, đều là hàng xóm láng giềng, không cần phân chia rõ ràng đến như thế đâu. Ta đi về trước, ngươi mau ngủ đi." Thích Cháo Trắng – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tiểu Hổ không nói thêm gì nữa, mạnh mẽ nhét chiếc bát vào trong tay Lý Triều Ca. Kỳ thật, Lý Triều Ca có thể né tránh, nhưng khi chạm đến chiếc bát kia, rốt cuộc Lý Triều Ca lại không nỡ lòng nào đẩy đi.

Hiếm khi có người đối xử tốt với nàng, chờ qua mấy năm nữa, khi bọn họ lại nhắc đến tên nàng, thì tất cả đều là cắn răng nghiến lợi. Tiểu Hổ thấy Lý Triều Ca nhận lấy thì không biết sao mà mặt lại biến đỏ, vội vội vàng vàng nói: "Bên ngoài gió lớn lắm, ngươi mau trở về đi thôi. Ta đi đây!"

Tiểu Hổ nói rồi cũng bước nhanh ra bên ngoài rồi chạy mất. Lý Triều Ca gọi hắn lại, nói: "Tiểu Hổ, vài ngày trước ta lên núi, thấy có một số chỗ đất bị lật lên. Vùng này hoàn toàn không yên ổn nữa rồi, qua một thời gian nữa, nói không chừng sẽ có một trận địa long chuyển mình đấy. Ngươi và cha mẹ ngươi bàn bạc với nhau một chút, chọn ngày chuyển nhà vào trong thành đi. Trên núi làm cái gì cũng không tiện, không bằng vào trong thành mưu sinh, ngươi còn có thể tìm cơ hội đọc sách."

Tiểu Hổ không ngờ tới Lý Triều Ca lại gọi mình lại, hắn gãi gãi cái gáy, vẫn ngượng ngùng nhìn Lý Triều Ca, cười nói: "Sách là dành cho người văn nhã đọc, ta có sức lực đi săn là được rồi, sao có thể hi vọng xa vời mấy món đồ của thế gia đại tộc được? Mà hơn nữa, muốn vào thành thì phải đi xuyên qua rừng Hắc Sâm, khu rừng này... Lại không có cách nào để đi qua."

Rừng Hắc Sâm là khu rừng bao quanh khắp phía ngoài thôn, suốt một thời gian dài không thấy được ánh mặt trời, cây cối rậm rạp biến thành màu đen. Mặc dù rừng Hắc Sâm mọc đầy thực vật, nhưng thực tế lại là một mảnh đất cằn sỏi đá, trong rừng giăng đầy khí độc, côn trùng và các loài rắn hoành hành, càng đáng sợ

hơn chính là, sâu trong rừng còn có cả yêu quái.

Kiếp trước Lý Triều Ca cũng tin vào những lời này, mặc dù nàng có thể nhẹ nhàng đánh gục được mãnh thú, nhưng cũng không dám đi sâu vào trong rừng rậm. Bọn họ cứ bị một lời đồn đại không có thực như vậy giam lỏng ở đây rất nhiều năm, nếu không phải sang năm có động đất, thôn Hắc Lâm bị hủy khiến cho bọn họ không thể không đi xuyên qua rừng Hắc Sâm, thì không biết người trong thôn còn bị lừa gạt bao lâu nữa.

Lý Triều Ca nói: "Rên trong rừng Hắc Sâm không hề có yêu quái, chỉ là mấy tên tiểu tinh quái giả thần giả quỷ thôi. Chỉ cần có đông người thì căn bản không cần phải sợ bọn chúng."

Tiểu Hổ nghe được lời của Lý Triều Ca, lông mày càng nhíu chặt hơn: "Triều Ca, ngươi nghe được những lời này từ đâu vậy? Ngươi không thể ỷ vào việc mình giỏi võ công liền tự cao tự đại đâu, ngươi cứ nghĩ như vậy, sẽ hại bản thân mất đi tính mạng đấy." Thích Cháo Trắng – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tiểu Hổ cho rằng Lý Triều Ca cuồng vọng tự đại, thâm tình khuyên nhủ nàng an tâm làm việc, đừng mơ tưởng chuyện gì xa vời. Trong lòng Lý Triều Ca chỉ cảm thấy bất đắc dĩ, kiếp trước nàng đã tận mắt chứng kiến, nên đương nhiên biết lời đồn về yêu quái ở trong rừng Hắc Sâm đơn thuần chỉ là mấy tiểu Hoa yêu vô dụng làm trò lừa gạt người mà thôi. Thế nhưng nàng cũng không có cách nào giải thích cho Tiểu Hổ nghe được, chỉ có thể yên lặng đồng ý với hắn, không tiếp tục tranh luận thêm nữa.

Tiểu Hổ thấy Lý Triều Ca không nói lời nào thì cho rằng nàng đã nghe lọt tai lời mình nói, hắn thở dài nhẹ nhõm, nói một câu: "Về sau ngươi cũng đừng nói mấy lời nói mê sảng này nữa, có người đã tận mắt trông thấy, yêu quái bên trong rừng Hắc Sâm hết sức dọa người, có thể ăn tươi nuốt sống một người đang sống sờ sờ ra đấy! Ngươi ngàn vạn lần không được có ý định đơn độc xông vào rừng Hắc Sâm!"

Lý Triều Ca hờ hững lên tiếng, nghĩ thầm, nàng đang có dự định này đây. Tiểu Hổ dặn dò xong xuôi, nhận ra đã thực sự không còn gì có thể nói nữa, hắn do dự một hồi, thăm dò hỏi một câu: "Vậy thì ta đi trước nhé?"

Lý Triều Ca đột nhiên hỏi: "Năm nay là năm bao nhiêu rồi nhỉ?"

Tiểu Hổ sửng sốt một chút, không rõ vì sao Lý Triều Ca lại hỏi loại vấn đề này: "Năm nay là năm Vĩnh Huy thứ hai mươi hai a, hôm nay chính là ngày đầu tiên của năm mới. Triều Ca, rốt cuộc thì ngươi bị làm sao vậy, vì sao hôm nay ngươi cứ kỳ kỳ quái quái thế nào ấy?"

Quả nhiên, y như những gì nàng đã phỏng đoán. Năm nay là năm Vĩnh Huy thứ hai mươi hai, nàng mười sáu tuổi. Một năm này, Cao Đế còn chưa qua đời, thiên hậu vẫn còn đoan trang hiền lành ngay ở trước mặt hoàng hậu, không hề có khuynh hướng xưng đế. Trấn Yêu Ti cũng chưa được thành lập, công chúa An Định bị lạc cũng chưa trở lại Lạc Dương.

Tất cả đều trở lại lúc chưa bắt đầu, thậm chí còn sớm hơn một năm so với với thời điểm nàng biết được thân phận của mình ở kiếp trước.

Lý Triều Ca chứng thực được suy nghĩ của mình, nở nụ cười hiếm hoi dành cho Tiểu Hổ, nói: "Không có gì, ta ngủ đến hồ đồ rồi, nhớ không rõ năm tháng nữa thôi. Tiểu Hổ, trí nhớ của ngươi không tệ, về sau vào trong thành, vẫn nên tìm cơ hội đọc thật nhiều sách đi. Bảo trọng."

Trên trời, mây đen liên tiếp kéo đến từng đợt, ánh sao ảm đạm, rừng Hắc Sâm phía sau càng giống một con mãnh thú khổng lồ há to mồm, phát ra tiếng vang sào sạc, chỉ nhìn thôi cũng làm người ta thấy sợ hãi. Lý Triều Ca đưa lưng về phía bóng đen dày đặc, thế nhưng con mắt của nàng lại hắc bạch phân minh, trong veo rực rỡ.

Tựa như ngôi sao duy nhất còn xót tại nhân gian. Thích Cháo Trắng – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tiểu Hổ giật mình, qua một hồi lâu, hắn mới hồi phục lại tinh thần: "Được."

Bên người truyền đến tiếng động khi Lý Triều Ca đóng cửa nhà lại, Tiểu Hổ gãi đầu một cái, cảm thấy mặt đất dường như cũng nóng lên, ngay cả đứng hắn cũng đều đứng không yên. Hắn cười “Ha ha” hai tiếng, đột nhiên nhảy lên cao ba thước, chạy nhanh về phía nhà của mình.

Đưa tiễn Tiểu Hổ về xong, Lý Triều Ca tìm được bình thuốc là lúc trước Chu lão đầu đã điều phối, nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh để lên bàn, dựa vào bên cạnh chén sủi cảo kia. Lý Triều Ca quen tính cẩn thận, không ăn đồ ăn người ngoài đưa, thế nhưng mà, lòng tốt của Tiểu Hổ thì nàng lại nhận.

Có cừu báo cừu, có ân báo ân, đây là quy củ mà Chu lão đầu dạy nàng. Lý Triều Ca vốn định mang theo những lọ thuốc này lên đường, thế nhưng nàng có thể tự mình cẩn thận, những lọ thuốc này, vẫn nên để lại cho gia đình Tiểu Hổ thì hơn.

Lý Triều Ca mang theo đao trên người, nàng cũng không chê cộm, cứ thế nằm lên trên giường, nhắm mắt ngủ. Đây là thói quen nhiều năm qua của nàng, nếu bảo nàng cởi đao kiếm xuống, nàng ngược lại còn thấy không ngủ được đấy.

Ngày thứ hai, trời mới vừa canh năm, trong viện phía tây nam hẻo lánh nhất thôn Hắc Lâm truyền đến động tĩnh. Cửa sân nhẹ nhàng khép mở, một bóng người mặc áo quần màu xanh nhân lúc bình minh đã chạy về phía rừng Hắc Sâm sâu không thể nhìn thấy phần cuối kia, mà không hề quay đầu nhìn lại.

Rừng Hắc Sâm cực kỳ rộng lớn, dưới tán cây quanh năm không thấy ánh mặt trời, lá rụng tích thành một lớp thảm thật dày, phía dưới không biết đang cất giấu thứ gì. Dù rằng Lý Triều Ca đã từng được chứng kiến rất nhiều loại yêu quái, nhưng giờ phút này cũng không dám khinh thường. Mỗi một bước đi nàng đều nhìn những nơi vững chắc, đi dọc theo những nơi khô ráo, cẩn thận lần về hướng đông nam.

Kiếp trước thôn dân chính là chạy từ hướng đông nam để ra khỏi rừng , mặc dù đi hơi xa, nhưng thắng ở chỗ an toàn. Lý Triều Ca dự định trước tiên rời núi từ hướng đông nam, sau khi đến được thành trấn thì sẽ trang bị ngựa tốt, rồi dùng tốc độ nhanh nhất để chạy về thành Lạc Dương.

Trong triều thế cục thay đổi chỉ trong nháy mắt, nhất là khi nàng còn muốn giành đại nghiệp, vậy thì trở lại triều đình càng sớm, càng sắp xếp được bố cục trước thì ngày sau phần thắng sẽ càng nhiều. Kiếp trước mười tám tuổi nàng mới trở lại Lạc Dương, rất nhiều mặt đã coi như là chậm trễ rồi, ở kiếp này, nàng muốn để ngay khi vừa mới bắt đầu, bản thân mình đã đi đến chính đạo.

Lý Triều Ca cứ như vậy cẩn thận từng li từng tí đi hết năm ngày, nàng yên lặng tính toán lộ trình, biết mình đã tiếp cận được đến trung tâm của rừng Hắc Sâm, nơi nguy hiểm nhất, cũng là nơi thần bí nhất. Yêu quái ăn thịt người trong truyền thuyết, chính là đang ẩn nấp ở chỗ này.

Mặt trời xuống núi, rừng rậm nhanh chóng trở nên tối đen. Trong rừng rậm không thể đi đường đêm, Lý Triều Ca bèn buộc chặt tay nải ở trên người, tìm một cái cây vừa mắt ở gần, nhẹ nhàng linh hoạt nhảy lên chạc cây, ngay cả một chiếc lá cũng không làm kinh động.

Lý Triều Ca nằm trên chạc cây chợp mắt, trong ngực vẫn còn ôm kiếm, dự định cứ như vậy mà ngủ. Ánh sáng càng lúc càng yếu, gió xuyên qua ngọn cây, từ chỗ sâu trong rừng truyền đến âm thanh sàn sạt.

Lý Triều Ca chậm rãi mở mắt ra, tay im lặng nắm chặt chuôi kiếm.

Có cái gì đó đang tới. Thích Cháo Trắng – Diễn đàn Lê Quý Đôn


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện