Thập Nhất ngủ ngon giấc, nàng đến Vệ gia lâu như vậy, đây là lần đầu tiên ngủ ngon như vậy, có lẽ bởi vì Vệ Kiều đã đem mục đích cùng lựa chọn nói cho nàng, nàng không cần luôn thời khắc lo lắng bản thân lúc nào sẽ bị móc đi đôi mắt hoặc là lấy đi một bộ phận nào đó, cũng có lẽ là tối hôm qua ăn hơn nhiều, cảm giác quá tốt đẹp, mãi đến hôm sau khi trời lờ mờ sáng, còn có thể mang theo loại cảm giác hạnh phúc vi diệu này.
Khi nàng tỉnh lại vẫn còn chưa tới sáu giờ.
Thập Nhất đứng lên gấp chăn cẩn thận, mở cửa sổ, gió lạnh mang theo hơi ẩm thổi tới, sáng tối đầu tháng mười một đều thật lạnh, nàng ôm lấy hai tay hắt xì hai cái mới khép cửa sổ lại, cả người tràn đầy tinh thần.
Rửa mặt đi xuống lầu trong phòng khách không có ai, trống rỗng, Thập Nhất lại nhìn thời gian trên điện thoại, đúng là sáu giờ rưỡi không sai, vào lúc này mỗi lần nàng xuống lầu, mọi người hắn là đã bắt đầu quét tước vệ sinh, hiện tại lại không có ai?
Thập Nhất mang nghi hoặc đi hai bước về phía nhà bếp, chỉ thấy một đầu bếp mặc áo trắng đang bận rộn, những người khác đều không thấy, nàng tò mò dò hỏi: "Trương mụ đâu?"
Đầu bếp nghe được tiếng vang liền ngẩng đầu nhìn nàng, trả lời: "Ở bên ngoài.
"
Thập Nhất nhẹ giọng cám ơn sau đó ra phòng khách, quả nhiên nhìn thấy Trương mụ, còn có một loạt người giúp việc đang đứng trước mặt bà, Trương mụ đang nhẹ giọng nói: "Rốt cuộc là ai lấy? Tốt nhất là giao ra đây cho ta, hiện tại nói với ta còn không muộn, đợi lát nữa kinh động tới Tam tiểu thư, các ngươi liền không xong!"
"Đều không nói đúng không?"
"Ngươi nói!"
Trương mụ chỉ vào một nữ nhân ngoài cùng bên trái, gầy gò cao cao, nàng nhìn thấy Trương mụ nhìn mình liền kinh sợ nói: "Ta không biết, không phải ta lấy.
"
"Trương mụ, khẳng định không phải chúng ta lấy, chúng ta đều đến đây lâu như vậy, tay chân có sạch sẽ hay không, ngài còn không biết sao?"
"Đúng vậy a, chúng ta làm sao có thể động vào đồ vật của Tam tiểu thư, trừ phi là không muốn làm nữa.
"
"Trương mụ, chúng ta thật sự không có lấy!"
Những lời tố khổ biện minh linh linh toái toái truyền đến, Thập Nhất đứng phía sau Trương mụ, nghe nữ nhân mở miệng vừa rồi lại nói: "Trương mụ, ngươi hỏi chúng ta, tại sao không hỏi Thập Nhất tiểu thư một chút?"
"Vốn là tay chân không sạch sẽ! "
"Mới vừa bị đánh! "
"Ngày hôm qua đều không có ở! "
"Nói không chừng đều đã đi bán! "
Thập Nhất đứng ngây người tay chân lạnh lẽo, nàng nhìn thấy Trương mụ chậm rãi xoay người, dùng ánh mắt âm trầm nhìn mình, lạnh lùng nói: "Thập Nhất tiểu thư, ngài có đi qua phòng chứa đồ trang sức của Tam tiểu thư sao?"
Phòng chứa đồ trang sức? Thập Nhất nhẹ nhàng lắc đầu, âm thanh hơi thấp nói: "Không có.
"
Trương mụ nhìn chăm chú vào nàng vài giây, âm thanh chê trách của mọi người vẫn tiếp tục, bà nói: "Như vậy đi, đợi lát nữa Tam tiểu thư dùng bữa sáng xong, chúng ta lại cùng nhau tìm, Thập Nhất tiểu thư, nếu như ngài nói không có lấy, không ngại chúng ta tìm trong phòng ngài một chút sao?"
Thập Nhất lắc đầu vừa định nói không ngại, phía sau truyền đến thanh âm lạnh lùng: "Tìm trong phòng nào?"
Mọi người kinh ngạc, ai cũng không có phát hiện Tam tiểu thư đang đi tới.
Vệ Kiều vẫn mặc áo ngủ mà tối hôm qua Thập Nhất nhìn thấy, khoác ác khoác ngoài màu hồng nhạt, gió lạnh gào rít, nhấc lên góc áo khoác cùng mái tóc của nàng, vẽ thành một đường cong đẹp đẽ trên không trung, gương mặt xinh đẹp của nàng lạnh nhạt, mắt phượng híp lại: "Trương mụ, ngươi nói.
"
Trương mụ nghe thấy liền nghiêm nghị ân một tiếng, nói: "Tam tiểu thư, sáng sớm đi vào phòng chứa đồ trang sức thu dọn thì phát hiện không thấy một sợi dây chuyền.
"
Vệ Kiều nhíu mày: "Không thấy dây chuyền?"
Trương mụ vẫn cúi đầu: "Xin lỗi Tam tiểu thư, là ta trông coi không tốt.
"
Vệ Kiều lãnh đạm liếc mắt bà, môi mỏng nhẹ động: "Vì vậy ngươi hoài nghi đứa nhỏ này?"
Trương mụ lập tức lắc đầu: "Không dám, chỉ là đợi lát nữa cơm nước xong, ta muốn tìm qua mọi nơi một lần.
"
Vệ Kiều cười khẽ: "Hảo.
" Nàng nhìn Thập Nhất: "Để ta đến tìm.
"
Trương mụ có chút biến sắc: "Tam tiểu thư.
"
"Người là ta mang về, ta nên phụ trách.
" Nàng nhìn về phía Thập Nhất: "Ngươi theo ta lại đây.
"
Thập Nhất không hề liếc mắt nhìn những người khác, ngoan ngoãn đi tới bên cạnh Vệ Kiều, chờ đến khi thân ảnh của hai người biến mất trước mắt những người khác mới nói thầm: "Sẽ không phải đúng là nàng lấy chứ?"
"Nếu như là sự thật, Tam tiểu thư nhất định sẽ đuổi nàng đi.
"
"Tam tiểu thư ghét nhất là người tay chân không sạch sẽ.
"
"Ta cảm thấy không giống, nàng xem ra rất thành thật.
"
"Ngươi biết cái gì, có vài người chính là nhìn bề ngoài ngoan ngoãn, sau lưng không biết có bao nhiêu tật xấu!"
Trương mụ nghe được thanh âm của các nàng ánh mắt thâm trầm, nếu như Tam tiểu thư tìm trong phòng Thập Nhất, hẳn là nên tìm được dây chuyền đi? Như vậy nàng liền có lý do để đuổi Thập Nhất đi, bà lớn tuổi như vậy, lần đầu tiên làm loại chuyện vu oan hãm hại này, không khỏi có chút bất an, thế nhưng vừa nghĩ tới bên cạnh Tam tiểu thư có thêm một tên trộm, bà liền ăn ngủ không yên.
Bà tình nguyện bị lương tâm cắn rứt, dù cho phải bồi thường một chút cho Thập Nhất, cũng không muốn nhìn thấy Thập Nhất mang đến bất cứ phiền phức gì cho Tam tiểu thư.
Trương mụ hướng mọi người nói: "Trước tiên đi làm việc.
"
Bà nói xong liền đi về phía biệt thự.
Trong phòng trên lầu hai, Thập Nhất mở cửa theo Vệ Kiều đi vào, hai người đứng lại vài giây, Thập Nhất mới nhớ tới tính khiết phích của Vệ Kiều, nàng nói: "Ta sẽ tìm cho ngài xem, được không?"
"Không cần.
"
Vệ Kiều nhìn quanh phòng, trong phòng cho khách không có bao nhiêu đồ vật, giữa cửa sổ và giường có đặt hai chiếc tủ đầu giường, bàn trang điểm dựa vào tường, bàn đọc sách sát bên bàn trang điểm, cả phòng bởi vì đồ vật ít mà có vẻ trống trải, không có bày trí vật dụng dư thừa, thậm chí ngay cả một chậu hoa cũng không có, cửa tủ treo quần áo là mở ra, bên trong chính là y phục mà nàng đưa tới, phía dưới là quần áo cũ, Thập Nhất trông giống như một người khách du lịch tạm thời ở lại đây, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị rời đi.
Trên giường chăn được xếp chỉnh tề, drap giường kéo phẳng không chút nhăn nhúm, trên bàn sách cũng trống trơn, ngoại trừ trên bàn trang điểm có vài lọ mỹ phẩm lần trước nàng đưa tới, trạng thái của nơi này nghiễm nhiên so với trước đây khi không có người ở là như nhau.
Vệ Kiều mở miệng: "Đem ngăn kéo bên kia mở ra.
"
Nàng nói chính là ngăn kéo phía dưới bàn học, tay cầm ngăn kéo là cùng màu sắc với bàn học, không chú ý nhìn, còn không dễ dàng phát hiện, từ khi vào ở nơi này Thập Nhất chưa từng loại di chuyển đồ vật, vì vậy ngăn kéo này Thập Nhất vẫn là lần đầu tiên mở ra.
Sau khi mở ra, bên trong có vài tờ khăn giấy, Thập Nhất đẩy khăn giấy lên, đột nhiên nhìn thấy một sợi dây chuyền óng ánh.
Dây chuyền bạc dưới ánh mặt trời toả ra ánh sáng chói mắt, nàng kinh ngạc ngẩng đầu, hé miệng nói: "Tam tiểu thư.
"
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Vệ Kiều nhanh chóng đi tới bên cạnh nàng, đưa tay đem dây chuyền trong ngăn kéo cầm lấy, phía sau truyền đến âm thanh của Trương mụ: "Tam tiểu thư, cần ta hỗ trợ gì sao?"
"Vào đi.
" Vệ Kiều nhàn nhạt mở miệng: "Tìm qua một lần.
"
Thập Nhất đã trước một bước mà khép ngăn kéo lại.
Trương mụ đem gian phòng tìm qua một lần, đặc biệt là trong ngăn kéo, bà nhìn kỹ vài lần, đều không thấy dây chuyền, liền ngay cả tờ khăn giấy mà bà