Trở Về Trước Khi Phu Quân Chết Trận

Phiên ngoại 9 (Khôi phục trí nhớ)


trước sau

Tạ Quyết ở bên kia vừa mới gặp phải mai phục, Ông tri huyện bên này cũng không dễ chịu hơn bao nhiêu.

Tháng này bổng lộc phát xuống chậm, bạc công cùng với bạc phí phụ, đám nha sai đều chưa nhận được.

Toàn bộ phủ nha đều trông mong vào số bạc nhỏ đó để nuôi sống gia đình.

Ông tri huyện không còn cách nào, chỉ có thể đi Man Châu thành đòi bạc.

Nhưng đi hai lần, người ta đều nói Lương tri phủ không ở đó, để ông trở về chờ.

Bổng lộc một tháng thì thôi đi.

Còn có  đám huyện lệnh Man Châu đến phủ nha nghị sự, lại không ai thông báo với ông.

Về sau mọi người ở phủ nha đều nói là có thông báo, nói ông không đến lại đi tìm cớ.

Lương tri phủ lại giận dữ mắng mỏ ông ngay trước mặt cả đả đám tri huyện.

Ngay cả nha sai cùng bộ khoái đi Man Châu thành làm việc cũng đều bị binh tướng Man Châu cùng nha sai gây khó dễ.

Lúc trước Lương tri phủ chèn ép Vân huyện nhiều lần, hiện tại chèm ép thêm gấp bội.

Nguyên nhân bên trong là gì, Ông tri huyện đều biết.

Ban đầu tưởng rằng nữ nhi đính hôn là có thể dẹp bỏ suy nghĩ của Lương tri phủ, lại không nghĩ tới Lương tri phủ chẳng qua là đổi cách để chèn ép thôi.

Vẫn còn đang khó chịu, lại nghe được Lương tri phủ lại để người gọi ông đến phủ nha một chuyến.

Hiện tại kêu ông đến, chắc chắn là không có ý tốt.

Ông tri huyện mặt đầy u sầu đi về phủ nha, lúc chạng vạng tối trở về, sắc mặt càng nặng nề, nhưng không hề tức giận.

Sau khi trở về lại nghe nói hôm nay A Diệp gặp phải mai phục, càng thêm chắc chắn là Lương tri phủ ra tay.

Nếu không phải võ công A Diệp cao, chỉ sợ hiện tại cũng đã bị đánh đến nửa tàn phế.

Bây giờ Lương tri phủ không chỉ làm khó ông, còn tìm người tập kích A Diệp. Ngay cả chuyện cưỡng bức thê tử của thuộc hạ, hắn ta cũng dám làm.

Nghĩ tới những điều này, Ông tri huyện càng thêm lo lắng, dù cho A Vũ thành thân cũng đều có thể gặp nguy hiểm, chớ nói chi hiện tại chỉ đính hôn.

Chỉ đính hôn thôi là không đủ.

Ông tri huyện ngồi trong thư phòng hồi lâu, rồi sau đó mới kêu người gọi A Diệp tới.

Tạ Quyết vào trong phòng, yên lặng đứng đó.

Ông tri huyện ngẩng đầu nhìn hắn một chút, thở dài một hơi liền rơi vào trầm mặc.

Trong thư phòng, hai người yên lặng đến nỗi có thể nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài, Ông tri huyện cách một lúc lại thở dài một tiếng, cũng sẽ nhìn Tạ Quyết một chút, giống như không biết nên mở miệng như nào.

Tạ Quyết tính tình vốn trầm ổn, cho nên vẫn luôn chờ Ông tri huyện mở miệng.

Cho dù Ông tri huyện không nói, hắn đại khái có thể đoán được Ông tri huyện bởi vì chuyện gì mới thở dài như thế.

Tình huống nha môn hắn có nghe nói, hôm nay hắn cũng gặp phải mai phục, sau đó tri huyện đại nhân còn bị Lương tri phủ gọi đến phủ nha. Tất cả mọi chuyện đều là từ việc hắn đính hôn cùng Ông nhị cô nương. Nguyên nhân gì, liếc mắt một cái là biết ngay.

Hắn cũng có thể đoán được tri huyện đại nhân muốn nói với hắn điều gì.

Khoảng nửa khắc sau, sắc mặt Ông tri huyện ngưng trọng mở miệng: “ Hôm nay ta đến phủ nha, Lương tri phủ nói muốn ta gả A Vũ cho hắn làm kế thất nhưng ta từ chối. Hắn ta ngược lại không nổi giận, chỉ cười với ta, cười đến nỗi trong lòng ta phát run, ta sợ hắn dùng vũ lực ép A Vũ… ”

Nói đến đây, sắc mặt Ông tri huyện dần dần khó xử nhìn Tạ Quyết.

“A Diệp, ta là bị ép, ta hi vọng ngươi có thể đồng ý với ta ”



*

Giá y của nàng đã làm xong, thiếp mời thành thân cũng đã xong toàn bộ. Điều này khiến Ông Cảnh Vũ rơi vào hoang mang.

Không phải nói đính hôn trước rồi nuôi dưỡng cảm tình sao?

Nhưng vì sao cha cùng a nương lại bỗng nhiên quyết định để nàng thành thân cùng A Diệp?

Ông Cảnh Vũ mơ hồ cảm thấy họ đang có chuyện giấu nàng, nhưng còn chưa hỏi cho ra lẽ, liền mơ mơ hồ hồ mà thành thân.

Đêm động phòng hoa chúc, A Diệp nói với nàng muốn đẩy nhanh hôn sự. Nhưng hiện tại hắn chưa khôi phục trí nhớ, trong đầu luôn cảm thấy không công bằng với nàng, cho nên trước tiên tạm thời tách ra ngủ.

Hắn ngủ dưới đất, nàng ngủ trên giường.

Mặc dù trong lòng thấy lạc lõng, nhưng Ông Cảnh Vũ cũng chỉ có thể thở dài một hơi.

Cho dù nàng thích hắn, nhưng dù sao cũng hiểu, bỗng nhiên tiếp xúc thân mật, nàng vẫn hơi sợ.

Lại nói, hắn vốn kiệm lời, bình thường ở cạnh nàng cũng chỉ nói thêm mấy câu. Bọn họ thành thân một tháng, hai người vẫn tương kính như tân, không có một chút dáng vẻ giống một đôi phu thê.

Mà tại thời gian bình thản này, lại bỗng nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Rất nhanh liền tới mùa đông, thời tiết dần dần lạnh xuống.

Hôm nay Ông Cảnh Vũ ra ngoài gặp phải mưa to, không chỉ váy vừa bẩn vừa ướt, trên người cũng bị nước mưa làm ướt một chút, cho nên trở về phủ sớm.

Lúc đang thay quần áo trong phòng, tiếng mưa rơi ào ào. Nếu không cẩn thận lắng nghe, người ở bên ngoài cho dù có nói chuyện thì người trong phòng cũng không nghe thấy.

Vừa cởi quần áo bị ướt ra, quay người ngẩng đầu lên liền đối diện với nam nhân toàn thân ướt sũng.

Nàng sửng sốt trong chớp mắt, bỗng nhiên lui về phía sau một bước, thân thể khẽ run, tiểu y che tạm trên người cũng không che được da thịt trắng mềm đang run rẩy.

Ông Cảnh Vũ đột nhiên nhớ tới mình bây giờ chỉ mặc một kiện tiểu y, thất kinh dùng quần áo che lại cơ thể của mình.

Nhưng vài giây sau, Tạ Quyết lập tức quay người lại, nhưng hình ảnh đỏ mắt kia đã khắc sâu vào trong đầu hắn.

Thanh âm Tạ Quyết khàn khàn: “ Nàng thay quần áo đi, ta ra ngoài trước ”

Dứt lời, nhấc chân đi về phía cửa.

Mở cửa phòng ra rồi khép lại cửa phòng, hắn đứng ở dưới mái hiên.

Mắt sắc u ám mà nhìn qua màn mưa, âm thầm thở dài.

Nhắm hai mắt lại, muốn loại bỏ ý nghĩ linh tinh, muốn đem hình ảnh vừa rồi gạt ra khỏi đầu.

Chỉ là càng muốn quên, thì lại càng nhớ rõ hơn.

Hầu kết lăn lăn, tròng mắt dưới mí mắt cũng có chút chuyển động.

Tạ Quyết chậm rãi mở hai mắt ra, ánh mắt vẫn tĩnh mịch như cũ.

Vội vã trở về từ Chu gia trang, trên người dính toàn mưa, chi nên trong ngoài đều ướt, gió lạnh thổi tới cộng thêm toàn thân ướt sũng. Dù cơ thể Tạ Quyết khỏe mạnh cũng cảm nhận được cái lạnh.

Yết hầu hơi ngứa, khó chịu ho ra hai tiếng, tiếng ho khan cũng truyền vào trong phòng.

Ông Cảnh Vũ đỏ mặt chật vật mặc xong quần áo, khẩn trương đến mức thậm chí thắt sai áo váy.

Chợt nghe tiếng ho khan này, nàng mới nhớ tới trượng phu của nàng cũng một ướt đầm đìa, hiển nhiên là mới từ bên ngoài trở về.

Thời tiết đang lạnh dần, hôm nay lại có mưa, người bị ướt thì sẽ lạnh. Một lát nữa nàng còn phải uống canh gừng khử lạnh, chớ nói chi là A Diệp toàn thân ướt đẫm.

Ông Cảnh Vũ lấy áo choàng khoác lên người mình, âm thầm thở ra một hơi, vỗ vỗ gương mặt nóng rực, mới đi mở cửa phòng.

Mở cửa phòng ra, Ông Cảnh Vũ đỏ mặt cúi đầu, thanh âm hơi run: “ Chàng, chàng mau vào phòng thay quần áo, đừng để bị lạnh ”

Nàng nói xong liền ra khỏi phòng: “ Thiếp đi xem Minh Nguyệt nấu canh gừng xong chưa, nếu nấu xong rồi thiếp lại để nàng ấy đem canh tới cho chàng ”

Nói xong nàng không dám nhìn hắn, nhanh chóng bước đi như đang chạy trốn.

Tạ Quyết trầm mặc một giây, mở miệng: “ Xin lỗi, do ta không gõ cửa đã tiến vào ”

Da mặt Ông Cảnh Vũ mỏng, Tạ Quyết vừa bước chân liền hơi lảo đảo, đi càng nhanh hơn.

Tạ Quyết nhìn qua bóng lưng rời khỏi hành lang.

Ngày bình thường trước khi vào phòng  hắn đều gõ cửa, nhưng hôm nay nàng nói muốn ra ngoài, chạng vạng tối mới về, cho nên hắn không gõ cửa.

Ai có thể nghĩ lần này không gõ cửa, liền đụng phải lúc nàng thay quần áo…

Tạ Quyết thở ra một hơi dài, xoay người vào trong phòng.

Buổi tối đi tới chỗ cha nương dùng bữa, Ông Cảnh Vũ không dám nhìn Tạ Quyết, chỉ cúi đầu khảy cơm, ăn không có khẩu vị gì.

Ăn được một lúc, nàng buông bát cơm xuống, nói là ăn no rồi, đi về nghỉ ngơi trước.

Sau khi rời đi, Liễu đại
nương tử hỏi: “ A Vũ làm sao vậy, tối nay cứ ngẩn người ra ý? ”

Tạ Quyết trầm mặc một chút, bối rối nói: “ Có lẽ hôm nay ngâm chút mưa, cho nên có chút không thoải mái ”

Liễu đại nương tử nghe xong, tính chút nữa đưa canh giải lạnh cho nữ nhi, lại căn dặn trượng phu, nghĩa tử cùng con rể: “ Trận mưa này khéo khi sẽ kéo dài, mọi người chú ý giữ ấm ”

Ánh mắt rơi vào trên người con rể, có chút nhíu mày: “ A Diệp, ta nghe nói con cũng mắc mưa, sắc mặt con bây giờ không tốt lắm, chút nữa ta mang thêm chút canh giải lạnh qua ”

Tạ Quyết rũ mắt: “ Đa tạ nhạc mẫu ”

Buổi tối, tiểu phu thê ngồi ở trong phòng, một người ở gian ngoài, một người ở gian trong, yên lặng không quấy rầy nhau.

Ông Cảnh Vũ không yên lòng thêu thùa, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn ra bên ngoài một chút, lặng lẽ đánh giá trượng phu đang ngồi bên cạnh bàn đọc sách.

Nhớ tới chuyện vừa rồi, lại đỏ mặt tới mang tai.

Tạ Quyết lúc đọc sách, trong cổ luôn luôn cảm thấy ngứa, tay nắm nhẹ thành quyền đặt ở bên miệng ho mấy tiếng.

Đêm nay, hắn đã ho mấy lần rồi.

Ông Cảnh Vũ nghĩ đi nghĩ lại, vẫn mở miệng: “ Chàng… ”

Chữ “chàng” vừa mới thốt ra khỏi miệng đã bị tiếng gõ cửa đánh gãy.

Là hạ nhân đưa canh trừ lạnh tới.

Nàng vừa rồi muốn bảo hắn đi uống chút thuốc, không hiểu sao canh giải lạnh đã đưa đến.

Mỗi người một bát canh, Ông Cảnh Vũ buông bát xuống, nhìn Tạ Quyết ở gian ngoài, yếu ớt mà nói: “ Chàng đi nghỉ ngơi sớm chút ”

Nói xong liền nằm xuống giường kéo chăn lên, đắp kín lên người.

Tạ Quyết nhìn vào trong phòng, thấy nàng đã buông xuống mạn trướng, mới đóng lại sách để lên trên bàn.

Đang muốn đứng lên, cái trán ẩn ẩn thấy đau, hắn chống đỡ mặt bàn một lúc lâu mới vào trong phòng.

Vào phòng trong mở ngăn tủ ra, đem chiếu cùng chăn đệm trải xuống sàn nhà, lúc này mới nằm xuống.

Qua hồi lâu, mưa vốn dĩ đã ngừng, lại bắt đầu ào ạt đổ xuống.

Ngoài phòng tiếng mưa rơi “sàn sạt”, trong phòng thỉnh thoảng có tiếng ho khan vang lên.

Ông Cảnh Vũ không buồn ngủ chút nào, nàng cũng không có thời gian để thẹn thùng nữa, đem mạn trướng vén lên, sắc mặt lo lắng nhìn Tạ Quyết đang nằm dưới đất.

“ Chàng không sao chứ? ”

Tạ Quyết khó chịu ho khan vài tiếng, chống đỡ đệm giường ngồi dậy, nói: “ Xin lỗi, quấy nhiễu đến nàng rồi ”

Ông Cảnh Vũ nhăn mày lại: “ Không phải vấn đề quấy rầy hay không, mà là chàng hình như bị bệnh rồi… Mặt của chàng thật đỏ ”

Nàng giật mình, vội vàng xuống giường, đi chân trần giẫm lên chăn đệm hắn, cúi người đưa tay ra.

Mu bàn tay mềm mại rơi vào trên trán, Tạ Quyết ngửi được một mùi thơm ngào ngạt.

Mò tới trên trán Tạ Quyết, Ông Cảnh Vũ trừng lớn mắt: “ Đầu chàng rất nóng, cơ thể chàng không khỏe, làm sao không nói câu nào vậy? ”

Nàng thu tay lại, đứng dậy xoay người nói: “ Hiện tại thiếp đi kêu người mời đại phu tới ”

Lúc đang muốn đi, Tạ Quyết liền giữ cổ tay nàng lại, rồi lại buông ra.

Tiếng nói bởi vì nhiễm phong hàn mà khàn khàn: “ Đã trễ như vậy, lại còn mưa to nữa, chớ giày vò người khác, ngày mai lại mời đại phu sau ”

Ông Cảnh Vũ nghe tiếng mưa rơi ở bên ngoài, biết được mưa to như nào.

Nàng do dự một lát, thở dài mộ hơi rồi quay người ôm chăn đệm đang đắp trên người hắn.

Tạ Quyết ngẩn người: “ Nàng làm gì vậy? ”

Ông Cảnh Vũ ôm chăn đệm bỏ vào trên giường, quay đầu nhìn hắn, thần sắc nghiêm túc: “ Chàng bây giờ đang bị bệnh, chẳng lẽ để cho ta ngủ ở giường cao đệm êm, còn chàng ngủ dưới mặt đất lạnh mà mặc kệ sao? ”

Đối diện với cặp mắt đen nặng nề, đáy lòng nàng đến cùng vẫn còn xấu hổ, nhưng bây giờ cũng không lo được cái này, cúi người kéo cánh tay rắn chắc cường tráng.

Nàng muốn kéo hắn lên.

“ Chàng đừng cứng đầu, bằng không thì thiếp sẽ ngủ dưới đất với chàng ”. Nói ra lời này, mặt nàng đều đã nóng rồi.

Tạ Quyết biết thể lượng của mình, hắn không đồng ý thì nàng kéo cũng không được.

Trầm mặc một lát, vẫn để nàng kéo hắn lên.

Tạ Quyết cuối cùng ngồi xuống bên mép giường.

Ông Cảnh Vũ dẫn đầu bò lên giường, nằm ở trong cùng đắp chăn lên cho mình, chỉ lộ ra một đôi mắt hạnh.

Nàng nhỏ giọng nói: “ Chàng không muốn chạm tới thiếp, thiếp tất nhiên sẽ không miễn cưỡng chàng, cái giường này lớn như vậy, thiếp không chạm tới chàng, chàng cũng không chạm tới thiếp, giống như nước sông không phạm nước giếng vậy ”

Dứt lời, liền quay đầu đưa lưng về phía hắn.

Tạ Quyết nhìn bóng lưng của nàng, im lặng không nói gì.

Hắn không phải không muốn chạm vào, mà là không dám chạm.

Đại phu nói chứng mất trí nhớ của hắn có khả năng ngủ một giấc liền có thể nhớ lại, cũng có khả năng cả một đời đều không nhớ nổi.

Mà lúc hắn mất trí nhớ, không biết đã có thê thất chưa?

Hoặc là đã đính hôn chưa?

Những thứ này hắn đều không biết, thì làm sao dám động vào nàng?

Hiện tại tuy đã thành thân, nhưng chẳng qua chỉ là kế sách tạm thời thôi.

Thật sự bởi vì mắc mưa mà dẫn tới bị cảm lạnh, Tạ Quyết chỉ thấy đau đầu muốn nứt ra, cũng không muốn tiếp tục nghĩ những chuyện phiền lòng nữa.

Khẽ thở dài, vẫn là nằm bên ngoài rìa giường.

Trên giường tràn đầy mùi hương thuộc về cô nương nhỏ, mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn dưới mũi, Tạ Quyết chậm rãi ngủ thiếp đi.

Ông Cảnh Vũ vẫn luôn không dám quay người lại, cũng không dám ngủ, tận đến khi chịu không nổi nữa, mới chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Trong phòng ánh nến dần dần cháy hết.

Tạ Quyết ngủ cũng không được yên ổn, người đổ một toàn mồ hôi, hắn cũng mơ một giấc mơ rất dài.

Trong mơ nhìn thấy ký ức giống như hắn đã lãng quên gần một năm nay.

Bình minh lên, Tạ Quyết bỗng nhiên mở mắt ra.

Bên trong cặp mắt kia bao phủ một tầng sương mù, tại lúc mở mắt ra rồi chớp mắt một cái, tầng sương mờ dần, chỉ còn lại một mảnh sạch sẽ.

Hắn nhớ lại hắn là ai rồi.

Hắn là Vĩnh Ninh hầu của Vĩnh Ninh hầu phủ ở Kim Đô, Tạ Quyết.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện