Edit by ChangHơn nữa người đàn ông trong xe cũng không phải ba Tô Lạc Ương, ba cô sao có thể hôn con gái mình được!Chẳng lẽ người lúc nãy là người bao dưỡng Tô Lạc Ương, nhưng với diện mạo của cô, ngay cả cậu ta cũng khinh thường, nhất định người nọ mắt mù rồi!Lúc này trong xe Bentley.Hai tay Tô Lạc Ương mạnh mẽ chống trên ngực người nào đó, còn tay Kỳ Mặc Trần lại đặt trên lưng cô, dùng sức áp về phía trước.Tô Lạc Ương thật sự không chống lại được nên đành buông tay, cứ vậy nhào vào trong lòng ngực Kỳ Mặc Trần, cõi lòng đầy buồn bã.Mới đầu vì việc cô gái chống lại mình nên người đàn ông còn trầm mặt, nhưng lúc môi mình chạm đến đôi môi mềm mại kia, nháy mắt biến thành hàn băng gặp được nắng gắt.Diêm Lâm ngồi đằng trước đã kéo màn che lên khi Tô Lạc Ương vào xe, chủ tử thân mật, anh ta nào dám nhìn!“Ưm ưm!” Cho đến lúc lồng ngực cô gái đã hoàn toàn không có không khí để thở, Kỳ Mặc Trần mới buông lỏng tay.Tô Lạc Ương nhìn Kỳ Mặc Trần với vẻ lên án, sau đó mông dịch về phía sau cách xa anh một chút, lúc này mới hít lấy hít để mấy ngụm không khí.Cô thật sự không tiêu với nụ hôn ma quỷ này!Người đàn ông không nói gì, đôi đồng tử ngăm đen chỉ nhìn cô chằm chằm.
Tô Lạc Ương nuốt một ngụm nước bọt: “Chuyện đó, hôm nay tôi vẫn chưa muốn về Kỳ Trạch!”Có lẽ đã sớm biết cô gái sẽ nói như vậy, ngoài con ngươi càng thâm trầm ra, Kỳ Mặc Trần cũng không tức giận, nói với người đằng trước: “Đến nhà họ Tô!”Lúc Bentley dừng trước chỗ cách nhà họ Tô không xa, khuôn mặt Tô Lạc Ương vẫn không thể tin nổi.
Vốn cô còn tưởng chiếc xe này lái đến Kỳ Trạch là chuyện không thể chối cãi, không ngờ Kỳ Mặc Trần lại quay xe cho cô về nhà họ Tô!Truy cập để đọc truyện nhanh và đầy đủ nhất“Không xuống xe? Vậy đến Kỳ Trạch!” Giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông vang bên tai, lúc này Tô Lạc Ương mới hồi thân, xách ba lô lên: “Xuống xe, xuống xe!”Tô Lạc Ương tự mở của rồi nhanh chóng nhảy xuống xe.
Ngay lúc cô muốn đóng lại, từ trong xe có một cánh tay vươn