Lại một buổi sáng ngày mới khác, Ngũ Sướng Nhiễm sớm đến văn phòng, ngồi ở ghế phó tổng, ánh mắt xuyên thấu qua cửa sổ sát sàn nhìn về phía xa xa, ngơ ngác chăm chú, giống như đang suy nghĩ cái gì đó. Một lát sau, đưa tay kéo ngăn kéo bàn công tác ra, lấy một bao thuốc lá, châm một điếu, tao nhã chậm rãi phun ra một ngụm khói, toàn thân tỏa ra nồng đậm ưu thương.
Đột nhiên, cửa lớn văn phòng bị đẩy mạnh, ngay sau đó truyền đến tiếng ồn ào, "Thực xin lỗi, ông không thể đi vào." Đây là giọng nói gấp gáp của thư kí Diêu Giai. Ngoài giọng nói của cô còn có một giọng nam tức giận khác, "Tránh ra, tôi muốn gặp Ngũ phó tổng."
Cửa mở, Ngũ Sướng Nhiễm đưa mắt nhìn về phía cửa, thấy được Ngô Đinh Huy và Diêu Giai. Khoảnh khắc Ngô Đinh Huy nhìn thấy Ngũ Sướng Nhiễm trên mặt hiện rõ sự kinh ngạc, nhưng rất nhanh trên mặt lại xuất hiện một biểu tình sáng tỏ. Hắn biết, lần này xem như hắn đến vô ích, nhưng cũng đến rồi, vậy thì một lần cố sức thuyết phục cũng được.
Ngũ Sướng Nhiễm nhìn thấy Ngô Đinh Huy, tựa hồ như một chút cũng không kinh ngạc, thanh nhã hướng Diêu Giai vẫy vẫy tay, ý bảo cô đi ra ngoài trước. Diêu Giai gật đầu, lui đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.
Ngũ Sướng Nhiễm đưa mắt đến Ngô Đinh Huy, cầm điếu thuốc trong tay dụi tắt, cười như không cười nhìn Ngô Đinh Huy.
Ngô Đinh Huy chần chừ một chút, đi đến trước bàn làm việc, "Không nghĩ tới cô lại là thiên kim của chủ tịch Ngũ." Trong mắt Ngô Đinh Huy, Ngũ Sướng Nhiễm tuổi còn trẻ, còn quá non nớt, cô có thể ngồi ở vị trí này, đơn giản là nhờ thân thế chứ không phải nhờ năng lực, cho nên hắn xem thường Ngũ Sướng Nhiễm.
Ngũ Sướng Nhiễm tao nhã cười cười, "Chuyện ông không ngờ đến còn rất nhiều." Trong giọng nói lộ ra một ý tứ bí hiểm, ý vị sâu xa, làm cho người ta nghi ngờ sau lưng Ngũ Sướng Nhiễm còn cái gì đó.
"Cô còn làm chuyện gì?" Nhìn Ngũ Sướng Nhiễm cười, trong lòng Ngô Đinh Huy thật đề phòng, giống như cảm thấy Ngũ Sướng Nhiễm đang có một cạm bẫy gì đó chờ mình nhảy xuống.
"Đừng khẩn trương..." Ngũ Sướng Nhiễm nhìn Ngô Đinh Huy cười, nhìn đến Ngô Đinh Huy lộ ra khẩn trương, Ngũ Sướng Nhiễm thật vui vẻ, trong lòng nói một câu với Ngô Đinh Huy: Bây giờ chỉ là mới bắt đầu. Ông có ý xấu với Cố Hân Mộng, thù này, cô không thể không báo. Cô không dám nghĩ nếu lúc đó cô không đi cùng phía sau thì sẽ có hậu quả thế nào, đến lúc đó có đem người trước mắt róc xương lóc thịt cũng khó tiêu mối hận trong lòng cô. Nhưng cho dù cô đến kịp thì lại thế nào chứ? Cố Hân Mộng vẫn bị tổn thương, vẫn là chính mình làm nàng tổn thương. Nghĩ vậy, trái tim Ngũ Sướng Nhiễm nhịn không được rỉ máu, hận cũng theo đó lan khắp cơ thể.
Ngũ Sướng Nhiễm cười thật tươi, nhưng cũng làm cho người ta không lạnh mà run, Ngô Đinh Huy bị Ngũ Sướng Nhiễm gây áp lực trong lòng bực bội, cuối cùng nhịn không nổi, "Cô là muốn trả thù riêng, tôi vì Hoa Ngu dốc sức làm nhiều năm như vậy, cho dù không có công lao cũng có khổ lao chứ? Cô nói đuổi liền đuổi, cô không biết cô làm như vậy thực sự quá phận sao? Vài năm nữa tôi sẽ về hưu, giờ cô đuổi tôi vậy tiền hưu của tôi phải làm sao hả? Cho dù cô lấy việc công trả thù riêng, cô có thể bỏ đi chức phó tổng của tôi, giáng chức cũng được, cô để tôi bình an về hưu có được không?"
"Nhiều năm như vậy, ông vơ vét riêng từ công ty cũng không ít đi? Chỉ bằng số tiền đó, cũng còn hơn tiền hưu của ông rất nhiều lần, ông để ý số tiền hưu này hay là muốn vơ vét thêm một chút?" Ngũ Sướng Nhiễm cười như không cười nhìn Ngô Đinh Huy.
"......" Ngũ Sướng Nhiễm nói tất nhiên là việc có thật, Ngô Đinh Huy nhất thời không biết biện minh thế nào, nhưng chẳng lẽ điều này là lỗi của hắn? Ngồi ở trên vị trí đó, cho dù không phải hắn, người khác chẳng lẽ cũng không vơ vét giống như vậy? Cho nên, hắn cũng không cảm thấy mình có cái gì sai, càng không phải cái gì không tha thứ được, nhưng là hắn biết giờ mình đến cầu xin, không phải đến tranh cãi, bằng không, công việc này của hắn thật sự sẽ không còn, vì thế ho khẽ một tiếng, "Ngũ phó tổng, chỉ cần cô để tôi ở lại, sau này cô muốn tôi làm gì cũng được, lên núi đao xuống biển lửa, tôi sẽ không rên một tiếng lập tức nhảy vào biển lửa, sẽ không nhăn mày. Cô có biết, chuyện của Hoa Ngu tôi cũng biết rất nhiều, tôi tin rằng có thể giúp cô quản lý tốt Hoa Ngu. Nếu cô đuổi tôi, tôi đi công ty khác làm, đối với Hoa Ngu cũng không có lợi?" Lời này của hắn vừa đấm vừa xoa, vừa cầu xin lại vừa uy hiếp, ý tứ rất rõ ràng, cô sa thải hắn, hắn rất có khả năng đêm tin tức của Hoa Ngu báo cho công ty đối thủ, hoặc là truyền thông. May mắn Ngô Đinh Huy không có quyền can thiệp vào các trương mục của công ty, bằng không sự tồn tại của hắn đối với công ty thật sự đem lại uy hiếp.
Ngũ Sướng Nhiễm cười, cô ghét nhất bị người ta uy hiếp, cô nhấn điện thoại nội tuyến, "Làm phiền gọi bảo an vào đây."
"Cô...." Ngô Đinh Huy không nghĩ tới Ngũ Sướng Nhiễm lại đột nhiên kêu bảo an đến đuổi hắn, hắn vốn tưởng rằng lời nói kia của hắn sẽ thật sự khiến Ngũ Sướng Nhiễm giữ hắn lại, không nghĩ tới...
"Ông đã nói hết? Vậy thì mời đi cho! Bằng không để bảo an áp giải ra ngoài sẽ không tốt đẹp gì." Trên mặt Ngũ Sướng Nhiễm vẫn lộ ra nụ cười lễ phép như cũ, nếu nghe không được nội dung cuộc trò truyện sẽ làm người ta nghĩ rằng cô đang cùng người khác thân thiết nói chuyện với nhau.
"Cô thật tàn nhẫn, tôi sẽ không bỏ qua như vậy đâu." Ngô Đinh Huy ngoan cố nói, nổi giận đùng đùng đi ra văn phòng.
Nụ cười của Ngũ Sướng Nhiễm tắt đi, trong mắt tỏa ra ánh sáng nghiêm nghị, nhấn điện thoại nội tuyến gọi Trương Khiêm. Rất nhanh, Trương Khiêm liền tiến vào.
"Nhờ chú tra chuyện của Ngô Đinh Huy tiến triển thế nào rồi?"
"Tra được rồi, vừa muốn đưa lên cho Ngũ phó tổng đây." Trương Khiêm cầm trong tay một túi văn kiện thật dày đặt lên bàn làm việc.
Ngũ Sướng Nhiễm nhìn túi văn kiện, đưa tay cầm lấy, mở ra, lấy ra bên trong cái gì đó, là một đống ảnh chụp, đều là Ngô