Mộ Duật Hành đi lại tủ lấy quần áo mặc vào.
Nhưng Trình Ngữ Lam không quan tâm đến chuyện đó mà cũng đi theo anh, chất vấn anh về mối quan hệ của anh và Tô Mịch.
- Không phải, rõ ràng là hai người có mối quan hệ khác.
Hai người có...!có lên giường với nhau chưa?
Càng nghĩ, Trình Ngữ Lam càng thấy tức, dù lúc trước cô có quen Dương Hữu Bằng nhưng cả hai không đi quá giới hạn.
Còn anh thì không thiếu phụ nữ hầu hạ, tình trường lừng lẫy khắp nơi ai ai cũng biết....
Aaa tức chết cô rồi...
- Nếu anh nói có thì sao?
Mộ Duật Hành nhếch môi cười, dồn Trình Ngữ Lam vào trong tường.
Phả mùi hương nam tính vào mặt cô, bất giác hai má của cô ửng hồng, tim đập loạn nhịp.
Mộ Duật Hành cúi xuống hôn vào đôi môi đỏ mộng của cô nhưng cô đã né sang một bên, đưa tay chặn môi anh lại.
- Không cho hôn, đi hôn Tô Mịch của anh kìa.1
- Em ghen?
Trình Ngữ Lam trợn mắt, ghen ư? Cô đang ghen với Tô Mịch? Phải, hình như cô đang ghen, cô khó chịu bực tức khi thấy Mộ Duật Hành thân mật với người con gái khác...
Như vậy là....
- Ai ghen chứ, anh mau mặc quần áo vào rồi xuống nhà ăn trưa, em đói rồi.
Trình Ngữ Lam nói xong liền bỏ chạy, khuôn mặt đỏ ửng, đôi môi mím lại che đi sự ngại ngùng của bản thân.
Trên mặt của Mộ Duật Hành không giấu được sự vui sướng.
Cô yêu anh rồi nhưng lại bướng bỉnh không muốn thừa nhận.
Nhưng không sao, anh có thể chờ, chờ ngày cô cam tâm tình nguyện nói yêu anh.
Trình Ngữ Lam xuống nhà ăn trưa trước, miệng thì nhai nhưng tâm trí lại đặt lên người của Mộ Duật Hành...
Cô đã 24 tuổi rồi, chuyện yêu đương cô cũng có chút kinh nghiệm, cô biết mình đang ghen với Tô Mịch và biết mình cũng đã có tình cảm với anh.
- Ở nhà cũng mặc váy đẹp như vậy sao? Để quyến rũ anh ư?1
Mộ Duật Hành kéo ghế ngồi xuống, cầm ly nước lọc lên uống một ngụm.
Trình Ngữ Lam bất giác nhìn xuống, ôi trời, chiếc váy này quá cầu kỳ rồi.
Anh không hiểu lầm mới là lạ.
- Em định rủ anh ra ngoài ăn trưa, nên mới mặc như vậy.
- Vậy tại sao lại ngồi ở đây?
- Lỡ ăn rồi, với lại không ăn bỏ thì rất phí.
Trình Ngữ Lam vừa nói, vừa gấp thức ăn bỏ vào trong miệng.
Từ ngày về đây sống cô như bà hoàng, không cần làm việc gì cả, thức ăn cũng có người nấu sẵn, ăn xong thì có người dọn dẹp....
Nói chung, cả ngày cô chỉ có việc ăn rồi nghỉ ngơi.
Buồn chán thì đi shopping vì tiền của Mộ Duật Hành rất nhiều, sài phung phí cỡ nào cũng không hết được...
- Anh và Tô Mịch chưa từng lên giường, mối quan hệ chỉ dừng lại ở mức bạn bè, em có thể yên tâm.
Trình Ngữ Lam đang ăn thì bị câu nói của anh làm cho mắc nghẹn, trợn tròn mắt nhìn anh....
Quả thật bề ngoài của Tô Mịch là hình mẫu lý tưởng của Mộ Duật Hành, một cô gái xinh đẹp, thông minh tài giỏi và đặc biệt thân hình rất quyến rũ bốc lửa.
Nhưng không hiểu sao anh lại không có cảm giác gì với Tô Mịch, dù biết rằng cô có thích anh, thậm chí cô từng giúp đỡ anh trong công việc.
Nhưng tình yêu cần phải có cảm xúc.
Lần đầu gặp Trình Ngữ Lam, nhìn vào ánh mắt và khuôn mặt của cô, anh đã đắm chìm không có cách nào thoát ra được.
- Thiếu gia, có ông Lăng qua tìm ngài.
Người làm của anh đi vào, cúi đầu nói.
- Được.
Mộ Duật Hành đứng dậy đi ra ngoài, Trình Ngữ Lam tròn