Một lúc sau, một chiếc Land Rover màu đen lao tới công trường.
"Anh Diệp, có chuyện gì vậy, anh định xử ai?"
Tần Hạc cùng mấy tên to con nhảy xuống xe.
Diệp Vĩnh Khang quay đầu liếc nhìn văn phòng dự án, sau đó đút hai tay vào túi quần, cùng Tần Hạc và những người khác đi qua chỗ đó.
Đẩy cửa văn phòng ra, quản lý dự án đang xem qua một đống bản vẽ, nhìn thấy Diệp Vĩnh Khang đi vào, liền vội vàng nói: "Anh Diệp, sao anh lại ở đây vậy, anh mau ngồi xuống đi, công ty xảy ra chuyện như này tôi cũng rất lo lắng".
"Sếp Hạ cũng thật là, tuổi này rồi mà còn tin vào mấy trò mê tín dị đoan này.
Nếu biết chuyện từ đầu, tôi nhất định sẽ ngăn cản cô ấy".
Người quản lý dự án trông buồn bã.
"Vậy sao?"
Diệp Vĩnh Khang kéo ghế ngồi xuống, thản nhiên nhìn quản lý dự án nói: "Sếp Hạ có phải là người tin vào mê tín phong kiến không, tôi nghĩ anh hiểu hơn ai hết".
Người quản lý dự án sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Anh Diệp, ý anh là gì?"
Diệp Vĩnh Khang chế nhạo, nhìn chằm chằm đối phương vài giây rồi nói: "Quản lý La, nể tình anh một mực trung thành với vợ tôi".
"Bây giờ tôi có thể cho anh một cơ hội kể hết mọi chuyện ra, tôi sẽ cân nhắc giữ lại cái mạng cho anh".
Sắc mặt của quản lý sa sầm xuống, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ, nhưng anh ta vẫn nghiến răng nghiến lợi nói: "Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói gì, anh Diệp".
Diệp Vĩnh Khang nhìn anh ta chăm chú, gõ ngón trỏ lên đầu gối, tựa hồ hơi do dự.
Một lúc sau, Diệp Vĩnh Khang