Diệp Vĩnh Khang trầm ngâm nói: "Như này đi, sáng mai em đưa Tiểu Trân đi học, anh sẽ đưa đội kỹ sư vào.
Anh muốn xem kẻ nào ăn gan hùm tim báo mà dám chọc cả vào vợ anh".
"Được không đó?"
Hạ Huyền Trúc lo lắng nói: "Nhóm người đó rất hung dữ và xấu xa, vừa nhìn đã biết không phải người tốt gì, hay là chúng ta nghĩ cách khác đi".
Diệp Vĩnh Khang cười nói: "Em đừng lo, anh đã tính cả rồi, ngày mai nhất định sẽ làm xong việc cho em".
Ngày tiếp theo Diệp Vĩnh Khang dậy rất sớm, cùng đội xây dựng và máy móc tiến đến công trường.
"Anh Diệp, ngày hôm qua sự việc xảy ra ở ngay góc ngoặt phía trước".
Quản lý dự án ngồi trên ghế lái phụ nói.
Diệp Vĩnh Khang thường xuyên đến công ty, có quan hệ rất tốt với nhân viên trong công ty, mọi người đều biết anh.
Quả nhiên, khi chiếc xe chạy đến góc đường phía trước, một vài viên đá cỡ chậu rửa mặt xuất hiện giữa đường.
Trên bãi cỏ bên đường, có bảy, tám tên côn đồ đang ngồi uống bia và chơi bài poker.
"Hôm qua chính là chúng!"
Người quản lý dự án đã nhận ra những người đó trong nháy mắt.
Diệp Vĩnh Khang liếc nhìn đám người qua cửa kính xe, nhẹ giọng nói: "Phái mấy người thợ đến di dời đá đi đi".
Quản lý dự án do dự, nhưng vẫn nghe theo lời của Diệp Vĩnh Khang, đồng thời gọi một vài công nhân di chuyển những tảng đá phía trước đi.
"Ây, các người đang làm gì thế!"
Ngay khi tay của công nhân chạm vào đá, nhóm côn đồ bất ngờ xúm lại.
"Đậu má