Quân Ninh nghe được cách gọi của cô, trong lòng nổi lên sự buồn bực khó nói, anh ta cố gắng gạt phăng thứ cảm giác này, trả lời.:
“Việc anh đề xuất, em đã nghĩ đến đâu rồi?”
Sơ Tình có chút mất kiên nhẫn, không biết cô phải nói đến bao nhiêu lần.
“Đàn anh, em nghĩ rằng em đã nói rõ về quyết định của mình rồi ạ.
Em có dự định sẽ thi với tư cách cá nhân.”
Vẻ mặt Quân Ninh trở nên khó coi, Sơ Tình không biết điều mọi lần đều từ chối anh ta, cô không biết có bao nhiêu người muốn tham gia đội thi của anh ta mà không được sao.
Sơ Tình được mời mà không biết trân trọng.
Bàn tay đang cầm tài liệu của anh ta siết chặt:
“Em không tham gia có phải vì anh ta không?” Anh ta hất nhẹ gương mặt về phía Điềm Thuỵ, nói tiếp: “Em không biết cuộc thì này có bao nhiêu quan trọng với sinh viên à, mà năm lần bảy lượt em từ chối muốn tham gia cá nhân.”
Nói cô thì thôi, lại còn hướng câu chuyện về Điềm Thuỵ, cô tỏ vẻ chán ghét, nhấn mạnh:
“Việc này không liên quan đến anh ấy, anh không cần phải đưa anh ấy vào câu chuyện này.
Về cuộc thi, vốn dĩ ngay từ ban đầu tôi đã quyết định thì bằng tư cách cá nhân rồi, không phải không tự lượng sức mình, mà là tôi hoàn toàn tin vào năng lực của mình.
Tôi có thứ để kiêu ngạo.
Tôi nghĩ sau này hi vọng đàn anh Quân Ninh không tìm đến tôi nữa.
Cám ơn lời mời của anh”
Cô cúi đầu, lịch sự cám ơn anh ta một lần nữa.Sơ Tình luôn muốn trong trường học, cô sẽ giữ thái độ dĩ hoà vi quý, hoà đồng với mọi người.
Nhưng sau chuyện này cô nghĩ lại, chuyện gì nên dứt khoát thì dứt khoát để tránh phiền phức về sau.
Tại một góc mà cô không thấy, từng khung cảnh cô và Điềm Thuỵ thân thiết, hay khi cô nói chuyện với Quân Ninh đều bị chụp lại tất cả.
Trong trường thời gian này rầm rộ thông tin bình chọn hoa khôi trường.
Sơ Tình là người ít lên diễn đàn trường, cô chỉ tập trung vào công việc và nâng cao kiến thức.
Mặt khác là bận yêu đương ngọt ngào với Điềm Thuỵ.
Cô phát hiện dạo gần đây, Điềm Thuỵ ngày càng dính cô cũng như nuông chiều hay dung túng cho cô hơn làm Sơ Tình ngày ngày thấy vui vẻ.
Hôm nay vẫn như mọi hôm Sơ Tình đến lớp tiết học đầu tiên.
Ban đầu cô không để ý nên không thấy gì, dần dân cô thấy ánh mắt mọi người nhìn cô có chút khác lạ.
Sơ Tình đang khó hiểu thì được Quỳnh Như gọi:
“Cậu còn có thể bình tĩnh ngồi đây học hả?”
Sơ Tình trưng ra bộ mặt khó hiểu, có chút ngốc ngếch đáng yêu.
“Chuyện gì?”
“Cậu không theo dõi diễn đàn trường sao? Cậu được bình chọn làm hoa khôi của trường.
Đá bay hoa khôi năm trước là đàn chị Uông Mỹ Hàm khoa mình đấy!” Quỳnh Như phấn khích càng nói càng hăng.
Sơ Tình không nghe thì thôi, nghe xong lại càng không hiểu, cô nói:
“Có nhầm lẫn gì chăng? Tớ đáu có tham gia thi hoa khôi gì đó mà bình chọn.”
“Cô bạn ngốc nghếch của tôi, cậu đúng là chăm học quên mất sự đời.
Bình chọn hoa khôi này đâu cần cậu phải đăng kí.
Mọi người trong trường thấy cậu vừa đẹp vừa giỏi thì tự giác bình chọn thôi.
Cậu thì hay rồi, một lần đá phăng đàn chị khoá trên”
Sơ Tình bỗng rơi vào im lặng, sao cô có cảm giác mình vừa đắc tội với người ta nhỉ.
Cô thực ra cũng không quan tâm danh hiệu hoa khôi gì đâu.
Cô không có chí lớn như vậy.
“A trên diễn đàn trường còn nói về cậu bạn gì mà lần trước hôn câu trước cửa nhà hàng ấy”.
Quỳnh Như tiếp tục nói, Sơ Tình mặt