Ánh mắt Phí Dạ như ngẩn ra, cả thân mình cao lớn cũng cứng ngắc một chút!Mạch Khê lúc này mới kinh hãi phản ứng, lại bị ánh mắt hắn dọa khiếρ.
Cô bối rối khẽ túm túm lấy chiếc váy đáng thương, cố gắng che đi ‘cảnh xuân’ trước ngực, còn cả dấu vết rõ ràng bị đàn ông cắn.Ngay sau đó, cô không còn thấy sợ hãi nữa mà lại cảm nhận được sự ấm áp, đầu mũi càng nồng đậm hương thơm nam tính.
Thuận thế nhìn lại, cô thấy Phí Dạ cởi chiếc áo ngoài của mình choàng lên hai vai cô, bao bọc lấy thân mình quyến rũ của cô.“Tiểu thư Mạch Khê, không sao chứ?” Phí Dạ thấp giọng hỏi.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô, hắn không thể không nghi hoặc.Bàn tay nhỏ bé Mạch Khê nắm chặt lấy vạt áo, các đốt ngón tay dần trở nên trắng bệch, hàm răng tinh tế cắn lên cánh môi mọng.
Cô nhẹ nhàng lắc đầu, khuôn mặt tái nhợt rõ ràng vẻ xấu hổ.Phí Dạ là trợ thủ đắc lực nhất bên cạnh cha nuôi, trong Lôi thị cũng ở vị trí dưới một người trên vạn người.
Hôm nay bị hắn nhìn thấy cảnh này làm cô cực kỳ xấu hổ.“Mạch Khê, tôi thấy…”, Phí Dạ hơi ngừng lại, nhìn bộ dáng kinh hãi của cô, giọng nói hắn cũng tỏ vẻ quan tâm, “Không còn sớm nữa, nếu tiểu thư Mạch Khê sợ, tôi có thể đưa cô về phòng.”“Không, không cần.”Mạch Khê rốt cục cũng hoàn hồn, giọng nói nhẹ nhàng có chút run rẩy.
Cô nhìn thoáng qua Phí Dạ, hơi mất tự nhiên nói, “Cám ơn anh, Phí Dạ tiên sinh.”“Tiểu thư Mạch Khê đừng khách khí, đi nghỉ sớm đi!”Phí Dạ nhìn cô một cách bình tĩnh, ngay chính hắn cũng không phát hiện ra cảm giác thân tình đang có.Mạch Khê gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tái đi lại có chỗ phiếm hồng, rồi vội vàng rời đi.Hôm nay cô tin là mình gặp rủi ro, hy vọng ngủ một giấc, tỉnh dậy thì mọi chuyện sẽ qua.Trên hành lang, bóng dáng cao lớn của Phí Dạ vẫn chưa động đậy.
Đợi cho đến khi bóng lưng nhỏ xinh của Mạch Khê hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, hắn mới nhanh chóng rời đi.…Ánh trăng rọi vào phòng, so với ánh sáng ban nãy thì càng mờ nhạt hơn.Người đàn ông với thân mình cao lớn ngang tàng dựa trên chiếc ghế salon.
Trong chiếc ly thạch anh trong suốt là rượu đỏ, hương rượu lan tràn nhẹ trong không khí, như mùi thơm cơ thể phụ nữ, lại như hương hoa anh túc nhè nhẹ phiêu du.Người đàn ông nhẹ nhàng nâng ly rượu lên, ngón tay khẽ viền theo miệng ly như vuốt ve thân thể phụ nữ, con người hắn đã thâm thúy nay càng thâm thúy hơn.“Dận, anh yêu em vì điều gì?”“Yêu tất cả thuộc về em!”“Nhưng mà chúng ta nhất định không thể!”“Bạc Tuyết, cho anh ba năm nữa! Chỉ cần ba năm, anh nhất định sẽ cưới em về, em phải là của anh!”“Dận, em sợ…”“Không phải sợ, có anh đây!”“Dận, em là của anh!”“Em là của anh, tất cả đều là của anh, bất luận là thân mình hay là trái tim, anh đều phải có được!”“Dận… ”Trên ghế sa lon, đôi mắt xanh biếc của Lôi Dận đột nhiên co rút lại, bên tai dường như vẫn còn vang vọng tiếng cười của người phụ nữ kia, hương thơm của cô như vẫn quanh quẩn đâu đây; còn có tiếng thở gấp động lòng người, cùng thân mình quyến rũ quấn lấy hắn.
Thậm chí, trong không khí như vẫn còn vương hơi thở triền miên, cũng đau khổ, nhưng lại dịu dàng.Lồng ngực như bị đập mạnh vào, ngay sau đó là cảm giác đau đớn lan ra.Năm đó, hắn mới mười lăm tuổi!Ngay sau đó, bàn tay Lôi Dận thu lại, ly rượu trong suốt nháy mắt hóa vụn dưới bàn tay hắn, phát ra tiếng vỡ.
Từng mảnh vỡ rơi xuống, rượu đỏ theo ngón tay hắn từ từ chảy xuống, từng giọt, từng giọt treen mặt đất.Ngoài cửa, vài tiếng gõ lễ phép vang lên, dưới ánh đèn chiếu ra bóng hình cao lớn.Phí Dạ bước đến nhìn thấy tình hình trong phòng thì tự nhiên cũng hiểu được bảy tám phần.
Hắn xoay người đi lấy hộp cứu thương tới trước mặt Lôi Dận, thầm thở dài một hơi, không hề lên tiếng mà chỉ yên lặng thay Lôi Dận xử lý vết thương.Bàn tay Lôi Dận không chảy nhiều máu, bởi khi hắn dốc sức trong hắc đạo thì đôi bàn tay đã đầy vết chai sạn, cũng chính đôi bàn tay này đã nhuốm tổ chức Ảnh năm đó máu chảy thành sông, đến nay cũng không ai dám cãi một câu.Lôi Dận nhắm mắt lại, thân mình to lớn dựa vào ghế, để mặc bàn tay cho Phí Dạ xử lý vết thương.
Hắn không nói gì, nhưng ấn đường nhíu lại thể hiện tâm trạng cực kỳ phức tạp của hắn.“Chuyện đã qua thì cứ để cho nó qua đi thôi!”Sau một lúc lâu, tiếng nói trầm thấp của Phí Dạ phá vỡ không khí tĩnh lặng, vẻ mặt hẵn cũng bình tĩnh như Lôi Dận vậy, chỉ một câu nói cũng hàm xúc bao ý tứ rồi.Lôi Dận vẫn nhắm hai mắt, không nói tiếng nào.Xử lý mấy vết thương nhỏ xong, Phí Dạ cất hộp cứu thương đi, trầm mặc một lúc mới nói một câu: “Lôi tiên sinh, cô ấy là tiểu thư Mạch Khê, mới mười tám tuổi.”Lời nói của hắn phát ra với âm lượng vừa phải, nhưng khiến bầu không khí yên lặng đột nhiên có chút thay đổi.
Chỉ thấy Lôi Dận chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt xanh lạnh lùng dừng lại trên người Phí Dạ, biểu cảm vốn hờ hững cũng đột nhiên có chút biến chuyển.Hắn nhìn chằm chằm Phí Dạ, con ngươi hơi co lại…“Cậu đang dạy tôi phải làm gì sao?”Giọng nói lạnh lùng khiến cho hơi ấm ngoài cửa sổ như đóng băng lại.
Âm điệu của hắn tuy trầm thấp nhưng với người thân cận với Lôi Dận sẽ biết đây là dấu hiệu hắn tức giận.Phí Dạ không sợ hãi, chỉ lùi về một bên, cung kính cúi người rồi vẫn nói với giọng trầm thấp như cũ…“Thuộc hạ không dám!”Lôi Dận không nói gì, lại nhắm mắt lần nữa, trên vầng trán cũng không thấy vẻ căng thẳng nữa, tựa như chưa hề xảy ra chuyện gì.Trong phòng, không khí ảm đạm dần biến mất, cũng dần trở lại vẻ bình thường.Trong nhà ăn của trường, ánh nắng rực rỡ chiếu qua cánh cửa sổ, rọi thẳng đến chỗ Mạch Khê đang lẳng lặng ngồi dùng cơm.Rõ ràng cô ăn không được ngon miệng cho lắm, dựa vào vẻ tái nhợt trên khuôn mặt thì có thể nhìn ra.“Khê nhi!”Phía trên đầu vang lên tiếng gọi quen thuộc khiến Mạch Khê hoảng sợ, tay run lên động phải cốc nước trái cây.“Xoảng xoảng… ” Chiếc cốc thủy tinh rơi xuống đất vang lên tiếng vỡ vụn.
Thình lình có tiếng động lớn như vậy thu hút ánh mắt nghi ngờ của những sinh viên khác.Thánh Trạch vội vàng gọi người đến quét dọn, vẻ mặt lo lắng nhìn cô, “Khê nhi, sao nhìn em có vẻ như mất hồn thế?”Mạch Khê nhìn chằm chằm mặt đất, lúc lâu sau mới dừng tầm mắt trên người Thánh Trạch.
Vẻ thân thiết của cậu ta khiến cô càng ấm ức.“Em không sao!”Tối hôm qua cô mất ngủ vì sợ hãi, vết thương ở ngực tuy rằng rất nhỏ nhưng vẫn mơ hồ đau.
Khó khăn lắm mới ngủ được nhưng lại luôn bị cơn ác mộng làm cho bừng tỉnh, cô mơ thấy cha nuôi từ từ rút một con dao nhỏ sắc bén, nhẹ nhàng lướt qua gáy cô.
Cô không cảm thấy đau đớn, lại chỉ nhìn thấy máu tươi chầm chậm chảy ra từ chính thân thể mình.
Cha nuôi không nói gì, thân mình cao lớn cúi xuống, tàn nhẫn mà hút lấy máu cô.Thánh Trạch lo lắng nhìn cô, trìu mến nâng cằm cô lên, nhẹ giọng hỏi: “Khê nhi, ngày hôm qua ba nuôi bắt nạt em?”Thân mình Mạch Khê nhẹ run lên, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.“Xảy ra chuyện gì?” Thánh Trạch mẫn cảm bắt được vẻ khác thường của cô liền vội vàng hỏi.Mạch Khê ngơ ngác nhìn cậu ta, nhìn khuôn mặt tuấn tú của cậu ta lộ vẻ thân thiết thì hơi mở miệng, nhưng lại không biết nói thế nào.
Trong đầu cô lại như vang lên tiếng nói của cha nuôi tối hôm qua…“Đừng để ta nhìn thấy con quan hệ qua lại với nó, nếu không… ”Cô thở hổn hển, vội vàng cụp mắt, cúi đầu nói: “Thánh Trạch, em không sao, thật đấy… ”“Nhưng mà… ”“Thánh Trạch, em, em có chuyện muốn nói với anh… ” Mạch Khê nâng tầm mắt, nhẹ giọng chặn ngang lời cậu ta, trong giọng nói dễ nghe có chút do dự.Thánh Trạch nhìn cô, gật gật đầu.Mạch Khê hít sâu một hơi, bàn tay cầm dĩa ăn hơi dùng sức nắm lại, lập tức buông ra…Cô không biết nên mở miệng như thế nào, nhất là khi nhìn thấy đôi mắt chân thành cùng lo lắng của cậu ta.Nói thật, Thánh Trạch đối với cô thật sự rất tốt.
Ít nhất ở bên cạnh cậu ta, cô luôn cảm thấy thực nhẹ nhõm, vui vẻ.Nhưng mà…Thấy cô mãi không lên tiếng, Thánh Trạch kéo bàn tay nhỏ bé của cô, hoàn toàn bao lấy…“Khê nhi, có điều gì khó nói sao? Em như thế này làm anh rất lo lắng!”Mạch Khê cắn cắn môi, lại nâng tầm mắt, trong mắt có một vẻ kiên quyết, “Thánh Trạch, kỳ thực anh đối với em rất tốt, nhưng em không thể liên lụy đến anh,chúng ta vẫn nên… ”“Mạch Khê, Mạch Khê…”Đang lúc Mạch Khê định nói lời chia tay với Thánh Trạch thì bóng dáng Đại Lỵ đã xuất hiện trong nhà ăn.
Nhìn thấy Mạch Khê, mắt cô sáng lên, lập tức tiến đến kéo lấy cánh tay Mạch Khê.“Mau đi cùng mình”“Đại Lỵ… ” Thánh Trạch đứng lên, ngăn Đại Lỵ lại, “Em muốn dẫn Khê nhi đi đâu? Cô ấy còn chưa ăn cơm xong.”“Ai da,Thánh Trạch, em biết là đã quấy rầy hai người tâm sự, nhưng mà em đang có việc gấp, thông cảm nhé! Mượn bạn gái của anh một