25.
Tạ Quyết lần này hộ tống Mục Vương về kinh, thánh nhân nghe nói hắn bị thương, liền để hắn nghỉ ngơi mười ngày rồi trở về quân.
Ban thưởng đến, thánh nhân cố ý dặn dò Tạ Quyết, có một chút đồ là hoàng hậu cố ý chọn lựa cho Ông nương tử.
Từ trong cung trở về phủ, ban thưởng cũng được đưa đến hầu phủ.
Tạ Quyết để quản sự lấy ra đồ nữ tử dụng, còn lại phân phó hạ nhân đi gọi Thạch giáo úy tới, cùng hắn nói tới việc ban thưởng vàng bạc, đều dùng để khao thưởng tướng sĩ đi theo lần này.
Vừa nghe có thể lĩnh thưởng, Thạch giáo úy lập tức vui vẻ đình, vừa nghĩ đến hầu gia đã lập gia, ý mừng dần dần bớt lại, thầm nói: " Hầu gia không đem thưởng này giao cho đại nương tử, đại nương tử sợ rằng sẽ không vui "
Tạ Quyết đang xem sổ con trong quân đưa tới, mắt cũng không nâng, thản nhiên nói: " Là nương tử nhắc tới "
Thạch giáo úy kinh ngạc rất nhiều, cảm thán nói: " Đại nương tử thật quan tâm huynh đệ chúng ta, ngày ấy đến tết Trùng Cửu còn để người chuẩn bị rượu ngon cho chúng tướng sĩ "
Tạ Quyết nghe vậy, ánh mắt dừng lại một chút, ngước mắt nhìn nhìn Thạch giáo úy: " Nương tử để người đưa thịt rượu qua? "
Thạch giáo úy gật đầu, nhớ tới ngày lên cao tiết ấy, ý cười nơi khóe miệng đậm hơn rất nhiều: " Phần của thuộc hạ là Minh Nguyệt cô nương đưa tới "
Minh Nguyệt cùng Phồn Tinh đều theo hầu Ông Cảnh Vũ từ nhỏ, không thể so sánh với đám tỳ nữ trong phủ.
Tạ Quyết mặt không thay đổi, không có hứng thú thu hồi ánh mắt nhìn thuộc hạ giống như đang xuân tâm nhộn nhạo, tiếp tục xem sổ con, thuận miệng vừa hỏi: " Có dò hỏi gì không? "
Thạch giáo úy nụ cười trên mặt càng đậm: " Đại nương tử để Minh Nguyệt cô nương đến thăm dò thuộc hạ, muốn biết hầu gia sao lại bị thương, nghĩ đến cũng là quan tâm hầu gia mới có thể thăm dò "
Ánh mắt vừa trở lại nhìn sổ con, lông mày lúc này liền nhăn.
Quan tâm hắn?
Nếu như quan tâm hắn, nàng lại kêu hắn chuyển đến đông sương phòng rồi đêm hôm đó đưa dược cho hắn xong liền không có đến đông sương phòng nữa ?
Mấy ngày nay người đưa thuốc với đồ ăn tới đều là Minh Nguyệt, đến gọi hắn qua nhà chính uống thuốc cũng là Minh Nguyệt.
A Vũ rõ ràng là để ý chính bản thân nàng ấy, nhưng có lúc Tạ Quyết lại cảm thấy trong lúc vô tình nàng đối với hắn để lộ ra sự lãnh đạm.
Một bên Thạch giáo úy cảm thán: " Tình hình lúc đó quả thật nguy hiểm, cũng may mà hầu gia nhạy bén sớm đã có chuẩn bị, không chỉ các tướng sĩ thương vong cực ít, chính hầu gia cũng ở lúc ngàn cân treo sợi tóc tránh được nguy hiểm "
Tại lúc hộ tống Mục Vương trở về, nửa canh giờ sau liền gặp phải thích khách đến ám sát, chẳng biết tại sao, hầu gia bỗng nhiên thay đổi đội ngũ hộ tống, còn hạ lệnh những ai xách theo khiên đi trước đề phòng.
Cũng bởi vì đội ngũ thay đổi, còn có khiên chắn mang theo, lần này thương vong cực ít.
Nghĩ lại tới tình hình khi đó, Thạch giáo úy đều cảm thấy nguy hiểm.
Tạ Quyết vuốt nhẹ ngón tay mình một chút, dặn dò: " Việc này, dặn dò các tướng sĩ chớ nói ra ngoài "
Thạch giáo úy nói: " Hầu gia yên tâm, chính là lên cao tiết ngày ấy, Minh Nguyệt cô nương muốn hỏi hầu gia làm sao bị thương, thuộc hạ cũng chỉ là nói đại khái, vẫn chưa nói cụ thể "
Tạ Quyết gật đầu: " Đi đến chỗ quản sự lấy thưởng, phân phát cho các tướng sĩ "
Thạch giáo úy đáp một tiếng, mặt mày hớn hở chạy khỏi phòng.
Người đi rồi, Tạ Quyết đem sổ con để trên mặt bàn, nâng tay lên bóp huyệt thái dương.
Hai tháng, Tạ Quyết cứ như là có thể biết trước được tương lai.
Có một chút chuyện rõ ràng chưa xảy ra, nhưng hắn lại có một loại cảm giác quen thuộc, hay nói cách khác giống như từng trải qua.
Còn có khi ngủ, sẽ nằm mơ một ít giấc mơ kỳ quái.
Những giấc mơ kia luôn đứt quãng, mơ hồ không rõ, không đầu không đuôi, khiến Tạ Quyết mỗi khi tỉnh đều không rõ ràng cho lắm.
Hai loại tình huống này đều tại lúc trở lại hầu phủ, càng thêm thường xuyên mãnh liệt.
Trước kia đối đãi với nhị thẩm, cảm thấy đến cùng còn có thể vì là trưởng bối mà tôn kính.
Nhưng đi vào trong quân mười ngày sau gặp lại nhị thẩm, đáy lòng đã mất đi sự tôn kính này, chỉ còn lại phiền chán.
Mà thường xuyên nhìn thấy thê tử, trong đầu luôn luôn thoáng hiện qua các loại hình ảnh chưa bao giờ từng xảy ra.
Hay là hắn thật sự có năng lực biết trước.
Như vậy hình ảnh thoáng hiện là chuyện tương lai?
Hắn phiền chán nhị thẩm như vậy, có