Trở Về Trước Khi Phu Quân Chết Trận

Chương 47


trước sau

47.
Ông Cảnh Vũ lấy cánh tay nhỏ che lại mắt của mình, có chút dùng sức cắn chặt môi dưới, để tránh mình bị đau mà kêu thành tiếng.

Vừa xấu hổ, vừa thẹn lại cũng đau.

Cho dù nàng cũng đã hai mươi sáu tuổi, so ra còn lớn hơn Tạ Quyết mấy tuổi, kinh nghiệm nhiều hơn hắn không biết bao nhiêu lần.

Cùng so sánh, Tạ Quyết so với nàng còn đơn thuần hơn nhiều.

Nhưng chính là vì Tạ Quyết đối với những chuyện này không có kinh nghiệm, nàng mới phát ra sự xấu hổ cùng thẹn thùng.

Rõ ràng nàng là người chịu thua thiệt, nhưng luôn có cảm giác mình giống như đang ức hiếp một tiểu lang quân trẻ tuổi.

Lúc lâu sau, nàng mơ hồ nghe được âm thanh tiếng nuốt.

Thêm một năm này, nàng làm thê tử người ta cũng xem như được chín năm, nhưng vẫn cảm thấy xấu hổ. Hổ thẹn lại càng sâu.

Sau một lúc lâu.

Việc coi như đã làm xong, ánh mắt Ông Cảnh Vũ không giấu được dư quang nhìn đến khoé miệng Tạ Quyết thấm một chút chất lỏng.

Hai người ánh mắt trong lúc lơ đãng đụng nhau một cái, trong nháy mắt đều đỏ mặt tới mang tai.

Ông Cảnh Vũ bối rối tránh ánh mắt.

Tạ Quyết cũng nhận ra, theo đó mà lau khóe miệng, lại mang tới nước nóng cùng khăn lau cho nàng.

Một lát sau, kéo tốt áo cho nàng, lại kéo chăn lên, sau đó mới đứng dậy.

Hắn nói mà âm thanh phát ra cực nhỏ: “ Nàng nghỉ ngơi cho tốt, ta đi gặp tổ mẫu ”

Dứt lời, hắn liền hướng phía cửa đi tới.

Cảm giác được hắn rời đi, Ông Cảnh Vũ chậm rãi thở một hơi, quay đầu nhìn liền bắt gặp lỗ tai hắn đỏ đến có chút chói mắt.

... Nàng nhất thời cũng không biết hắn thật sự muốn đi gặp lão thái thái, hay vẫn là bởi vì da mặt không đủ dày, không kiềm chế được mới rời khỏi.

Tạ Quyết từ phòng đi ra, không thấy nhi tử, chỉ hỏi bà đỡ một tiếng.

Bà đỡ nói: “ Tiểu chủ tử mới tỉnh, đã ôm đi để nhũ mẫu đút sữa ”


Tạ Quyết gật đầu, biểu tình vẫn bình tĩnh, hắn nói: “ Nương tử đã xong ”

Dứt lời, cũng không nhìn bà đỡ, bước thẳng ra khỏi phòng.

Bà đỡ thấy mà buồn cười, trong lòng tự nhủ đến cùng vẫn là tiểu phu thê trẻ tuổi, ngượng ngùng cũng là phải.

Lúc này ấm nước sôi rồi, bà đỡ vội vàng cầm khăn bọc chuôi ấm, đem nước sôi từ từ đổ xuống.

Sau một lúc lâu, mới bưng nước trà đi vào bên trong phòng.

*

Vĩnh Ninh hầu sinh quý tử, hoàng hậu phái người đưa lễ vật tới Vĩnh Ninh hầu phủ, đưa cho Ông nương tử.

Hai cô cô của Tạ Quyết cũng đều chạy về.

Lão thái thái những ngày này miệng cười không ngậm lại được, khí sắc đều đã khá hơn rất nhiều, trong miệng cả ngày nhắc tới tằng tôn mình, càng là mỗi ngày đều chạy tới Trử Ngọc Uyển.

Liễu đại nương tử gặp cảnh này, âm thầm thở dài một hơi.

Mặc dù ở chỗ lão thái thái, nữ nhi là mẫu bằng tử quý nên mới có thái độ chuyển biến lớn, nàng chính là không quá vui mừng, nhưng đến cùng cũng không cần lại lo lắng lão thái thái lại gây khó dễ cho nữ nhi.

Ông Phụ đã ở Kim Đô hơn hai tháng, cũng chờ không được ngoại tôn trăm ngày yến.

Ông Phụ cẩn thận từng li từng tí ôm tiểu ngoại tôn mấy ngày, đùa nghịch ngũ quan tiểu ngoại tôn trong ngực, cùng thê tử nói: “ Lúc trước chỉ là nhớ mong A Vũ, chờ mấy ngày nữa trở về, lại nhớ thêm cả hắn ”

Liễu đại nương tử mắt nhìn ngoại tôn, cũng bỏ không được, thấp giọng nói: “ Vậy chàng còn không tranh thủ sớm ngày thăng chức đến này Kim Đô đoàn tụ cùng A Vũ ”

Ông Phụ nhìn ngoại tôn, ánh mắt cũng trở lên kiên định.

Ông có dân tâm, cũng có tư tâm.

Về tư tâm, ôn hi vọng không phải ngày ngày lễ tết cũng có thể gặp nữ nhi cùng ngoại tôn một lần, mà không giống như bây giờ, khéo khi cả năm mới có thể nhìn thấy một lần.

Lúc còn đang ôm ngoại tôn, Tạ Quyết từ ngoài phòng tiến vào, gọi một tiếng nhạc phụ nhạc mẫu, theo đó mà đến gần nhìn nhi tử.

Vừa ra đời được mấy ngày, tiểu gia hỏa còn chưa có mở mắt, màu da vẫn đỏ rừng rực như cũ.

Hai người kia đều đã ôm một lúc, qua cơn nghiện, cũng đem hài tử đưa cho Tạ Quyết.

Mấy ngày nay số lần Tạ Quyết ôm cũng không nhiều, không phải là không muốn ôm mà là luôn cảm thấy đứa nhỏ này quá nhỏ, quá yếu đuối. Sợ lực đạo mình lớn hơn một chút sẽ làm hắn bị thương, cho nên không có chỗ xuống tay.


Từ chỗ nhũ mẫu học qua mấy ngày, cũng học được chút kỹ xảo, số lần ôm hài tử cũng nhiều hơn.

Nhưng mặc dù là như thế, hắn vẫn thả nhẹ động tác, chậm rãi đem nhi tử tiếp vào trong ngực, thân thể vẫn là không khỏi hơi cứng ngắc.

Ông Phụ thấy vậy, giống như nhìn thấy được mình mười tám năm trước, trên mặt cũng lộ ra nụ cười thản nhiên.

Tạ Quyết nhìn nhi tử còn chưa mở mắt mấy lần, thì nghe được nhạc phụ nói: “ Ta mấy ngày nữa phải trở về, ngươi chăm sóc A Vũ cho tốt ”

Tạ Quyết ngước mắt nhìn về phía nhạc phụ: “ Đã nói chuyện này với A Vũ chưa ạ? ”

Liễu đại nương tử lắc đầu: “ Còn chưa nói đâu, nhưng A Vũ hẳn là cũng đoán được ”

Tạ Quyết trầm mặc, quay đầu nhìn cửa phòng đóng chặt, hỏi lại: “ A Vũ là đang nghỉ ngơi sao? ”

Còn chưa sang tháng, Ông Cảnh Vũ cũng không chuyển về nhà chính.

Liễu đại nương tử nói: “ Y nữ ở bên trong từ lâu, đoán chừng cũng không xê xích gì nhiều ”

Vừa dứt lời cửa phòng liền mở ra, y nữ trợ giúp Ông Cảnh Vũ hồi sữa cũng từ trong phòng đi ra.

Hướng phía mấy người thi lễ mới ra khỏi phòng.

Một lát sau, Liễu đại nương tử cùng tế tử nói: “ Ngươi cùng A Vũ trò chuyện thật tốt, chúng ta trở về dọn dẹp một chút ”

Đôi phu thê cũng từ trong phòng ra ngoài, Ông Phụ cảm thán nói: “ Tế tử lúc mới ôm Lan ca nhi, bộ dáng thận trọng giống ta năm đó ôm A Vũ, chớp mắt một cái A Vũ cũng đã làm mẫu thân ”

Liễu đại nương tử quay đầu nhìn cửa phòng.

Còn chưa rời đi cũng đã bắt đầu lo lắng nữ nhi: “ Hi vọng tế tử đối xử tốt với Lan ca nhi, cũng đối xử tốt với A Vũ ”

Dứt lời, lại thấy ở một hướng khác, nhìn thấy hai tỳ nữ mĩ mạo từ dưới hiên đi qua, lông mày Liễu đại nương tử không khỏi có chút nhăn lại.

Từ Vân huyện tới Kim đô, A Vũ nói cho nàng biết có an bài mấy nữ sử, nàng không nghĩ nhiều cũng đáp ứng, có ai nghĩ được A Vũ vậy mà từ bên ngoài mua mấy tỳ nữ như vậy.

Nàng lúc ở Kim Đô, còn có thể nhìn chằm chằm, nếu là về sau rời đi, mấy tỳ nữ này có tâm tư khác, cái này lại nên làm thế nào cho phải?

Nghĩ tới nghĩ lui đều không yên lòng, sau đó suy nghĩ vẫn là có ý định khuyên nữ nhi đem mấy tỳ nữ mỹ mạo điều đến viện khác mới được.


Tạ Quyết đưa mắt nhìn nhạc phụ nhạc mẫu rời đi, hắn mới ôm hài tử chậm rãi vào buồng trong.

Vào trong phòng, Minh Nguyệt hạ thấp người, lập tức thối lui ra khỏi phòng, đem cửa phòng đóng lại.

Trong phòng có mùi hương trà nhàn nhạt, Tạ Quyết vài ngày trước đã ngửi được, tự mình hỏi qua Minh Nguyệt, mới biết là có thể giúp lấy lại sữa.

Tạ Quyết không rõ ràng cho lắm.

Đã mở sữa, sao lại vẫn phải trợ hồi sữa?

Tạ Quyết cũng không hỏi hạ

nhân trong phủ, mà là hôm nay hạ triều, đi hỏi thái y thử, cũng liền có được đáp án.

Có chút phụ nhân không cần, nhưng có chút phụ nhân bởi vì hết sức đau đớn kèm sưng mới cần mở sữa.

Ngồi ở trên giường, Ông Cảnh Vũ dựa vào giường bằng phẳng rướn cổ lên hướng phía Tạ Quyết nhìn lại: “ Để cho thiếp ôm một chút ”

Tạ Quyết đi đến trước mặt cẩn thận từng li từng tí đem hài tử bỏ vào trong ngực của nàng.

Hài tử đến trong ngực, mắt Ông Cảnh Vũ đều nhìn nhi tử, một cái liếc mắt cũng không cho Tạ Quyết.

Đứa bé này là trân bảo của nàng, nhìn thế nào cũng cảm thấy không đủ.

Tạ Quyết ngồi xuống bên ngoài giường, mắt nhìn nhi tử lại nhìn về phía thê tử biểu tình nhu hòa, khóe miệng lặng lẽ câu lên một chút.

Hai giây mới khôi phục lại bình thường.

Nhớ tới vừa rồi ở bên ngoài nghe nhạc phụ nói, hắn mở miệng: “ Nhạc phụ nhạc mẫu qua vài ngày nữa liền phải trở về ”

Nụ cười trên mặt Ông Cảnh Vũ có chút tắt, trầm mặc một lát, ý vui mừng phai nhạt xuống, nói khẽ: “ Dù sao cũng nên trở về ”

“ Ta từ chỗ thánh nhân biết được, Lương tri phủ bởi vì tham ô cùng lạm quyền bị bãi chức quan tống vào trong ngục ”

Ông Cảnh Vũ nghe vậy, ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía hắn: “ Là do chàng làm? ”

Tạ Quyết lắc đầu một chút: “ Ta chỉ là cùng thánh nhân nói qua, thánh nhân phát giác mánh khóe mới phái người đi điều tra, cùng ta không có quan hệ gì ”

Nếu là hắn mở miệng nhắc đến Lương tri phủ gây chuyện, sợ sẽ để cho thánh nhân đối có cái nhìn không được tốt với nhạc phụ, thánh nhân có thể cho rằng là đang giúp nhạc phụ hắn.

Mặc dù Tạ Quyết nói hắn không có quan hệ gì, nhưng nếu không có hắn, thánh nhân sao lại bỗng nhiên phái người đi Man Châu điều tra Lương tri phủ?

Đời này có Tạ Quyết ở bên giúp đỡ, phụ thân tuyệt đối sẽ không dừng lại ở mấy tiểu địa phương như Vân huyện, Man Châu, Lĩnh Nam, sẽ chỉ đi càng dài càng xa.

Ông Cảnh Vũ nhẹ nhàng nói “cảm ơn”.

Tạ Quyết yếu ớt noi: “ Chúng ta là phu thê, không cần phải nói cảm tạ ”


Ông Cảnh Vũ mỉm cười một cái, tiểu gia hỏa trong ngực bỗng nhiên phát ra âm thanh lẩm bẩm, nàng cúi đầu nhìn cười ấm áp một tiếng.

Đôi phu thê trầm mặc một lát, Tạ Quyết cuối cùng mở miệng: “ Trước đây ta mang tiếng là tôn nhi, là trượng phu nhưng làm không đủ tốt, về sau ta sẽ từ từ học cách làm một phụ thân, trượng phu tốt ”

Tiếng nói trầm thấp, lời nói ra lại là nghiêm túc.

Ông Cảnh Vũ có chút ngước mắt liếc nhìn hắn, chỉ cười một tiếng, cũng không nhiều lời.

Cũng không biết có phải trải qua việc nàng thay đổi mấy tháng nay không, hay là bởi vì hắn đã làm phụ thân, cho nên đáy lòng hắn mang theo tia xúc động mới khiến hắn giác ngộ ra như vậy.

Mặc kệ như thế nào, hắn nếu có thể làm một trượng phu tốt, đối tốt với nàng thì nàng liền chấp nhận.

Bầu không khí lại lần nữa lâm vào yên lặng, đợi Lan ca nhi chìm vào giấc ngủ, nàng nhớ tới việc khác, quay đầu nhìn về phía hắn, hạ giọng hỏi: “ Đúng rồi, a huynh ở trong quân huấn luyện như thế nào rồi? ”

Nhắc đến tỷ phu, Tạ Quyết thần sắc bình thản, nói: “ A huynh thông minh, tuy đầu nhập trong quân mới chỉ hai tháng, nhưng lại đợi thêm một thời gian nữa, khác biệt cực lớn ”

Nghe vậy, Ông Cảnh Vũ suy nghĩ một chút, nàng châm chước nói: “ Thiếp muốn để a huynh ở lại Kim Đô ”

Tạ Quyết khẽ giật mình, lại nghe nàng nói: “ Cha cần vững bước để đi lên, nhưng a huynh hiện tại chỉ là một bộ khoái, Vân huyện lại là địa phương nhỏ, học không được cái gì. Nhưng ở Kim Đô, phu quân giao thiệp rộng, lại phần lớn là người học thức uyên bác, có thể góp nhặt kinh nghiệm, ở lại Kim Đô không thể không thích hợp hơn ”

Không chỉ có như thế, nếu a huynh ở lại Kim Đô, nàng cũng có người để tín nhiệm tuyệt đối, lúc khác làm việc gì cũng không cần suy tính sợ này sợ kia.

Tạ Quyết trầm ngâm một chút, sau đó lại nói: “ Nàng vừa sinh liền chớ có lo lắng những việc này, để ta chuẩn bị liền ổn ”

Nghĩ nghĩ, lại nói: “ Phải nhìn xem a huynh muốn đầu nhập quân doanh hay vẫn muốn tiếp tục học hỏi? ”

Ông Cảnh Vũ: “ Để a huynh tự mình quyết định vậy ”

Tạ Quyết gật đầu: “ Ta cùng nhạc phụ với a huynh thương lượng ”

Tạ Quyết ngồi trong phòng một lát liền ra ngoài tìm nhạc phụ cùng tỷ phu nói qua chuyện này.

Liễu đại nương tử bên kia thấy tế tử đến tìm trượng phu, liền đi tìm nữ nhi, cùng nàng nói qua mấy tỳ nữ mỹ mạo xinh đẹp.

“ Chẳng qua là dùng để làm việc, con bố trí nữ sử mỹ mạo như thế ở trong viện, có chút không thích hợp ”

Ông Cảnh Vũ để nhũ mẫu đem nhi tử ôm xuống dưới, một lúc sau mới cười cùng a nương nói ra: “ Nữ nhi biết a nương lo lắng gì, nhưng a nương yên tâm đi, phu quân trong mắt chứa không được người không dễ nhìn, cũng chứa không được nữ tử đẹp mắt, phu quân trong mắt chỉ có công vụ ”

“ Tế tử đến cùng vẫn là nam nhân, nam nhân nơi nào không yêu nữ sắc? Chẳng qua là có người chỉ cần là mỹ nhân tới liền không cự tuyệt, nếu chỉ một lòng với một người thì chỉ ví dụ như giống cha con thôi ”

Nói tới lời này, Liễu đại nương tử đột nhiên cảm thấy không đúng.

Ông Cảnh Vũ che môi cười trộm, bị a nương trừng mắt liếc nhìn, nàng mới nín cười: “ Nữ nhi sẽ đề phòng, a nương chớ lo lắng, chờ Lan ca nhi qua trăm ngày, viện cũng không cần nhiều nữ sử như vậy, lúc đó con đem các nàng điều đi nơi khác ”

Nhưng tối thiểu bây giờ còn chưa được, mấy nữ sử mỹ mạo kia nàng cần phải tiếp tục quan sát, về sau còn có chỗ hữu dụng.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện