Bách Dĩ Phàm quay sang nói với Hình Mỹ Gia với Trình Dật Hạo: "Tôi kể cho hai người nghe chuyện của nước ngoài nhé, có liên quan đến nến..."
Bách Dĩ Phàm vừa mới nói Hyakumonogatari – 100 câu truyện kể ma kể bên ngọn nến của Nhật Bản đã bị Trình Dật Hạo cào cho một phát.
Bách Dĩ Phàm:...!
Bách Dĩ Phàm: "Ông làm cái gì thế! Không phải nãy vừa mới đòi kể chuyện ma sao?"
Trình Dật Hạo chột dạ: "Phàm Phàm, ông dạy tôi học thơ đi! Sông Ngân thanh thả thiển, tương khứ phục kỷ hứa.
Doanh doanh nhất thuỷ gian, mạch mạch bất đắc ngữ." (trích từ một bài trong Mười chín bài thơ cổ)
"Thế bài này có ý nghĩ gì?"
Trình Dật Hạo: "Móa!"
Vưu Thành:...!
Vưu Thành ngồi cạnh Trình Dật Hạo, ngó cậu: "Có sao không?"
"Ông ngồi đây từ lúc nào thế hả?" Trình Dật Hạo chỉ vào Vưu Thành: "Thân nhân ngồi cùng bàn tôi đâu rồi?"
Vưu Thành cười he he, bĩu môi: "Thân nhân cùng bàn của cậu đi gặp bạn gái rồi."
Trời tối, gió hiu hiu, châm ngọn nến.
Trong lớp nhiều người đổi chỗ, túm năm tụm ba nói chuyện.
Vưu Thành đổi mấy lần chỗ, cuối cùng ngồi cạnh Trình Dật Hạo.
Vưu Thành: "Hỏi sao không đáp, mấy câu kia nghĩa là gì?"
Trình Dật Hạo cứng người: "Hỏi Phàm Phàm thì biết!"
Bách Dĩ Phàm:...!
Bách Dĩ Phàm: "Không biết mà còn đọc hả? Sao nãy không đọc nốt ba câu trước đi?"
Trình Dật Hạo haha: "Thì ông cứ giải thích hai câu này đi đã."
Hình Mỹ Gia với Vưu Thành nhìn chằm chằm Bách Dĩ Phàm.
"Thì là người xưa cảm thán chuyện của Ngưu Lang - Chức nữ.
Đại ý là..." Bách Dĩ Phàm chuẩn bị tinh thần: "Hầy, nước sông Ngân nhìn qua thì thấy trong lại không quá sâu, cũng không rộng là bao a.
Nhưng hai người này lại xui xẻo nên không qua được, đành phải nhìn nhau một cách khó khăn do có con sông ở giữa thôi!"
Trình Dật Hạo, Hình Mỹ Gia, Vưu Thành:...!
"Sao tôi thấy ông giải thích nghe sai sai sao ấy.
Không phải nói bừa đó chứ?" Hình Mỹ Gia kháng nghị.
Trình Dật Hạo lập tức hùa theo: "Đúng thế đó."
Vưu Thành: "Bộ Ngưu Lang, Chức Nữ có thù với ông hả?"
Bách Dĩ Phàm: Tôi đây chính là người thuộc đoàn Đại F đó!!! (Đoàn Đại F: nguyên văn: Đại F đoàn.
Nằm trong truyện Baka to Test to Shōkanjū là một dạng kiểu tòa án nhưng thật ra là một đám FA – tui ko xem nên đoán mò.
Thế nên, Phàm Phàm là FA -> Phàm Phàm ngứa mắt Ngưu Lang, Chức Nữ)
Bách Dĩ Phàm ngồi lại ngay ngắn: "Thế thì tôi kể chuyện ma nhé?"
Hình Mỹ Gia nhanh chóng bịt tai.
Trình Dật Hạo gục xuống bàn, lăn lăn đầu: "Thà ông cứ bắt tôi học thơ còn hơn!"
Bách Dĩ Phàm liền nghe lời: "Thế thì dạy ông học Trường Hận Ca đi."
Trình Dật Hạo ngồi thẳng dậy, hai tay che ngực, tư thế phòng bị: "Bao nhiêu từ?"
"Phì." Hình Mỹ Gia rất thông cảm: "Đại Trình này, ông tuyệt đối không được đồng ý.
Đấy là bài thể trường ca.
Hình như 840 từ đó!"
Vưu Thành hết hồn: "Hình Mỹ Gia, bà biết rõ thế cơ á!"
"Tôi từng học thuộc rồi, cực kỳ khó học, nhưng lại có nhiều câu hay.
Trên trời nguyện làm chim liền cánh.
Dưới đất nguyện làm cây liền cành gì gì đó." Hình Mỹ Gia đáp: "Viết về tình yêu của Đường Huyền Tông với Dương Quý phi.
Rất cảm động!"
Trình Dật Hạo kích động: "Cái câu chim liền cánh kia tôi cũng biết đó!"
Bách Dĩ Phàm chen vào: "Thật ra đó là một câu chuyện ma.
Dương Quý phi chết, Đường Thái Tông tìm hồn của bà ấy, rồi kiếm đạo sĩ để hồn ông ta rời khỏi cơ thể, thế rồi nhìn thấy cái hồn mập mập kia.
Nhìn tôi làm gì? Dương Ngọc Hoàn vốn béo mà, đừng bảo mấy người không biết nhé?"
Ba người:...!
Hình Mỹ Gia phân tích: "Tôi phát hiện ra Bách Dĩ Phàm có thể do tổn thương tình cảm quá nặng nên giờ rất kì thị mấy câu chuyện tình cảm."
Vưu Thành lo âu: "Là bạn học, chúng ta phải làm gì để bạn mình vượt qua được nỗi khổ đó đây?"
Trình Dật Hạo chia sẻ kinh nghiệm: "Cách tốt nhất để quên đi một cuộc tình chính là bắt đầu một cuộc tình mới."
Vưu Thành đề nghị: "Cậu ta thích kiểu gì? Tôi giới thiệu mấy người cho nhé?"
Hình Mỹ Gia phản đối: "Đầu tiên phải biết vì sao cậu ta bị đá đã."
Trình Dật Hạo thẳng thắn: "Thế thì không được, không nên gợi lại chuyện thương tâm đó.
Phàm Phàm nhà tôi tốt bụng lại đẹp trai.
Tuy là suốt ngày bắt tôi học thơ, nhưng tôi khẳng định, đó không phải là lỗi của nó! Thế nên, chúng ta vẫn nên hỏi thẳng nó thích kiểu nào!"
Bách Dĩ Phàm:...!Vì sao nghe thì như đang khen mình mà lại thấy bực thế!
Bách Dĩ Phàm: "Mấy người có thể đừng coi như tôi không tồn tại được hay không?"
Ba người: "Được, thế Phàm Phàm thích con gái như nào gì?"
Bách Dĩ Phàm: "Không thích."
Bổ sung: Không thích con gái.
Cũng tại lúc này, mấy người chỉ là thiếu niên trong sáng ngây thơ, văn hóa hủ còn chưa thịnh hành nên không ai hiểu sai, chỉ coi như Bách Dĩ Phàm đang giận dỗi thôi.
Trình Dật Hạo tốt bụng giải thích, thay đổi góc độ để hỏi: "Thế người trước của ông là người như nào?"
Vấn đề này, dĩ nhiên Bách Dĩ Phàm kiên quyết không đáp.
Hình Mỹ Gia bật chế độ não bổ và chế độ thấu hiểu, nghi ngờ hỏi: "Thật ra không có người trước nào hết đúng không? Lần trước nói thế là vì ông không muốn thừa nhận mình thích Thang Tiểu Liễu đúng không?"
Chuyện này không thể nhịn nổi, cậu vất vả lắm mới gạt bay được Thang Tiểu Liễu, sao lại có thể vì một lần mất điện lại bị dính vào được cơ chứ!
Bách Dĩ Phàm cắn răng: "Đương nhiên là có rồi! Bề ngoài rất được, thích sạch sẽ, chỉ số thông minh cao đến trời..."
Từ từ, phanh lại đã, nghĩ như này là không đúng.
Cậu kịp thời sửa: "Nhưng EQ thấp đến dưới vỏ trái đất.
Suốt ngày làm khối băng cao quý lãnh diễm! Thích cái gì cũng không nói, không thích cái gì cũng không chịu nói.
Chuyện trước đây như nào cũng không nói, cha mẹ ở đâu cũng không nói.
Hỏi phải vấn đề mấu chốt thì lảng đi ngay.
Không có chuyện gì thì rất nice, có chuyện phải tự mình gánh! Chuyện gì tôi cũng phải đoán mò, tâm lực bị lao lực quá độ! Cái gì, còn suốt ngày bày ra vẻ Cậu ở đây thì tôi ở cùng cậu, cậu đi thì tôi một mình cũng chả sao! Cá một cái chân gà, tôi chết đi thì chắc chắn hắn sẽ tìm người khác ngay!"
Ba người.
Vưu Thành nhìn Hình Mỹ Gia, Hình Mỹ Gia nhìn Trình Dật Hạo.
Trình Dật Hạo run rẩy hỏi: "Con gái vừa xinh vừa thông minh chỗ nào cũng có.
Sao ông lại có thể thích được kiểu người này hả?"
Cậu bỗng cảm thấy trống rỗng, do dự nói: "Tôi..."
Đột nhiên Tạch một cái, cả phòng sáng bừng.
Cả dãy phòng học lại đồng thành "Ồ" mộ tiếng - Có điện rồi.
Bách Dĩ Phàm che mắt lại, chờ khi quen với