“Được, được, ta chờ ăn thịt nướng của cháu gái ngoan.” A Quý đấu thắng, tâm tình của Lão bá gia vô cùng tốt, nhìn cái gì cũng thuận mắt, càng đừng nói đến thủ nghệ của Chân Diệu vốn tốt lắm.
“Được nha, Kiến An bá, cháu gái nhỏ này của lão còn có thể nướng thịt?” Thế tử Mộc Ân Hậu trực tiếp nâng bầu rượu lên uống, chợt nhớ tới cái gì nói, “Đúng rồi, chính cháu gái này của lão trong đêm thất tịch đã thắng khuê nữ của ta sao?”
“Ách, dường như có chuyện đó.” Kiến An bá nhức đầu.
Thế tử Mộc Ân Hậu vẫy Triệu Phi Thúy: “Phi Thúy, tới chỗ cha ngồi.”
“Cha gọi nữ nhi làm gì, hun chết người?” Triệu Phi Thúy dùng khăn che miệng nói.
“Khói này rất thơm, nào có bị hun, cha nướng thịt cho con ăn.” Mặc dù Thế tử Mộc Ân Hậu vóc dáng thấp lùn, nhưng bàn tay vừa dày vừa rộng, sủng ái vuốt đầu Triệu Phi Thúy.
“Cha, con không còn là trẻ con nữa!” Triệu Phi Thúy không nguyện ý nhất là bị mất mặt trước người ngoài, gạt tay Thế tử Mộc Ân Hậu.
Chân Diệu hâm mộ nhìn Triệu Phi Thúy một cái.
Không ngờ Thế tử Mộc Ân Hậu lại yêu thương con gái như thế.
Lại nghĩ đến người cha kia của nàng…….
Chân Diệu cầm dao cắt mạnh vào miếng thịt dê.
Triệu Phi Thúy luôn luôn nhìn chằm chằm vào động tác của Chân Diệu, thấy nàng làm vậy không khỏi giễu cợt: “Này, ngươi rốt cuộc có biết nướng thịt không hả?”
Chân Diệu giương mắt nhìn nàng một chút lại tiếp tục làm việc của mình.
“Phi Thúy, các ngươi đang nói gì đấy?” Quận chúa Sơ Hà đi tới.
Chỗ này chỉ có ba tiểu nương tử các nàng, lại là cùng lứa, dù không hợp vẫn còn tốt hơn ở cùng một chỗ với mấy gia gia đại thúc kia.
Triệu Phi Thúy chỉ chỉ vào Chân Diệu: “Sơ Hà, ngươi nhìn xem, ta đã nói rồi, nàng quả nhiên không biết gì, sợ rằng cũng chưa từng thấy người ta nướng thịt đi, cũng khó trách hồi nãy thấy lưu thương khúc thủy*(những con suối nhỏ hay những rãnh nước nhỏ quanh co ở trong sân hay ở đình, nơi mọi người có thể tụ tập chơi bời) mắt trừng muống rớt ra.
Quận chúa Sơ Hà nhìn theo, thấy Chân Diệu đang loay hoay một khối hình vuông dường như là thịt dê, không khỏi hé miệng cười.
Thịt nướng này chú trọng mỏng, thấm như vậy mới có thể thơm mà không ngán, mềm lại dễ ăn, cũng chưa từng thấy thịt nướng trông như cục gạch.
“Được rồi. Phải nghĩ đến thân phận của người ta chứ.” Quận chúa Sơ Hà khẽ cười nói.
Tiếng nói nhỏ, chỉ ba tiểu cô nương nghe được.
Dù sao làm trò ầm ĩ trước mặt một đám đại lão gia như vậy sẽ lộ vẻ không có giáo dưỡng, mấy người như các nàng từ nhỏ đã hiểu được trước mặt người khác phải làm như thế nào.
“Quận chúa nói xem ta là thân phận gì!” Con dao của Chân Diệu vẫn vung trên miếng thịt dê, con dao phốc một tiếng đâm vào.
Nhìn Chân Diệu cười híp mắt nhưng không mang theo vẻ ấm áp, còn có con dao đang rung lên kia, nụ cười trên khóe miệng của Quận chúa Sơ Hà cứng đờ, thật lâu mới nói: “Lời này của ngươi có ý gì?”
Chân Diệu mở mắt thản nhiên nói: “Chính là nghe không hiểu lời của Quận chúa, hỏi một câu Quận chúa cũng không đưa ra đáp án, vậy thì thôi đi.”
“Ngươi, ngươi đang hù dọa ta.” Quận chúa Sơ Hà chỉ vào cây dao găm kia.
“Không dám, ta chỉ làm thịt nướng thôi.”
“Sơ Hà, đừng nghe nàng nói nhảm, thịt nướng này của nàng ta, muốn hù dọa ngươi.” Triệu Phi Thúy lành lạnh nói.
Chân Diệu liếc xéo Triệu Phi Thúy một cái, rút con dao lên.
“Ngươi, ngươi làm gì thế?” Triệu Phi Thúy không khỏi lui về sau một bước.
Chân Diệu âm thầm buồn cười.
Quả nhiên đều là tiểu cô nương mới lớn, nếu là người lớn tự nhiên sẽ hiểu nàng có thể làm cái gì.
“Không làm gì cả.” Chân Diệu dùng khăn lau dao, “Thân phận của hai vị đều cao quý hơn ta, cho nên mỗi lần thấy, muốn gây chuyện là gây chuyện sao?”
Vừa nói vừa khinh miệt nhìn hai người một cái: “Đêm thất tịch lần trước ta đã thắng ngươi, lần này ta có thể làm ra thịt nướng ăn ngon nhất. Còn các ngươi, nếu bỏ đi thân phận các ngươi lấy gì thắng ta?”
Chân Diệu vốn không phải người tranh cường háo thắng, ngày thường cũng không nói những lời này, chỉ là một lần lại một lần bị tiểu cô nương mới lớn khiêu khích, thực sự không thắng thì phiền.
Lại có thân phận khác biệt, không bằng tàn nhẫn một lần, kích thích các nàng lần sau đừng có trêu chọc nàng.
Cho dù là coi thường nàng cũng được!
“Ngươi quả là nói khoác không biết ngượng!” Triệu Phi Thúy cao giọng.
“Sao vậy, khuê nữ?”
Thế tử Mộc Ân Hậu vừa nói đã có người nhìn qua đây.
Quận chúa Sơ Hà trừng Triệu Phi Thúy một cái.
Thầm nghĩ nhà giàu mới nổi quả nhiên là nhà giàu mới nổi, thời khắc mấu chốt luôn không lên được mặt bàn!
Triệu Phi Thúy cũng ý thức được mình lỡ lời, vội nói: “Không có gì, cha là Chân Tứ nói nàng có thể làm ra thịt nướng ăn ngon nhất, nữ nhi mới không nhịn được mở miệng. Được rồi, cha mau uống rượu của cha đi.”
“Thịt nướng ăn ngon nhất?” Thế tử Mộc Ân Hậu hứng thú, đứng nguyên đó.
Những người khác nhích lại gần.
Đám người này đều thích ăn thích chơi, nghe Chân Diệu nói có thể làm ra thịt nướng ăn ngon nhất, lại là một tiểu cô nương, người nào lại không hứng thú.
Thấy nhiều người Triệu Phi Thúy không có ngăn cản, nhìn Chân Diệu cười lạnh một tiếng.
Thầm nghĩ đợi lát nữa nàng ta bị bêu xấu ai còn nhớ tới mình lỡ lời.
“Kiến An bá, cháu gái này của lão thật biết nướng thịt?” Vĩnh vương cũng sáp tới, liếc mắt nhìn miếng thịt trong tay Chân Diệu cười nói.
“Đó là đương nhiên.” Kiến An bá vỗ ngực nói.
Lão đã ăn cơm do cháu gái làm, đầu bếp trong phủ cũng không ngon bằng.
“Ha ha, Kiến An bá, cháu gái này của lão thật có thể làm ra thịt nướng không tệ, trở về ta sẽ cho lão một đôi tay gấu mới lấy được.” Vĩnh Vương nói.
Hắn cũng không so đo với một tiểu cô nương, cái gì mà thịt nướng ăn ngon nhất, chỉ cần làm ra có thể ăn là được rồi.
“Tứ nha đầu, cháu nghe thấy không, cố mà làm.” Kiến An bá hưng phấn nói.
Ai cũng biết tay gấu khó có được, lão đã nhiều năm rồi chưa được ăn.
Chân Diệu bất đắc dĩ nhìn Kiến An bá một cái, chuyên tâm xử lý thịt dê trong tay.
Nàng cũng chỉ là nướng thịt, tại sao lại bị người vây xem.
Dùng dao đập dập thịt dê, cầm đũa chọc mấy lỗ nhỏ trên miếng thịt.
Càng ngày càng nhiều người vây tới đây, thấy vậy đều không hiểu gì.
“Làm phiền lấy chút mật ong, trứng gà.” Chân Diệu nói với thị nữ ở bên cạnh.
“Đi lấy.” Vĩnh Vương nói.
Những thứ này cũng chuẩn bị, chẳng qua thịt nướng còn cần dùng mật ong, trứng gà?
Không ít người trong lòng nghi ngờ, có người dứt khoát trao đổi kinh nghiệm.
Chờ mật ong và trứng gà tới, bỏ lòng trắng