Trò Chơi Nguy Hiểm Tổng Tài Tội Ác Tày Trời

Ngọc Sơn Bạc Tuyết


trước sau

Cô nhỏ Mạch Khê nguyên một đêm không ngủ, không phải vì sợ hãi quá khứ kinh khủng kia, mà vì phòng ngủ của cô quá đẹp, quá ấm áp.

Cả buổi tối cô bé đều trong trạng thái tò mò và hứng thú, từ phòng ngủ cho đến phòng đồ chơi, cô bé gần như xem qua từng góc nhỏ, chạm vào với vẻ cẩn thận cùng dè dặt sợ làm hỏng đồ. Tòa thành này rất lớn, lớn đến mức gần như thời gian một đêm không đủ để cô khám phá hết nó.

Bởi vậy sáng ngày thứ hai, khi người làm chuyên hầu hạ Mạch Khê rửa mặt thay quần áo đến phòng ngủ, không hề nhìn thấy dáng vẻ còn ngái ngủ của cô bé, ngược lại còn thấy cô ngồi thoải mái trên thảm lông dày, trong lòng còn ôm một chú gấu Pooh sản xuất với số lượng hạn chế trên thế giới. Bộ dáng ngoan ngoãn làm mọi người giật mình.

Bữa sáng phong phú cũng làm Mạch Khê hoảng hốt mở to hai mắt nhìn lại. Có rất nhiều món mà cô bé chưa từng ăn qua, thậm chí cả nhìn cũng không, ngay cả sữa tươi nhập khẩu cũng có hương hoa ngọt ngào, khiến cô không nỡ uống thêm ngụm nào nữa.

Bạc Tuyết Bảo lúc sáng sớm rất đẹp. Căn phòng phản màu xanh um tươi tốt đem theo hương vị đẹp nhất của thiên nhiên. Hồ nước xinh đẹp phản chiếu hình ảnh ngược của tòa thành, trong cả tòa nhà, người hầu với trang phục trắng đều vô cùng xinh đẹp tao nhã.

Hàng xe hơi sang trọng dưới ánh mặt trời từ từ lộ ra hơi thở quý tộc. Chạy dài hai bên là những cây cọ dài trên con đường lát gạch, không khí tươi mát mang theo từng mùi hương thoang thoảng thấm vào tim gan.

Cô bé Mạch Khê gần như dán cả gương mặt vào cửa sổ xe, nhìn xe đi qua vườn hoa, thoáng chốc, đôi mắt đẹp như dòng suối mát mở lớn…

Đó như là một thế giới băng tuyết rộng lớn!

Sở dĩ nói như vậy, là vì vườn hoa mênh mông rộng lớn chỉ trồng một loài hoa, loài hoa này có lá ngoài màu trắng, từng tầng từng tầng bao phủ cả vườn hoa, giống như những bông tuyết kết thành băng, giữa màu xám trắng hay lá cây xanh là những đóa tuyết nở rộ.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Mạch Khê nhìn thấy một bức tranh về hoa đẹp đến như thế, ở giữa ngày hè, như cánh đồng tuyết trong thế giới cổ tích, nở rộ trong tòa thành ở thế giới cổ tích, tựa như một chốn yên ả, mộng ảo lạ thường.

“Wow…”

Theo bản năng, cô bé khẽ kêu một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn như rạng ngời lên, quay đầu nhìn về quản gia ở bên, lại khiếp đảm không dám hỏi nhiều.

Quản gia Hàn Á thấy cô tò mò lại không dám hỏi nhiều, thương tình giải thích: “Tiểu thư Mạch Khê vừa mới nhìn đến một loại hoa tên là Ngọc Sơn Bạc Tuyết, còn gọi là Hạ tuyết, Vân Tuyết. Nghe nói, loại thực vật này còn lại từ kỳ băng hà, vốn chỉ sinh trưởng ở núi Alps, mùa xuân nảy mầm, mùa hạ nở sáng trắng một vùng, như trước mắt tiểu thư được thấy vậy, có đẹp không?”

Tiểu Mạch Khê hưng phấn gật đầu, trong đôi mắt lớn kia ngập tràn vẻ thích thú.

Quản gia nhìn ra tâm tư của cô bé, nhẹ nhàng cười nói: “Tiểu thư Mạch Khê hôm nay đến trường nhập học, rồi có thể đến hoa viên chơi.”

Ông tự tiện quyết định, lần đầu tiên trong đời làm trái lệnh thiếu gia. Nhìn thấy vết thương trên người cùng dáng vẻ buồn thiu của đứa trẻ này, ông thật không đành lòng, muốn hôm nay chỉ đưa cô đến trường nhập học, chờ cô thích ứng với hoàn cảnh rồi thì lên lớp học cũng chưa muộn, dù sao thiếu gia cũng rất ít khi trở về tòa lâu đài này.

Cô bé Mạch Khê nghe vậy thì khuôn mặt nhỏ nhắn hiện toàn vẻ vui
mừng và bất ngờ, thật lâu sau mới cẩn thận hỏi lại: “Bác Hàn Á, con thật sự có thể đến vườn hoa ạ?”

Giọng nói yếu ớt lộ ra sự sợ hãi, còn có điểm chờ mong.

Quản gia thấy thế, thương tiếc nói: “Tiểu thư Mạch Khê lại quên rồi, nơi này là nhà con, tất cả nơi đây đều thuộc về con, đương nhiên con có thể đến vườn hoa chơi rồi.”

Mạch Khê nở nụ cười, đôi mày xinh đẹp nhẹ nhàng giãn ra, nụ cười ngọt ngào tựa như mực nước lan tỏa trên giấy Tuyên Thành.

Quản gia thấy nụ cười ngọt ngào trên môi cô, tảng đá nặng đặt trong lòng kia cuối cùng cũng biến mất. Đứa bé này cho đến giờ rất ít khi nói chuyện, do vừa tò mò, lại vừa sợ hãi, nghĩ đến những chuyện đáng sợ trước kia cô bé đã trải qua, im lặng trở thành cách thức tự vệ. Hôm nay thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô bé thoáng tươi tắn trở lại, so với ngày hôm qua còn nói nhiều hơn một chút, thật là tốt, chứng tỏ cô đã dần chấp nhận hoàn cảnh mới.

“Tiểu thư Mạch Khê, tối hôm qua vì sao lại không ngủ?”

Tiểu Mạch Khê rũ hàng mi dài xuống, che lại ánh sáng lấp lánh như ngọc lưu ly sau đôi mắt, theo bản năng đan mười ngón tay, mãi sau mới sợ hãi nói:

“Giường lớn đó đẹp quá, con sợ ngủ sẽ quen mất.”

Ở ngôi nhà trước kia, cái gọi là giường chỉ có những tấm ván gỗ người khác dùng thừa tạm thời ráp lại, thậm chí cả nệm cũng chẳng có, chỉ có tấm chăn không thể rách thêm, xuân hạ thu đông đều vậy, chẳng hơn.

Một câu nói làm lòng quản gia chua xót vô cùng.

“Tiểu thư Mạch Khê, chiếc giường lớn xinh đẹp đó sau này cũng là của con, nếu con không thích, dặn người hầu đổi nhiều cái đẹp hơn nữa. Tất cả quần áo đẹp trong phòng cũng đều là của tiểu thư cả, còn có những món đồ chơi này đều là của con. Cho nên, đêm nay không thể không ngủ, nếu không Lôi tiên sinh mà biết, cậu ấy nhất định sẽ không vui.”

Tiểu Mạch Khê mở to đôi mắt trong suốt, cuối cùng, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng và sợ hãi, “Ba mới sẽ không vui ạ?”

“Đúng vậy, nếu tiểu thư Mạch Khê nghỉ ngơi không tốt, thân thể sẽ không khỏe, Lôi tiên sinh sẽ đau lòng vì tiểu thư Mạch Khê, thiếu gia rất quan tâm đến tiểu thư.”

Quản gia nhẹ giọng nói. Tất cả đây đều là ông nói bừa, ông biết trời sinh tính thiếu gia lạnh lùng cứng rắn, chắc chắn sẽ chẳng lấy người con gái nuôi này làm quan trọng.

Mạch Khê nghe vậy, ngoan ngoãn gật đầu, “Con sẽ vâng lời ạ.”

Quản gia nở nụ cười.

“Bác Hàn Á, ba mới của con có hung dữ không ạ?”

Trong giọng nói nhỏ của Tiểu Mạch Khê lộ ra một sự lo lắng. Nghĩ đến ông ba nuôi lúc trước, cả trái tim cô bé cũng run lên.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện