Trò Chơi Nguy Hiểm Tổng Tài Tội Ác Tày Trời

Sự Tra Tấn Ác Ý Của Ma Quỷ


trước sau

“Không!”

Mạch Khê liều mạng lắc đầu. Cô không rõ cha nuôi vì cái gì phải nói như vậy. Đôi mắt ngập vẻ ủy khuất, lòng bàn tay mềm mại trực tiếp chạm vào vật tượng trưng kiêu ngạo nóng bỏng của người đàn ông làm cô muốn rụt về nhưng lại bị bàn tay hắn ấn xuống.

“Đừng bắt tôi lặp lại lần thứ hai!” Lôi Dận không kiên nhẫn trực tiếp cầm tay Mạch Khê đặt lên.

Lần đầu tiên đụng chạm vào vật đàn ông to lớn, cứng rắn cùng nóng bỏng đang dần sưng to khiến cô không khỏi phát ra tiếng kinh hô.

“Cha nuôi!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê đỏ hồng như trái táo chín, bàn tay nhỏ bé cực kì gian nan để ở đó.

Lôi Dận không nói gì, đôi mắt nhìn chằm chằm cô, một tay hướng dẫn động tác cho cô, một tay tham lam tiến vào giữa hai chân cô, như là cố ý tra tấn. Hắn dường như cố ý giảm tốc độ xâm nhập, ngón tay phủ lên nhụy hoa của cô, dễ dàng bắt được điểm mẫn cảm.

Mạch Khê cắn chặt môi. Ngón tay tà ác của người đàn ông làm thân thể cô từng đợt run rẩy, khiến cô thiếu chút nữa không thể hít thở.

Cuối cùng một tia lý trí cũng phiêu tán. Khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp như trăng sáng toát lên vẻ mê hoặc. Nhất là cặp cặp mắt kia quá mức mĩ lệ, con ngươi trong trẻo tựa ngọc lưu ly. Thân mình quyến rũ, mềm mại như nước dựa trong lòng Lôi Dận. Động tác của cô tuy rằng rất vụng về nhưng lại làm cho thị giác cùng xúc giác người đàn ông này bị kích thích đến vạn phần.

“Khê nhi, đúng là đứa nhỏ thông minh!” Giọng Lôi Dận trở nên khàn đục, tiếng thở dốc dần dần tăng thêm như là một loại ca ngợi lại như thỏa mãn mà gầm nhẹ ra.

“Ưm”

Ý thức Mạch khê càng ngày càng phiêu tán. Cô chẳng qua cũng chỉ là người con gái mới biết mùi nhục dục chưa bao lâu, như thế nào lại để Lôi Dận dạy dỗ cách thức như vậy! Thân mình tuyệt mĩ vô lực run run, giống như là bông hoa nhỏ đang chậm rãi nở rộ trong bóng đêm.

Biểu hiện phong tình như vậy của cô kích thích Lôi Dận cúi thấp đầu xuống, đôi môi đặt trên cánh môi đỏ mọng của cô, cường thế ép cô phải tiếp nhận hết thảy của hắn.

“Cha nuôi, tôi, tôi rất khó chịu!” Mạch Khê đơn thuần không thể phát hiện trong lòng mình đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy loại cảm giác xa lạ này làm cô sợ hãi, tựa như lửa đang ngùn ngụt thiêu đốt trong cơ thể cô.

“Muốn cái gì?” Đôi mắt lạnh như băng của Lôi Dận nổi lên một tia tà ác, khóe miệng hơi phiết, bất động chờ cô yêu cầu.

“Tôi, tôi không biết nói như thế nào nữa!”

Cảm giác như lửa nóng của hắn mới vừa đây trong nháy mắt đã biến mất làm Mạch Khê sợ hãi, có cảm giác hư không, mất mát. Lúc này cô chỉ muốn hắn ôm thật chặt mình.

“Bé ngoan, nói cho tôi biết cô nghĩ muốn cái gì?”

Trước phản ứng của cô, Lôi Dận dịu dàng ôm lấy thân thể cô, vuốt ve, mơn trớn da thịt. Thân thể nóng rực của cô bỗng cảm giác rét lạnh.

“Tôi…tôi muốn ông!” Ý thức của Mạch Khê hoàn toàn tiêu tán, đôi chân thon dài ôm quắp lấy thắt lưng hắn.

Mạch Khê chỉ theo bản năng mà ngây ngô kích thích hắn xâm phạm. Lôi Dận rút đi toàn bộ quần áo trên hai người, động thân một cái, hoàn toàn thâm nhập thật sâu vào giữa ‘đầm lầy ấm áp’ của cô.

“A …cha nuôi!”

Mạch Khê cảm giác bị hắn áp chế trong ngực làm cho thân thể hai người càng thêm chặt chẽ kết hợp cùng một chỗ. Hai bờ môi cực nóng du di qua lại trên cổ cô, động tác cường hãn kích thích mọi điểm mẫn cảm của cô. Cảm giác thân thể giao nhau làm lý trí cô hoàn toàn bị đánh mất.

Đang lúc một màn nóng bỏng bên trong dần cao trào thì tiếng chuông di động chói tai vang lên.

Là di động của Mạch Khê!

“Không cần tiếp!” Mạch Khê kêu một tiếng, hắn sao có thể giả vờ như không có gì mà không nghe điện thoại.

Lôi Dận hơi hơi nhíu mi tâm, cười lạnh, nhẹ hôn lên mi Mạch Khê rồi lại khuynh thân về phía trước, thuận thế càng xâm nhập sâu hơn vào cơ thể cô. Cánh tay phải hắn lướt qua đỉnh đầu của cô, với đến bàn trà cầm lấy di động.

“Nói đi!” Lôi Dận trầm giọng nói, lại khôi phục vẻ lạnh lùng trước giờ đồng thời chậm rãi cử động thắt lưng.

“Á, đây, đây không phải là di động của Mạch Khê sao? Tôi là Ron - đại diện của cô ấy. Anh…anh là …Lôi tiên sinh?”

Phía bên kia đầu dây, giọng nói hưng phấn của Ron cất lên. Làm người đại diện trong ngành giải trí, anh ta giỏi nhất là nhận giọng nói. Dù rằng chỉ gặp mặt có một lần nhưng anh ta cũng nhớ rất rõ giọng nói băng lạnh của Lôi Dận.

“Là Ron!” Lôi Dận cúi xuống phía dưới nói cho cô biết đối phương là ai.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch khê đột nhiên trở nên trắng bệch!

Là người đại diện! Trời ạ! Tuyệt đối không thể cho anh ta biết cô cùng Lôi Dận có quan hệ! Không thể cho anh ta biết cô hiện tại đang cùng hắn thân mật!

Mạch Khê mân nhanh môi dưới nín nhịn, muốn lao ra khỏi vòng tay hắn nhưng Lôi Dận thì lại đẩy nhanh tốc độ thắt lưng.

“Mạch Khê đích thực là cùng một chỗ với tôi!” Lôi Dận nghiêng đầu kẹp lấy điện thoại ở bả vai, hai tay xoa nắn bộ ngực cô, tiếp tục ra vào.

Mạch Khê dùng bàn tay nhỏ bé che miệng lại, không ngừng vặn vẹo thân mình muốn lùi lại, né tránh sự tấn công của hắn. Cô sợ chính mình không chịu nổi mà phát ra tiếng kêu thì sẽ bị phía bên kia điện thoại biết được chuyện của họ.

“Cô ấy ở đây!” Khóe miệng Lôi Dận cong lên, lạnh lùng đưa điện thoại di động đặt bên tai Mạch Khê.

Tại sao lại bắt cô nghe điện thoại vào lúc này? Bộ dạng cô lúc này phải nghe như thế nào đây? Cô lắc đầu nguầy nguậy, cô không mảnh vải che thân lại cùng cha nuôi làm như nào có thể nhận điện thoại?

Đầu bên kia di động chờ đợi hồi lâu không người đáp lại vì thế vội vàng kêu to làm cho Mạch Khê không thể không lên tiếng.

“Chào Ron!”

Hai tay Lôi Dận ôm lấy vòng eo trắng nõn, trơn nhẵn của cô, thắt lưng động một cái lại tiến vào trong cơ thể cô.

“A …” Mạch Khê hoảng hốt kêu lên, lập tức áp chế hơi thở dốc, “Không sao, tôi không cẩn thận nên bị ngã.”

Cô đơn thuần không chịu nổi, lại chưa từng trải qua loại chuyện như thế này nên vừa sợ lại vừa thẹn.

“Mạch Khê à, thì ra cô với Lôi tiên sinh ở cùng một chỗ. Tốt, tốt, tôi nói với cô này, nếu cô có vinh hạnh được Lôi tiên sinh chiếu cố thì sẽ nhanh chóng thu được thành công!” Phía bên kia Ron hiểu lầm hai người đang ăn bữa tối lãng mạn dưới ánh nến thì hưng phấn không thôi, liền dặn dò.

“Tôi…”

Mạch Khê không dám nói nhiều. Người đàn ông phía trên không hề cố kỵ đòi lấy thân thể cô, khiến cô càng hoảng loạn.

“Tốt lắm, được rồi, hầu hạ
Lôi tiên sinh tốt một chút, ngày mai đến công ty nha!”

“Vâng!” Mạch Khê rất nhanh cúp điện thoại, rốt cục nhịn không được kêu ra tiếng.

“Bé con diễn không tồi, cô đúng thật là trời sinh có máu con hát!”

Lôi Dận cười lạnh nhìn cô khó chịu nhịn kích thích, vẻ mặt vui hẳn. Tuy rằng lời nói lạnh như băng nhưng lại liếm hôn đôi môi vừa rồi vì cắn chặt mà lưu lại dấu răng của cô. Hai tay mơn trớn đường cong thân thể cô, thay cô lau đi những giọt mồ hôi nóng ấm.

“Ông, ông sao có thể như vậy?” Mạch Khê xấu hổ đánh vào lồng ngực hắn nhưng lại phát hiện ra hắn đối với sự tấn công của cô không hề có cảm giác.

Lôi Dận hừ lạnh, đôi mắt âm trầm ngập sâu trong dục vọng.

“Người đại diện của cô rất là thông minh. Tôi nghe anh ta nói cô phải hầu hạ tôi cho tốt mới được!” Nói xong hắn duỗi bàn tay to ra nâng hai chân cô đặt lên đầu vai rắn chắc của hắn, hai tay tóm lấy vòng eo mảnh khảnh.

Mạch Khê còn chưa kịp phản ứng liền bị xâm nhập sâu còn mãnh liệt hơn lần trước. Hắn như điên cuồng mà đòi lấy cô.

_______________

Một đêm kích tình đáng sợ rốt cục cũng qua.

Mạch Khê nặng nề thiếp đi, khuôn mặt nhỏ nhắn ấp trong lồng ngực to lớn của người đàn ông. Cơ thể mềm mại, nõn nà lưu lại đầy những dấu vết của trận kích tình.

Lôi Dận vẫn chưa ngủ say, thân thể thỏa mãn cũng vì tinh thần được thỏa mãn.

Hắn chăm chú nhìn thân mình cô, miệng khô đắng. Cơ thể cô trắng nõn, phủ một tầng mồ hôi bóng loáng, lại hơi hơi phiếm hồng.

Hai cánh tay ôm lấy cánh tay hắn. Đôi mắt cô khép nhưng vẫn mê muội, huyễn hoặc. Đôi môi hồng nhuận nhẹ nhàng thở ra hương thơm tho. Thậm chí, hắn còn nhớ rõ tối hôm qua, mỗi lần hắn động thân, cô lại bị đẩy về phía sau về sau, bầu ngực đầy đặn cũng theo tiết tấu luật động mà run rẩy. Đó dường như là cảnh tượng đẹp nhất hắn đã từng thấy.

Rất khó tưởng tượng được hắn lại để cô nép trong ngực một đêm ngọt ngào ngủ. Ánh mắt còn mang theo dấu vết không chịu nổi kích tình đêm qua.

Đôi mắt Lôi Dận không hề chớp nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê thì dần nổi lên biến hóa.

Đó là một khuôn mặt nhỏ nhắn tương tự cô, mỗi khi cùng hắn triền miên cũng đều là vẻ quyến rũ như vậy.

Thậm chí …

Bên tai Lôi Dận còn thoáng tiếng nói người con gái.

“Dận …đừng có hư như vậy nhìn em!”

Thân mình người phụ nữ đẫm mồ hôi, mấy sợi tóc dính loạn trên khuôn mặt ướt nhẹp. Cô trong người khó chịu nổi kích thích mà thống khổ kêu ngâm, bộ dáng vặn vẹo, hai chân quấn quanh vòng eo cường tráng của người đàn ông.

Nhìn lại cô gái trong lòng, mi tâm Lôi Dận đột nhiên nhíu lại, thấy Mạch Khê có điểm bất an thì ánh mắt hắn nổi lên một tia phức tạp.

Hắn theo bản năng cậy mở bàn tay cô ra, đem áp đến bên tai, rồi cùng cô mười ngón giao nhau. Hắn nhẹ hôn lên cái trán trơn bóng của cô, hôn lên hốc mắt, mũi, hai má rồi kề bên vành tai cô như đang thầm thì.

“Ưm…”

Hơi thở ấm nóng của người đàn ông đánh thức Mạch Khê. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là vết sẹo chói mắt ở bả vai người đàn ông.

“Cha nuôi”

Cô ý thức được đôi mắt Lôi Dận chậm rãi nhìn thân thể mình thì hô hấp lại một lần nữa trở nên dồn dập.

“Tỉnh?”

Giọng hắn khàn khàn như rượu lâu năm làm say lòng người, lại như âm thanh ma mị mê hoặc lòng cô, cứ quẩn quanh, quẩn quanh trong óc.

Lúc này, cô hoảng hốt phát hiện trong mắt cha nuôi vừa chớp một cái đã biến mất vẻ nhu tình. Trong khoảng thời gian này thường thường là như vậy, nhất là có đôi khi cô nhạy cảm phát hiện ở cha nuôi rõ ràng là cái nhìn chằm chằm nhưng dường như lại như muốn nhìn xuyên thấu con người cô.

“Đừng, tôi muốn tới công ty.”

Mạch Khê sợ lại lần nữa đắm chìm bởi kỹ xảo cao siêu của hắn, cũng sợ sẽ bị vây hãm bởi hơi thở nóng bỏng của hắn, vội vàng vươn bàn tay nhỏ bé để ở đầu vai hắn.

“Xoay người!” Lôi Dận ngoảnh mặt làm ngơ, trên mặt lại phục hồi vẻ băng lãnh, cường thế.

Bàn tay to cưỡng chế vòng qua lưng cô, bắt cô quay lưng về phía hắn, hai đầu gối gấp lại nằm úp trên giường.

Tư thế nhục nhã này làm Mạch khê liều mạng lắc đầu, cô không muốn như vậy.

“Cảm thấy cô tối qua thực sự nhục nhã!”

Bàn tay to của Lôi Dận nhẹ nhàng vỗ về thân mình mảnh khảnh, cầm hai cổ tay cô kéo về phía sau. Hắn khuynh thân về phía trước, thật sâu mà xâm nhập vào cơ thể cô.

“A…”

Mạch Khê sợ hãi kêu lên. Từ thắt lưng truyền đến một trận run rẩy tản đến chỗ sâu nhất trong cơ thể.

Tuổi thanh xuân của Mạch Khê bị người đàn ông thuần thục dẫn dắt, tâm trí cô lại một lần nữa bị bao phủ bởi khoái cảm cùng thỏa mãn.

Thật lâu sau người đàn ông ôm chặt cô, đồng thời gầm nhẹ một tiếng phóng xuất ra mầm mống nóng bỏng rót vào chỗ sâu nhất trong cơ thể cô.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện