Mộ Dung Thanh cũng là một nữ phú hào, là người thông minh có khả năng, bà không giống những phu nhân giàu có khác ở nhà làm bà chủ, bà là tổng giám đốc của tập đoàn Hoa Tinh, nắm giữ 40% cổ phần của tập đoàn gia tộc khổng lồ, cùng với người thầy và cũng là người yêu, ba của Ngũ Sướng Nhiễm – Ngũ Dương nắm giữ số cổ phần bằng nhau, còn lại 20% cổ phần thì do các cổ đông nắm giữ, cho nên hai vợ chồng họ tổng cộng chiếm giữ 80% cổ phần của công ty, những cổ đông khác đều không có cơ hội lấy được quyền quản lý kinh doanh. Hơn nữa, chỉ cần có lòng khác, Ngũ Dương sẽ thu mua toàn bộ cổ phần trong công ty của người đó rồi đuổi đi.
Năm tổ chức sinh nhật lần thứ mười tám cho Ngũ Sương Nhiễm, Ngũ Dương và Mộ Dung Thanh liền mỗi người đem 10% cổ phần chuyển sang cho Ngũ Sướng Nhiễm, cho nên Ngũ Sướng Nhiễm hiện tại nắm giữ 20% cổ phần của công ty, cũng là đại cổ đông của tập đoàn Hoa Tinh.
Mộ Dung Thanh cố giải thích con gái của mình. Bà biết Ngũ Sướng Nhiễm cũng không thích tiếp nhận tập đoàn Hoa Tinh, bà cùng với ba của Ngũ Sướng Nhiễm đang lo lắng làm thế nào để có thể khiến Ngũ Sướng Nhiễm trở về tiếp nhận công ty đây, không nghĩ tới con gái mình lại chủ động nói ra. Bà đương nhiên biết Ngũ Sướng Nhiễm chắc chắn là gặp chuyện gì mới nghĩ đến việc nắm quyền công ty, nhưng chỉ cần Ngũ Sướng Nhiễm tốt là được, mặc kệ là nguyên nhân gì, bà đều cảm thấy vui vẻ.
Cúp điện thoại xong, Mộ Dung Thanh nhấn gọi điện thoại nội tuyến đặt trên bàn làm việc, "Gọi quản lí Trần của bộ phận nhân sự vào đây một lát." Chức vụ phó tổng giám đốc của công ty vẫn còn trống, đây là vị trí hai vợ chồng họ để dành cho Ngũ Sướng Nhiễm, những nhân viên cấp cao của công ty trong lòng đều hiểu rõ, ai cũng biết chức vị đó là dành cho người thừa kế tương lai của tập đoàn Hoa Tinh, con gái duy nhất của Ngũ Dương và Mộ Dung Thanh – Ngũ Sướng Nhiễm. Nhưng ngoại trừ vài nhân viên lão làng ở công ty, hình như không có người gặp qua người thừa kế tương lai này của công ty, có thể nói Ngũ Dương và Mộ Dung Thanh bảo hộ Ngũ Sướng Nhiễm thật quá tốt.
Ngũ Sướng Nhiễm tìm không thấy Cố Hân Mộng, cô lại nhớ đến biệt thự của Cố Hân Mộng, dừng xe xong liền đi đến nhấn chuông cửa biệt thự. Không lâu sau, cửa sắt ở đại viện mở ra, Ngũ Sướng Nhiễm bước vào, rất nhanh, cửa lớn màu trắng của biệt thực cũng mở, Dung mụ từ trong phòng chạy chậm ra, "Tiểu Nhiễm, mấy ngày nay cháu chạy đi đâu thế? Dung mụ thực sự lo lắng cho cháu a!"
Nhìn thấy Dung mụ lộ vẻ quan tâm, Ngũ Sướng Nhiễm thật sự cảm giác được là bà thật rất lo lắng cho cô, trong lòng không khỏi nóng lên, cảm động, "Dung mụ, dì không giận cháu sao?" Dù sao hiện tại tất cả mọi người đều nghi ngờ là cô hại Cố Hân Mộng.
"Tiểu Nhiễm, tuy rằng Dung mụ không biết nhiều chữ, cũng chưa thấy qua cảnh đời gì đó, nhưng là Dung mụ nhìn thấy được cháu đối tốt với cô chủ là thật lòng. Ta không tin cháu sẽ đối xử như thế với cô chủ." Có lẽ người có tư tưởng càng đơn thuần, nhìn nhận sự việc sẽ không phức tạp như vậy, mới có thể nhìn thấy căn nguyên của sự việc.
Những lời này làm cho ánh mắt Ngũ Sướng Nhiễm nóng lên, gắt gao ôm lấy Dung mụ, "Dung mụ, cám ơn dì."
"Đứa nhỏ ngốc, đừng buồn, ta biết cháu chịu ấm ức, ta tin tưởng cô chủ chỉ là nhất thời nổi nóng mới không suy nghĩ cẩn thận, qua một thời gian đợi cô ấy tỉnh táo lại, cô ấy sẽ biết không phải là cháu làm, đến lúc đó sẽ không giận cháu nữa." Dung mụ vỗ nhẹ lưng Ngũ Sướng Nhiễm, dịu dàng an ủi.
Ngũ Sướng Nhiễm nói muốn gặp mặt Cố Hân Mộng, Dung mụ không nói hai lời liền đưa Ngũ Sướng Nhiễm vào nhà. Bà cảm thấy hai người hẳn là cần nói chuyện thật cẩn thận, bà không muốn nhìn thấy hai người biến thành như vậy, vì bà nhận thấy, từ lúc Ngũ Sướng Nhiễm đến đây, Cố Hân Mộng biến thành sinh động hơn, người cũng vui vẻ hơn, không giống trước kia ít nói, như không có tình cảm , một người đẹp lạnh lùng như băng. Tuy rằng Cố Hân Mộng đối xử với bà cũng tốt, nhưng bà lại không cảm giác được một chút ấm áp của Cố Hân Mộng, giống như cái kia chỉ là thể xác, mất đi trái tim, bất kể điều gì cũng không kích động được cảm xúc chân chính của nàng.
Buổi tối, Cố Hân Mộng trở về, gặp được Ngũ Sướng Nhiễm đứng trước mặt mình, trong lòng lập tức sinh ra nhiều loại cảm xúc, cái gì cũng có. Nàng là muốn gặp Ngũ Sướng Nhiễm, nhưng cũng là không nghĩ sẽ gặp Ngũ Sướng Nhiễm. Nàng là nhớ Ngũ Sướng Nhiễm, nhưng đồng thời cũng hận, đối với Ngũ Sướng Nhiễm, Cố Hân Mộng trong lòng mâu thuẫn. Đối mặt với Ngũ Sướng Nhiễm, trong lòng Cố Hân Mộng chẳng mấy chốc cũng không thể nào yên tĩnh, "Cô tới làm cái gì?" Mặc kệ cảm xúc trong lòng là như thế nào, câu hỏi ra khỏi miệng vẫn vậy lạnh như băng, như vậy vô tình, như vậy có tia chút ý hận.
"Nghe nói..." Ngũ Sướng Nhiễm ngập ngừng, "Nghe nói người của công ty muốn cô rời khỏi biệt thự?"
Lòng Cố Hân Mộng run lên, nàng không nghĩ tới là Ngũ Sướng Nhiễm sẽ biết, việc mình nghèo túng vẫn là từ đầu đến cuối bị cô nhìn thấy hết, Cố Hân Mộng cười lạnh, "Cô đến đây để chê cười tôi, xem tôi nghèo túng như thế nào sao? Vậy chúc mừng cô, cô muốn thấy, đều thấy hết rồi, mời cô đi cho." Cố Hân Mộng mặt không chút thay đổi, trái tim lại thật sâu bị đâm đau. Đây là điều cô muốn nhìn thấy? Đây là kết quả mà cô muốn sao? Cô có vừa lòng chưa? Cố Hân Mộng xoay người, không nhìn Ngũ Sướng Nhiễm, nàng sợ nhìn Ngũ Sướng Nhiễm nàng sẽ không khống chế được cảm xúc của mình, nàng sẽ không khống chế được cảm xúc trước mặt Ngũ Sướng Nhiễm, sẽ bật khóc, nàng không thể để Ngũ Sướng Nhiễm nhìn thấy mặt yếu ớt của nàng, tuyệt đối không để Ngũ Sướng Nhiễm lại chê cười nàng nữa.
"Hân Mộng, tôi không nghĩ là đến để chê cười cô, tôi tới là muốn giúp cô." Cố Hân Mộng nói câu nói kia làm tim Ngũ Sướng Nhiễm rất đau, toàn thân run lên, tay hơi hơi run.
"Giúp tôi?" Cố Hân Mộng cười lạnh, "Cô là muốn giúp tôi hay là muốn hại tôi? Nếu không phải cô, tôi sẽ rơi vào hoàn cảnh này hay sao? Cô không biết là cô rất mâu thuẫn à? Hại tôi rồi lại muốn giúp tôi?" Cố Hân Mộng nở nụ cười, "Ngũ Sướng Nhiễm, cô cảm thấy tôi sẽ ngốc như vậy bị cô lợi dụng? Có phảicô vẫn chưa thỏa mãn còn muốn từ tôi lấy được thứ gì đó? Được, Ngũ Sướng Nhiễm, cô nghe tôi nói đây, cô có thể lại đi viết một