Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia

Lừa bịp tống tiền


trước sau

Câu " Đụng chết hắn" gì đó, đương nhiên chỉ là nói cho dữ dằn, nhưng Phương Tranh chỉ là muốn hù dọa Tiêu Hoài Viễn, trực giác nói cho Phương Tranh, Tiêu tiểu tử này không phải là người tốt, ra vẻ trung hậu, kỳ thực gian trá, đối đãi loại người xấu xa này, phải lãnh khốc vô tình như ngày đông giá rét.
Tiêu Hoài Viễn đang nhàn nhã dạo chơi tiêu sái trên đường, nhưng vùng trán lại nhăn lại, hình dạng như đầy bụng tâm sự.
Gần đây mạch nước ngầm trong kinh thành bắt đầu khơi động, mơ hồ biểu hiện sắp có đại sự phát sinh, đặc biệt Phan thượng thư đã lâu chưa từng hạ bất cứ chỉ lệnh gì cho hắn nhưng hôm qua lại phái người tìm hắn, muốn hắn lưu ý từng cử động của thái tử, trong lòng hắn giống như bị một khối đá lớn đè ép, nặng nề vô cùng. Lưu ý thái tử vốn là nhiệm vụ của hắn, nhưng Phan thượng thư lại cố ý cường điệu, điều này đã nói rõ thế cục trong kinh thành đã bắt đầu biến hóa. Loại biến hóa này là điều mà hắn không mong muốn nhìn thấy.
Tiêu Hoài Viễn đang chậm rãi bước đi, bỗng nhiên cảm thấy dưới chân vừa đạp phải vật gì đó mềm nhũn, cúi đầu vừa nhìn, lại càng hoảng sợ.
Rõ như ban ngày, trong vùng chợ náo nhiệt, sao vô duyên vô cớ xuất hiện một con thỏ chết? Thật là kỳ quái...
Tiêu Hoài Viễn ngẩng đầu mờ mịt nhìn chung quanh, đang trong lúc cảm thấy kì lạ, ở một góc có một thân ảnh nhanh chóng lao ra, động tác cực nhanh ôm lấy con thỏ dưới chân Tiêu Hoài Viễn vào ngực, trong miệng bi thương hét lớn: " Tiểu Hôi! Ngươi làm sao vậy? Tiểu Hôi!"
Tiêu Hoài Viễn ngạc nhiên nhìn chằm chằm con thỏ chết trong lòng người nọ, nó màu xám, nói vậy nên gọi nó là tiểu Hôi sao?
Người đang ôm con sủng vật tiểu Hôi đau xót kia ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt tràn ngập bi thương và cừu hận trừng mắt nhìn Tiêu Hoài Viễn, đợi sau khi thấy rõ gương mặt người này, Tiêu Hoài Viễn lại càng hoảng sợ, thất thanh kinh hô: " Phương huynh! Sao là ngươi?"
Phương Tranh sưu một chút đứng lên, giọng nói đau khổ phẫn nộ: " Là ngươi...Là ngươi hại chết tiểu Hôi của ta! Ngươi là hung thủ!"
Loài người luôn thích xem náo nhiệt, trước mắt xảy ra một chuyện kinh thiên động địa tình cảm chưa dứt của người và vật, bách tính làm sao chịu bỏ qua? Chỉ một thoáng mọi người đã vây quanh hai người, trong mắt hàm chờ mong nhìn Phương Tranh và Tiêu Hoài Viễn...Ân, còn có tiểu Hôi.
Tiêu Hoài Viễn cảm thấy thập phần xấu hổ, hắn không quen bị nhiều người nhìn kỹ như vậy, bởi vì thân phận của hắn không thể thấy được ánh sáng.
Hướng phía trước đi vài bước, Tiêu Hoài Viễn cười khổ nói: " Phương huynh, chỉ mới vài ngày, ngươi không nhận thức ta sao?"
Phương Tranh hừ hừ: " Đừng lôi kéo làm quen! Ngươi hại chết tiểu Hôi của ta!" Ánh mắt tràn ngập khiển trách.
Tiêu Hoài Viễn giải thích: " Nó vốn đã chết rồi..."
Phương Tranh biến sắc nói: " Ngươi...Ngươi là hung thủ! Hại chết tiểu Hôi của ta không ngờ còn không nhận lỗi?"
Bách tính vây xem đương nhiên không hiểu rõ chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn thấy hình dạng lẽ thẳng khí hùng của Phương Tranh, trái lại Tiêu Hoài Viễn lại có thái độ chối đẩy, bên phải bên trái, liếc mắt liền thấy rõ ràng.

Có người hiểu chuyện liền ồn ào trong đám người: " Thật không biết xấu hổ! Nhận! Mau nhận đi!"
Độ phì của dư luận đúng là thật lớn, bất đắc dĩ, Tiêu Hoài Viễn nhìn tiểu Hôi nằm trong lòng Phương Tranh chắp tay, áy náy nói: " Tiểu Hôi huynh...Ai!"
Lời còn chưa dứt- Tiêu Hoài Viễn xúc động thở dài, muốn hắn hướng một con thỏ chết nhận lỗi, thật là quá mức làm khó hắn.
Tiến đến bên tai Phương Tranh, Tiêu Hoài Viễn nói nhỏ: " Ai, chơi cũng chơi đủ rồi, được rồi chứ? Đừng giả vờ nữa!"
Phương Tranh vừa thương tâm khóc thút thít, vừa dùng thanh âm nghẹn ngào nói: " Bồi tiền! Một trăm lượng!"
Tiêu Hoài Viễn sợ đến lui một bước: " Nói đùa gì đây!"
Một con thỏ chết không ngờ đòi hắn một trăm lượng bạc, người này uống nhầm thuốc hay sao?
Phương Tranh oa một tiếng khóc lớn lên: " Tiểu Hôi! Tiểu Hôi của ta! Nó không rời làm bạn cùng ta năm năm, ta vẫn đối đãi với nó như con trai ruột, không nghĩ tới gặp tai họa bất ngờ, lại chết thảm hại dưới chân thối của kẻ nào đó, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, sao mà đau lòng! Tiểu Hôi...Tiểu Hôi Hôi...Hồn hề, trở về! Ô hô ai tai..."
Bách tính vây xem bị chân tình của Phương Tranh làm cảm động, đều lớn tiếng chỉ trích Tiêu Hoài Viễn làm bậy đi không nhìn đường.
Nhiều người tức giận thật càng khó khăn, Tiêu Hoài Viên lau mồ hôi, sắc mặt xấu xí tiến đến bên tai Phương Tranh thấp giọng nói: " Được được được, một trăm lượng thì một trăm lượng ta nhận thức rồi! Phương huynh ngài hãy thu lại thần thông đi!"
Nói xong Tiêu Hoài Viễn cắn răng, vạn phần đau lòng lấy ra ngân phiếu nhét vào trong tay Phương Tranh, hôm nay ra cửa không nhìn hoàng lịch, không ngờ đụng tới vị sát thần này, thật là xui xẻo lớn, rủi ro tiêu tai, Tiêu Hoài Viễn dự định quay về nhà đi ngủ.
Tròng mắt Phương Tranh vừa chuyển, thấp giọng nói: " Ta muốn đến nhà ngươi..."
Tiêu Hoài Viễn ngẩn người, vô ý thức nói: " Khó làm được!
“ Tiểu Hôi Hôi..."
" Được được được! Ai.. .Hôm nay không nên ra cửa, không nên a!”
Biểu tình bi thương của Phương Tranh bật người liên thay đổi, cười tủm tỉm nói: “ Tiêu huynh quả nhiên là người hiếu khách, tại hạ từ chối thì bất kính, tiếp thu thịnh tình mời mọc của ngươi thôi." Tâm trạng vui vẻ không ngớt, chuyện Ảnh Tử làm không được, thiếu gia vừa ra ngựa liền đã xong. Cần gì đi theo dõi hắn, trực tiếp ép hắn đưa đi không phải là được sao.

Tiêu Hoài Viễn oán hận trừng mắt nhìn hắn, ta có thịnh tình mời sao? Cũng bị ngươi bức thôi, vô sỉ!
Phương Tranh không thèm để ý tới thái độ ác liệt của Tiêu Hoài Viễn, thân thiết như thân huynh đệ, ôm lấy vai Tiêu Hoài Viễn, dưới ánh mắt ngạc nhiên của bách tính, thản nhiên tách rời mọi người, đi tới hẻm nhỏ cách đó không xa.
Đương nhiên, đạo cụ hành động tạo ra tác dụng trọng yếu như tiểu Hôi Hôi cũng được thuận tay ôm theo.
Nhà của Tiêu Hoài Viễn mặc dù cũng nằm trong thành, nhưng vị trí có chút hẻo lánh, ở trong một hẻm nhỏ không biết tên, hơn nữa cũng không lớn, vẻn vẹn chỉ là một tòa nhà nhỏ, còn không bằng một phần Phương phủ, Tiêu gia quả thật có thể dùng từ " keo kiệt" để mà hình dung. Nhưng có thể khẳng định, Tiêu Hoài Viễn tuyệt đối không phải là một kẻ có tiền.
Tiêu gia chỉ có một vị lão bộc, theo Tiêu Hoài Viễn nói, hắn trên không cha mẹ, dưới không vợ con, là một tên độc thân hoàn toàn điển hình. Chỉ có vị lão bộc này làm bạn bao năm.
" Nga...khó trách ngươi ở trong thanh lâu thích nghe trộm chuyện trăng gió của người khác, nháo nửa ngày nguyên lai là một tên độc thân!" Phương Tranh bừng tỉnh hiểu ra, đồng thời đối với hành vi biến thái của hắn biểu thị ra sự hiểu rõ nhất định, nam nhân mà, không thể nghẹn, một lần nghẹn rất dễ gây ra chuyện xấu, nghe trộm việc của người khác coi như còn tốt, còn đi nhìn lén nữ nhân đại tiện, thật không biết bọn họ nghĩ như thế nào...
Lão bộc của Tiêu gia nghe vậy ngẩn người, thật không dám tin tưởng nhìn Tiêu Hoài Viễn chằm chằm, trong ánh mắt tràn ngập sự khiển trách cũng thương tiếc vì sự trụy lạc của Tiêu Hoài Viễn...
Tiêu Hoài Viễn lúng túng nói: " Hiểu lầm, hiểu lầm thôi, không phải như ngươi nghĩ..."
Phương Tranh tùy tiện cắt đứt hắn: " Ai, đừng nói, giải thích tức là che giấu, im lặng là vàng nha! Vị lão bá này, phiền phức ngài đem con thỏ này lột da, rửa sạch sẽ một chút, đa tạ..."
Phương Tranh không khỏi phân trần đuổi lão bộc nhân đi, vốn không cho Tiêu Hoài Viễn giải thích điều gì.
" Phương huynh, thỉnh lên đại sảnh dùng trà." Tiêu Hoài Viễn thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nói.
Mặc dù Phương Tranh là một ác khách, nhưng Tiêu Hoài Viễn cùng phải xuất ra phong độ của chủ nhân, lúc này đuổi hắn ra cũng đã không còn kịp rồi, trừ phi muốn suốt đêm dọn nhà.
" Ai nha, Tiêu huynh, hai ta cũng đừng nói tới chuyện này nữa, nhanh tìm xem, có than củi, cây nhọn, lò lửa gì đó không." Phương Tranh đi vào Tiêu gia không chút nào xem mình là người ngoài, còn chưa đi vào đại sảnh, đã chạy khắp sân tìm kiếm đồ vật linh tinh.
" Ngươi tìm những thử đó làm gì?"
" Nướng đồ ăn, đã nhiều năm không có nếm qua mùi vị...chậc chậc!" Phương Tranh nuốt nuốt nước miếng, sau khi xuyên qua xác thực chưa từng ăn món gì do chính tay mình nấu nướng.


Tiểu Hôi Hôi còn rất tươi, tròn mềm sướng miệng, vừa nướng vừa thoa muối, so với thức ăn bình thường còn ngon hơn. Tiêu Hoài Viễn ăn không chút phong độ, khóe miệng dính mỡ cũng không thèm lau, thứ nhất xác thực là rất ngon, thứ hai

- thịt thỏ trong miệng hắn là do hắn dùng một trăm lượng mua xuống, có thể nào không ăn cho thống khoái?
" Phương huynh, không phải ngươi nói ngươi xem tiểu Hôi là con ruột hay sao? Hổ độc cũng không ăn thịt con, nhưng ngươi ăn ngon đến như vậy, thật sự là không nhân tính..." Tiêu Hoài Viễn vừa ăn vừa trêu chọc, con mắt hơi híp lại, hình dạng không chút hảo ý.
Phương Tranh ngẩn người, cười tủm tỉm nói: " Không phải vậy, Tiêu huynh nghe lầm rồi, nó không gọi là tiểu Hôi, mà gọi là Tiêu Hôi, ha ha, biết ý gì không?"
" Ngươi thực sự là tên vô lại!" Hứng thú của Tiêu Hoài Viễn toàn bộ biến mất, phẫn nộ buông xuống miếng thịt thỏ đang ăn ngon lành.
Phương Tranh lại không hề lo lắng ăn nghiến ngấu, trong miệng hàm hàm hồ hồ nói: " Nói một chút, lần trước không phải ngươi đã nhảy sông tự vẫn rồi sao? Thế nào không làm ngươi chết đuối?"
Tiêu Hoài Viễn nghe vậy trên mặt nổi lên vài phần " nghĩ lại chuyện cũ mà kinh hãi", giọng nói hàm tang thương: " Đừng nói nữa, ngày đó thật sự thiếu chút nữa đã chết đuối, may mà ta nắm được mảnh cỏ lau, sau đó ta trốn trong nước bùn, suốt một ngày đêm tránh né, buổi tối mới bò ra, chạy về nhà, ai! Sống sót sau tai nạn nha!"
Phương Tranh không khỏi đồng tình nói: " Cho nên nói, ác giả ác báo, Tiêu huynh, sau này làm việc nên đường đường chính chính mới tốt..."
Tiêu Hoài Viễn trừng mắt nói: " Ta làm gì mà bất nghĩa?"
Phương Tranh cười nhạt: " Người sáng mắt không nói tiếng lóng, ngươi quỷ quỷ nhạc nhạc đến chỗ ở bí mật của Ảnh Tử để làm chi? Rốt cục ngươi nghe người phương nào sai khiến?"
Tiêu Hoài Viễn hít một hơi: " Phương huynh, thực sự không tiện cho biết, ta cùng ngươi là bạn không phải địch, Phương huynh tội gì phải ép hỏi?"
Phương Tranh lắc đầu: " Ngươi đừng xem ta là kẻ ngu si, chuyện này nếu nói ra, ta cứ việc nói thẳng, ta không biết ngươi là người phe nào, có thể là thái tử, có thể là Phan thượng thư, có thể...là hoàng thượng. Nhưng ngươi hay nhất là nói cho ta biết, ta đối với ngươi ấn tượng không tệ, không hi vọng giữa chúng ta nháo ra chuyện gì không thoải mái."
Tiêu Hoài Viễn cười cười: " Phương huynh không nên cứ bức nhau, đã nhiều ngày ngươi phái Ảnh Tử theo dõi ta, ngươi nghĩ rằng ta không biết? Nếu ta có địch ý đối với ngươi, hừ hừ, ta có thể dễ dàng chỉ bỏ rơi sự theo dõi, lại chẳng dễ đàng giết chết được bọn họ sao? Hôm nay ta mang ngươi tới nhà của ta, cũng là hướng ngươi biểu thị thiện ý, về phần thân phận của ta, tuyệt đối không thể nói, khi tới thời gian ngươi nên biết, ngươi tự nhiên sẽ biết."
Người này quả thật không dễ cung khai nha! Phương Tranh ảo não trừng mắt nhìn hắn, nhưng trong lòng Phương Tranh tuyển chọn tin tưởng lời hắn nói, vài lần gặp gỡ, hắn cũng có thể cảm giác được, Tiêu Hoài Viễn xác thật không có địch ý gì với hắn, ngược lại giữa hai người còn thông hiểu hợp ý lẫn nhau. Giao tình giữa nam nhân rất kỳ quái, có đôi khi chỉ một câu nói của đối phương nói ra, hầu như lập tức có thể phán đoán được nên tin tưởng hay không tin, đó tựa hồ là trực giác trời sinh.
Mà Phương Tranh và Tiêu Hoài Viễn lại có giao tình càng kỳ quái, bọn họ tùy thời lắc lư giữa ranh giới tín nhiệm và ngờ vực, như bạn như địch, không thể nắm lấy. Phương Tranh nghĩ loại giao tình này rất có ý tứ, có điểm " khiêu vũ cùng sói", đương nhiên," Sói" là chỉ Tiêu Hoài Viễn.
Tiêu Hoài Viễn hợp thời dời đi trọng tâm câu chuyện: “ Phương huynh là đầu nhi của Ảnh Tử..."
" Dừng! Dừng lại!" Phương Tranh bất mãn nói: " cố ý làm ta buồn nôn phải không? Gọi thủ lĩnh Ảnh Tử không tốt sao? Cái gì đầu nhi đầu nhi, khó nghe!"
" Khái khái...Đúng, thủ lĩnh Ảnh Tử, gần đây ngươi có nhận thấy bên trong kinh thành có địa phương nào không thích hợp hay không?" Ánh mắt Tiêu Hoài Viễn rất có thâm ý.

Phương Tranh lắc đầu, gần đây các huynh đệ trong Ảnh Tử còn chưa nhận nhiệm vụ, đang phụng lệnh nghỉ ngơi và hồi phục, căn cử huấn luyện còn đang xây dựng, còn chưa chiêu mộ người mới, hắn căn bản không kịp chú ý có gì không thích hợp.
" Phương huynh, thế cục trong kinh bất ổn..." Trong mắt Tiêu Hoài Viễn che kín một tầng lo lắng thật sâu.
" Có ý gì? Nói rõ một chút." Phương Tranh bị cách nói của Tiêu Hoài Viễn làm hoảng sợ.
Tiêu Hoài Viễn lắc đầu, đây chỉ là phán đoán của riêng hắn, vốn không hề có căn cứ, không thể nói rõ ra được. Nói được nửa câu, hắn liền biết mình đã lỡ miệng.
Phương Tranh nghi hoặc nhìn Tiêu Hoài Viễn im lặng không nói, người này không đầu không đuôi nói nửa câu rốt cục là có ý tứ gì? Thế cục là chỉ cái gì? Thái tử? Phan thượng thư? Hoặc là mấy hoàng tử khác? Từ xưa việc tranh đoạt tương tàn trong hoàng tộc là chuyện rất bình thường, đương nhiên, những đại thần võ tướng không an phận tạo phản cũng không ít, hôm nay tuy nói mặt ngoài Hoa triều thoạt nhìn như bình tĩnh, kỳ thật ngầm khởi động mây gió, đối với điều này, Phương Tranh nhậm chức lâu ngày, nhiều ít cũng có điểm phát hiện, Tiêu Hoài Viễn nói tới " thế cục" sợ là có quan hệ tới sự tạo phản.
Nếu Tiêu Hoài Viễn không muốn nói, Phương Tranh cũng không thể buộc hắn, Ảnh Tử đang nắm giữ trong tay, nếu trong kinh thế cục bất ổn, tìm hiểu chung quanh một chút, có thể tìm được một chút dấu vết.
Phương Tranh cười tủm tỉm nói: " Ngươi không nói thì thôi, dù sao ta biết nhà của ngươi ở đây, có chuyện gì ta sẽ tìm ngươi..."
Tiêu Hoài Viễn cười khổ nói: " Ngày hôm nay mang ngươi vào cửa ta liền nghĩ mình đã phạm phải một sai lầm rất lớn, sau này sợ rằng sẽ bị ngươi bám lấy...Ai, ta thường ngày không giống người không lãnh tĩnh như thế a."
Phương Tranh cười nói: " Thôi đi, ai cầu ai còn chưa nói chắc đâu, sau này có chuyện gì, ngươi cũng có thể tìm ta hỗ trợ…”
Hai người hàn huyên thật lâu, thẳng đến lúc trời vào đêm, Phương Tranh mới hứng thú rã rời cáo từ.
Trước khi đi Tiêu Hoài Viễn tiễn Phương Tranh ra cửa, Phương Tranh quay đầu lại tinh tế quan sát kỹ toàn nhà của Tiêu gia, dáng dấp như do dự, làm cho Tiêu Hoài Viễn có chút kỳ quái.
" Phương huynh, làm sao vậy?"
Thở dài một tiếng, Phương Tranh nói: " Vốn ta là người có lòng báo thù rất nặng, ngươi hại ta đốt chính tòa nhà của mình, ta vốn nên đốt lại nhà của ngươi lúc này mới gọi là hợp lý, nhìn qua dường như ngươi cũng giàu có..."
Tiêu Hoài Viễn sợ đến liên tục xua tay nói: " Phương huynh đừng có chủ ý này, đây chính là sản nghiệp của tổ tiên nhà ta."
" Được, tha cho ngươi một lần, nếu ngươi giàu có hơn một chút, lúc này sợ rằng nhà của ngươi đã sớm bị đốt cháy." Phương Tranh phe phẩy đầu, không gì sánh được mang lòng tiếc hận bỏ đi.
"...” Tiêu Hoài Viễn xoa mồ hôi, may mắn không ngớt, xem ra nghèo cũng có chỗ tốt lắm nha.
Ra khỏi cửa Tiêu gia, sắc mặt Phương Tranh ngưng trọng đi thẳng đến thành tây, tìm Ôn Sâm, đem bọn thuộc hạ của Ảnh Tử phái hết ra ngoài, lúc này mới an tâm trở về phủ.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện