Trịnh Hy "..." tai cô nghe vừa ra cái chữ gì vậy?
"Thế...!thế thân?"
"Ừ." Hắn bỏ vào miệng một miếng thịt, nhai nhóp nhép "Quan hệ đối tác trả phí thôi, mặt tình cảm chả có gì."
Trịnh Hy "..."
"Vậy cái người bản gốc ấy bây giờ đâu rồi?"
"Hả? Em nói gì?"
"Cái người mà Thanh La Kiều trông giống ấy, giờ đang ở đâu? Người tình trong mộng của anh hả?"
Hắn cười tít cả mắt, nói bâng quơ "Anh không nghĩ đến việc đi tìm cô ấy nữa rồi."
"Ồ."
Hắn nhìn cô.
Người đó giờ ở ngay trước mặt hắn, còn phải tìm đâu xa! Hơn nữa, còn danh ngôn chính thuận là chính thất của hắn, giờ hắn chỉ đang lạc trong mê cung tìm đường đến trái tim của cô thôi.
"Anh còn thích cô ta không?" Trịnh Hy hỏi "Cái người mà anh thích ấy? Chỉ cần miêu tả, tôi có thể cho người bế cô ta về đây!"
Phùng Doãn Kha"..."
"Ủa nếu có bế được về thì làm cái gì? Anh là người đã có vợ rồi!!!"
"Tôi ly hôn với anh là được mà?" Cô thản nhiên nói "Cần không?"
"Không!" Hắn trả lời chắc chăn thái độ dứt khoát, cô ngạc nhiên "Tôi tưởng anh thích cô ta cơ mà?"
Hắn chọc đũa vào bát, muốn giận tím cả người! Khó khăn lắm mới có cơ hội được ở gần cô, giờ cô đòi ly hôn vì người đó, người đó là cô chứ còn là ai ở đây!
"Anh...!đã làm...!chuyện đó với Thanh La Kiều chưa?" Cô bất ngờ hỏi.
Hắn ngơ ngác nhìn cô.
Trịnh Hy có phần hồi hộp câu trả lời từ hắn...
Phùng Doãn Kha nhìn cô, biểu diễn lại cái ánh mắt khinh thường của cô nhìn hắn.
Trịnh Hy nhíu mày "Ý gì?"
"Ánh mắt của anh bây giờ có giống với khi em nhìn anh sau cái đêm anh ngủ với em không?"
Cô nhớ lại một số viễn cảnh ngày hôm đó, mặt bỗng đỏ bừng, vài hình ảnh không lành mạnh trượt lên não cô.
Trịnh Hy ho khụ một cái, mặt nóng ran.
Hắn nói tiếp "Em chê anh không có kinh nghiệm, chọc cho đúng chỗ cũng không biết.
Giờ em hỏi có thấy mâu thuẫn không?"
Trịnh Hy "..."
"Trả lời đúng trọng tâm, đừng có vòng vo tam quốc!"
"Chưa từng, em là đầu tiên." Hắn thành thật nói, nhìn cô hết sức chân thành, thiếu điều móc luôn tim tặng cô.
Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, máu nóng dồn hết lên mặt, cô bỗng thấy bối rối, xấu hổ lạ kì.
Tự dưng muốn tránh cái nhìn của hắn.
Phùng Doãn Kha thấy biểu cảm của vợ, phì cười.
Vợ hắn đáng yêu quá đi!
"Mặt em đỏ hết lên rồi kìa Tiểu Hy!"
"Không có!" Cô chối biến, nói lảng "Ăn đi, đồ ăn sắp nguội rồi!"
Phùng Doãn Kha hài lòng lấp đầy cái bụng rỗng, ăn xong liều mạng ôm chặt cứng lấy cô, mặc cho Trịnh Hy tức đến mức lôi cả dao ra đòi giết hắn cũng không sợ.
Tựa đầu vào vai cô ngủ.
Hắn biết cô sẽ chẳng xuống tay với hắn đâu!
Trịnh Hy mệt mỏi lôi hắn nửa tỉnh nửa ngủ lên xe về nhà, Phùng Doãn Kha ngủ thẳng