.
Buổi chiều.
Sau bìa rừng, gần bờ đê.
” Ah….”
” Soạt, soạt…”
” Ngon quáaaa!” Âu San Tuyết một tay cầm một quả hồng to bự, quăng hết thùy mị soạt soạt gặm hồng một cách ngon lành, “Y Chức đại nhân, anh có muốn ăn thử một miếng không? Ngon lắm đó.
Soạt, soạt……”
Trời chiều vừa mới nhiễm đỏ phía chân trời, Thất Tử đầu đầy đổ mồ hôi thở hồng hộc, lôi kéo Âu San Tuyết tiếp tục tập luyện, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Đánh bại Y Kình, trở nên mạnh mẽ….
” Y Chức đại nhân?” ánh mắt Âu San Tuyết khó hiểu, cô ném phần còn lại của quả hồng đi, trộm ngắm thân ảnh Thất Tử, chậm rãi vươn tay lấy đi đồng phục của hắn đang đặt trên xe.
” Không được làm bẩn quần áo của tôi.” Thất Tử hữu khí vô lực nhắc nhở.
Âu San Tuyết vô tội nói: “Người ta không có ý làm bẩn quần áo của Y Chức đại nhân đâu mà, người ta nhìn thấy quần áo bẩn nên muốn giúp Y Chức đại nhân giặt nó thôi mà.
Em là hầu nữ của anh đó nha.” Vẻ mặt của cô còn thật sự nghiêm túc vừa liệt kê vừa đếm trên đầu ngón tay.
“Đánh mấy kẻ muốn bắt nạt chủ nhân nè, giặt quần áo nè, nấu cơm nè, dọn phòng nè, còn có… Còn có… tóm lại là cái gì phải làm đều sẽ làm được hết!” Tiếp theo cô lại ra vẻ không vui thở dài:” Nhưng mà Y Chức đại nhân cái gì đều không cần người ta làm.
Anh làm em buồn chết mất!”
” Hả?!” Thất Tử đột nhiên ngừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Âu San Tuyết mờ mịt, khó hiểu giật giật áo Thất Tử: “Y Chức đại nhân nhìn cái gì vậy? Ở đó có gì đâu?”
Biểu tình của Thất Tử dần dần trở nên vặn vẹo, sau đó bỗng nhiên phát ra một chuỗi tiếng cười quỷ dị, cắn răng nói: “Rốt cục cũng gặp!”
Giây tiếp theo, kỳ tích đã xảy ra, Thất Tử nguyên bản bước đi còn khó khăn bây giờ lại vội vàng nhảy lên xe, đạp xe lao đi như điên.
Âu San Tuyết hốt hoảng ghé vào xe, tay gắt gao bám chặt vào yên xe, kêu to:” Y Chức đại nhân! Anh đi chậm lại! Chậm lại!”
“Bọn chúng làm cái gì ở đây vậy?” Quý Thư mang theo bốn thuộc hạ, ngồi trên bờ đê, tay chống cằm nhìn một xe hai người vừa mới phóng qua, thản nhiên hỏi.
Mấy người hầu ở phía sau gã hai mặt nhìn nhau, đồng loạt lắc đầu.
” Đi.” Quý thư nhảy xuống khỏi chỗ mình vừa ngồi: “Đi xem tên kia đang làm cái gì.” Gã thật sự cũng muốn biết dạo gần đây Y Chức đang làm cái gì, thường chạy đến rừng cây luyện kiếm.
Hắn đang có ý định gì vậy?
Hai tay Quý Thư đút trong túi quần, một ý nghĩ lóe lên trong đầu gã.
Chẳng lẽ Y Chức muốn gãtranh chức hội trưởng hội học sinh với gã?
Thất Tử âm thầm nhìn chằm chằm vào con mèo đen đang ung dung nằm trên tầng cao nhất của bờ đê, hắn khẳng định, con mèo toàn thân lông phát ra ánh sáng này, chính là thủ phạm đã tiêu hủy đi cuộc sống xinh đẹp của hắn, làm giấc mộng của hắn trở thành cát bụi.
Mèo đen híp híp đôi mắt nhìn hắn, đuôi khẽ phe phẩy, sau đó khinh thường quay đi liếm móng vuốt, chùi râu, sau đó nữa, nhắm mắt, ngủ.
Hắn chưa bao giờ gặp một con mèo lại có thể ngạo mạn đến như vậy. Khóe miệng Thất Tử co rút kịch liệt.
Âu San Tuyết không thể tin nổi nhìn con mèo trước mắt, chân đưa ra lại thu về, cuối cùng di chuyển đến cạnh Thất Tử, ngơ ngác thăm dò mèo đen, hỏi: “Y Chức đại nhân, đó là mèo hoang có phải không? Thật đáng yêu… A…”
Thất Tử đột nhiên ra tay đánh một cái lên mũi Âu San Tuyết, vẻ mặt căng thẳng không rời mắt khỏi con mèo kia, chậm rãi vươn tay về phía nó.
Âu San Tuyết trợn mắt, một bên chất vấn: “Tại sao lại đánh vào mặt em?” Một bên lùi về sau vài bước, trực trực tiếp ngồi bệt xuống nền đất.
“Bởi vì mặt cô trông có vẻ dễ bị đập.” Quý Thư cười mị mị, hai tay cắm vào túi quần, một chân không coi ai ra gì đạp lên mặt Âu San Tuyết, ác ý dùng chân niễn khuôn mặt đáng thương của cô.
Âu San Tuyết nhảy dựng lên, lửa giận bốc cao ba trượng chỉ thẳng vào mặt Quý Thư mắng to:” Mẹ nó! Ai cho phép ngươi đạp lên mặt của ta? Gối ôm tất sát!”
Quý Thư thoải mái bắt được vũ khí của Âu San Tuyết, lại nghĩ thầm: Con bé này sao lại có thể đem mấy cái thứ này giấu trên người chứ?
” Cô rốt cuộc có phải là con gái hay không vậy? Chưa thấy đứa con gái nào hung dữ như cô cả.” Từ nhỏ, gã đã được giáo dục là ‘Con gái phải nên ôn nhu hiền thục, phải giống như thiên sứ xinh đẹp’.
” Tôi có phải là con gái hay không thì liên quan gì tới cậu?”
” Dừng lại!” Quý Thư bỗng nhiên kêu dừng: “Y Chức đã đi rồi, cô còn không mau đuổi theo?”
Âu San Tuyết nhìn trái nhìn phải, Y Chức quả nhiên đã không còn ở đấy, hắn cùng chiếc xe đạp đi đã khá xa rồi.” Y Chức đại nhân! Chờ em với.” Âu San Tuyết vội vàng đuổi theo.
Quý Thư để gió thổi tung mái tóc của mình, nhìn theo bóng dáng Âu San Tuyết vội vàng, lẩm bẩm:” Một đứa con gái kì quái!” Xoay người hỏi người hầu,” Cô ta vừa rồi mắng ta là… mẹ nó?”
” Y Chức đại nhân! Y Chức đại nhân……” Âu San Tuyết bắt kịp Thất Tử, nhìn bốn phương tám hướng:” Con mèo của ngài không thấy nữa sao? Ngài có cần em đi tìm nó cho ngài không?” Đây căn bản không phải một câu hỏi, bởi vì chưa kịp dứt lời thì thân ảnh cô đang nói chuyện cùng đã chỉ còn là một cái bóng lưng nhỏ xíu nữa mà thôi.
Thất Tử thở hổn hển dắt xe đạp đi trên bờ đê.
Mặt trời đỏ rực chiếu vào gương mặt hắn khiến cho nó ánh lên màu hồng xinh đẹp.
Khuôn mặt Thất Tử co rút một chút, khóe miệng cùng khóe mắt run rẩy một cách mất tự nhiên, biểu tình càng ngày càng quái dị.
Con mèo chết tiệt! Mi cứ đợi đó!
” Xem ra, cậu vẫn còn có sức đứng dậy nhỉ?” Quý Thư hai tay bắt chéo hai tay sau gáy, thản nhiên đi tới bên người Thất Tử.
Thất Tử vẫn tiếp tục dắt xe, không có chút phản ứng nào với lời nói châm chọc đó.
Thất Tử đã quen với những lần xuất hiện của Quý Thư, gã chẳng làm gì hơn ngoài cười mỉa mai khi dễ hắn.
Quả thật gã là người nhàn rỗi nhất mà Thất Tử gặp.
Thiếu gia nhà giàu thích đốt tiền.
” Tôi hôm nay đến không phải để khi dễ cậu, nếu không tên kia lại cho tôi thêm không ít phiền toái.” Quý Thư liếc mắt nhìn chiếc xe: “Để tôi giúp cậu rèn luyện một chút.” Gã quay đầu nói với bốn