: Việc vui không ngại nhiều
Cuối tháng tư, bởi vì vào xuân trời liên tục giáng mưa to.
Lý Thiếu Hoài dời vào Hộ Bộ không lâu miền Nam xảy ra lũ lụt, nạn dân lên đến mấy vạn người, kinh động triều đình.
Văn Đức Điện nghị triều Hoàng đế hạ chỉ, lệnh Đồng bình chương sự Vương Đán toàn quyền phụ trách chuyện lũ lụt, lấy bạc từ kho Tam Tư, Hộ Bộ cứu tế.
Lại vì tình hình thiên tai nghiêm trọng, sau khi Tam Tư loại trừ các khoản phí ngân lượng cứu tế vẫn không đủ, vì thế Triệu Hằng tự trích tiền riêng của mình ra cứu tế.
Lý Thiếu Hoài báo lên những mục sai lệch ở Hộ Bộ, Vương Đán lập tức lệnh cho Hộ Bộ kiểm toán lần nữa, do Trần Nghiêu Tẩu đích thân giám sát.
Phó sử Tam Tư nghe tin vội vàng đến tìm Đinh Vị.
"Hai năm trước cũng vì thi hành luật trà mới mà tiền thuế thu được tăng hơn trăm vạn, nhưng vẫn thiếu mấy chục vạn.
Hiện giờ quan viên trong triều đều phải ăn cơm, quân lương cả nước cũng lấy tiền từ Tam Tư, Hộ Bộ, tiền cứu tế..." Đêm khuya Lâm Đặc đến tìm Đinh Vị trao đổi.
"Vương tướng đang cho người kiểm toán, việc cứu tế lại cần nhiều ngân lượng như vậy, hạ quan chỉ sợ chỗ trống này không kịp lắp sớm muộn cũng sẽ trở thành mối hoạ về sau!"
"60 vạn lượng..." Đinh Vị nuốt nước bọt.
Dù giàu có nhưng hắn cũng không phải thương nhân, lấy đâu ra nhiều ngân lượng như vậy.
"Tể Tướng làm việc ở chính sự đường chưa đủ bận sao, còn đem bàn tay vươn đến chỗ Tam Tư?"
"Bởi vì thiên tai lần này Quan gia đã hạ chỉ cho Vương tướng toàn quyền xử lý...!Chuyện kiểm toán hình như cũng là do Quan gia bày mưu đặt kế."
Nháy mắt Đinh Vị chỉ cảm thấy đầu to, bực bội nói: "Quan gia bày mưu đặt kế?" Hắn ngồi lại trên ghế: "Được rồi, ngươi về trước đi, lo mà quản miệng bọn người bên dưới, chuyện ngân lượng để ta tìm cách!"
"Vâng."
Trước đây hắn tham ô số tiền này cũng là liên quan đến Thánh nhân.
Nếu không dùng tiền lấp miệng bọn quan viên trong triều sao có thể dễ dàng như thế.
Năm đó bởi vì thông thương, quốc khố dần dần dồi dào, nhưng vì chuyện lập hậu mà tham ô không ít bạc công.
Hoàng đế cũng là một mắt mở một mắt nhắm, hắn thuận thế ở giữa thu lợi không ít, nhưng ai biết hiện giờ lại lòi ra nợ cũ.
Lâm Đặc đi rồi Đinh Vị lấy những thiệp thảo trước đó vứt qua một bên ra lật xem từng tờ.
Trong số thiệp chồng chất đó có thiệp của Tiền phủ.
Lời lẽ trong thư chân thành khẩn thiết, đại ý là Tiền Hoài Diễn vẫn muốn kết "Tấn Tần chi hảo" cùng Đinh gia, để thể hiện thành ý còn liệt kê ra một danh sách của hồi môn phong phú.
Tiền Hoài Diễn rất giỏi nịnh hót, biết gãi đúng chỗ ngứa, Đinh Vị yêu tiền, tham tài, thích vơ vét.
Từ khi Tứ Lang trúng cử thanh danh vang dội, mặc dù của hồi phong phú nhưng hắn vẫn do dự không muốn.
Đinh Vị nhấc bút.
Viết thiệp hồi âm xong cẩn thận đè dưới nghiên mực, chờ ngày mai sẽ đưa đến Tiền phủ.
Ai ngờ thiệp còn chưa kịp gửi đi, đã phải nghênh đón lệnh ban hôn của Hoàng đế.
Đầu tháng năm, Hoàng đế tứ hôn, gả thấp Tam công chúa cho Đinh Thiệu Đức, con trai thứ tư của Tham tri chính sự.
Nhờ vậy Đinh Thiệu Đức được thăng làm Giám sát Ngự Sử, trở thành Thứ Sử Ích Châu.
Vừa hạ chỉ không lâu, Hành Châu truyền đến tin tức, Ngự Sử Hành Châu Nhạc Bình Quận công Triệu Đức Cung bệnh chết.
Triều đình phong tặng Bảo Tin Quân Tiết độ sứ, truy phong Thân Quốc công.
Giữa tháng năm, Quan lộc khanh Trần Tỉnh Hoa bệnh chết, đế nghe bi thống vạn phần, ngưng triều ba ngày, ban hiệu Thái sư Thái Tử, truy phong Tần Quốc công, thê tử nguyên phối Phùng thị phong Cáo Mệnh, hiệu Yến Quốc phu nhân, con trai Trần Nghiêu Tư được triệu hồi khôi phục chức quan.
Hai tang sự lớn diễn ra cùng lúc, hôn kỳ của Tam công chúa không thể không dời lại vài ngày.
Cùng tháng, Lại Bộ khảo hạch tuyển quan viên, Lý Địch đảm nhiệm chức Thông Phán Từ Châu.
Hoàng đế ban hôn không hề có dấu hiệu trước, đột ngột đến làm người nghi ngờ.
Đinh Thiệu Đức người này khiến cho người quá mức giật mình, Hoàng đế ban cho hắn chức Giám sát Ngự Sử quan trọng như vậy, rõ ràng là muốn nâng đỡ, thế thì vì sao còn muốn gả thấp Tam công chúa cho hắn?
Tâm tư Hoàng đế, thật sự khó lường.
Bởi vì một khi vào Hoàng tộc, hoặc trở thành thân thích, đều có nghĩa là phải rời xa chính đàn.
Nhận bổng lộc của vua lại không cần làm việc, phú quý trường thịnh.
Đây rốt cuộc là cực sủng hay là có mục đích nào khác bọn họ không đoán được.
Lễ Bộ đến truyền chỉ, từ trên xuống dưới Đinh phủ đều sôi trào.
Tự mình tiếp chỉ, nghe quan viên Lễ Bộ đọc từng câu từng chữ, bọn họ còn khiếp sợ hơn cả những người bên ngoài không biết gì kia.
Lang quân không nên thân nhất nhà mình, từ nhỏ đấu khúc, chọi gà, ăn nhậu, chơi gái, cờ bạc,...!phàm là ăn chơi trác táng hắn đều mọi thứ tinh thông, vậy mà lại thi đậu kỳ thi mùa xuân, hiện giờ còn được Quan gia coi trọng ban hôn cùng Tam công chúa.
Nay đã khác xưa, một khi đỗ cao trở thành môn sinh thiên tử, tất cả những chuyện bất khả thi, đều sẽ trở thành khả thi.
Vinh quang mà danh hiệu Tiến Sĩ mang đến, với một gia đình bình thường mà nói, một người thi đỗ có thể ảnh hưởng đến thịnh suy toàn gia tộc.
Dưới chân thành Đông Kinh trong quán trà có người nghị luận, đầu tiên được ban hôn cư nhiên không phải Huệ Ninh công chúa Triệu Uyển Như, mà là vị Tam công chúa vừa hồi kinh không lâu kia.
Nguyên nhân sâu xa người ngoài không hiểu được, chỉ có Đinh Thiệu Đức tự mình biết rõ.
Mẫu thân không hiểu tình hình nên cực kỳ áy náy, gào khóc mấy ngày, người hầu trong phủ còn cho rằng nàng hỉ cực mà khóc.
"Theo như nhu cầu..." Đinh Thiệu Đức lo lắng không phải an nguy của bản thân, nhìn về cánh cửa phía sau điện Tuyên Đức, trong lòng suy nghĩ sâu xa.
"Quan nhân còn muốn nghe khúc không?" Cô gái ôm đàn tỳ bà đi đến sau lưng nàng.
Đinh Thiệu Đức nghiêng đầu, ánh vào mi mắt là một dung mạo khá quen thuộc, nhìn thấy tỳ bà nàng mới nhớ ra đây là cô gái Bắc Địch năm trước từng khen ngợi.
"Mấy ngày gần đây Tam Nương có việc, đã ra ngoài."
"Có việc?" Đinh Thiệu Đức khẽ cau mày, hỏi: "Nàng về phủ Sở Vương rồi?"
Thấy ánh mắt dò hỏi của nàng cô gái sốt sắng gật đầu: "Sau khi Nhạc Bình Quận công qua đời con trưởng của Sở Vương, Duyên An Quận công đã cho người tới đón."
Đinh Thiệu Đức ngước mắt, sâu xa nói: "Duyên An Quận công sao..."
Triệu Duẫn là con trai trưởng của Sở Vương, đã được Hoàng đế phong tước hai lần.
Khi còn nhỏ Triệu Duẫn được tổ mẫu là Thái Hậu Minh Đức nuôi bên người.
Thời Thái Tông, bởi vì Sở Vương Triệu Nguyên Tá phóng hoả bị phế làm thứ dân, Thánh thượng kế vị khôi phục chức Vương, lại thêm thẩm tra đối chiếu, thăng làm hữu vệ tướng quân, Triệu Nguyên Tá cáo ốm không thượng triều, Hoàng đế hứa cho con trai ông kế vị.
Bên trong phủ Sở Vương.
"Cha vẫn là thích Tam Nương nhất, Tam Nương vừa