Các đại thần nhìn thấy xe ngựa của Trường Bình công chúa đang vội vã tiến vào hoàng cung, đều né tránh sang một bên, đợi xe ngựa đi qua, không ít đại thần hơi nheo mắt, nhìn phương hướng xe ngựa biến mất, trong lòng không khỏi nói thầm.
Hoàng thượng trước nay luôn cần cù hôm nay lại ngừng lâm triều. Trường Bình công chúa lại vội vội vàng vàng sáng sớm tiến cung, có phải xảy ra chuyện gì hay không?
Trường Bình tiến cung lại không trực tiếp đi tìm hoàng huynh, mà là đi tới Từ Trữ Cung bái kiến Lý thái hậu và Trần hoàng hậu.
“ Niểu Niểu đã chết?” Trường Bình có vẻ rất giật mình.
Nàng đã mang thai ba bốn tháng, bụng dưới đã hơi nở ra, thân hình vốn hơi gầy của nàng lại hiển lộ vẻ tròn trịa, khuôn mặt hạt dưa nhỏ nhắn đã bắt đầu trở nên êm dịu trơn tuột lên.
Lý thái hậu khẽ thở dài, nói: “ Hoàng huynh ngươi hậu cung phi tử không ít. Nhưng hắn chỉ độc sủng một mình Niểu Niểu, Niểu Niểu tụ tập sự sủng ái dành cho nội cung ba ngàn phi tử vào một thân, hôm qua Niểu Niểu vừa chết, hoàng huynh ngươi tính tình đại biến, liên tiếp hạ hai đạo thánh chỉ đều là loạn mệnh. Nếu còn tiếp tục như vậy, hoàng cung và thiên hạ đều phải lộn xộn rồi.”
Trần hoàng hậu cũng yếu ớt thở dài. Sau đó tràn đầy hi vọng nhìn em gái của chồng, buồn bã nói: “ Mật nhi muội muội, hoàng huynh ngươi sau khi hạ hai đạo thánh chỉ, con người trở nên si ngốc ngơ ngác, ôm thi thể Niểu Niểu chết cũng không buông tay, ngồi bên trong ngự thư phòng vẫn không nhúc nhích, hoàng tẩu cầu ngươi đi khuyên nhủ hắn được không? Hắn là vua của một nước, Niểu Niểu tuy rằng là nữ tử âu yếm nhất của hắn, nhưng hắn gánh vác thiên hạ bách tính và giang sơn xã tắc, không thể ôm mãi Niểu Niểu cho đến chết, mà hoang phế triều chính, thậm chí tàn sát vô tội.”
Vừa nói Trần hoàng hậu vừa anh anh khóc lên. Thân là chính cung hoàng hậu, hoàng thượng sủng ái nàng mới đúng, nhưng hắn lại yêu nhất là người khác. Thậm chí vì nàng ta mà không tiếc làm cho thiên hạ rung chuyển, hoàng thượng thương tâm gần chết, còn nàng làm sao lại không thương tâm?
Thần sắc Trường Bình ngây ra một lát, cuối cùng cười khổ nói: “ Hoàng tẩu, ta có thể đi khuyên hắn, thế nhưng sợ rằng hiệu quả không lớn. Ngươi gả cho hoàng huynh nhiều năm, tất nhiên là biết. Trước đây ta bướng bỉnh gặp rắc rối, giống nhau cũng chỉ có hoàng huynh giáo huấn ta, lúc nào tới phiên ta đi khuyên được hắn? Ta khuyên hắn, hắn chịu nghe sao?”
Trần hoàng hậu nghe vậy trong lòng càng đau khổ, cũng bất chấp thể diện một hoàng hậu, hai tay che mặt, lên tiếng khóc lên.
Lý thái hậu nói: “ Nếu như vậy, chẳng lẽ thiên hạ sẽ không người khuyên được hoàng huynh ngươi sao? Ai gia nghe nội thị nói, hoàng huynh ngươi hôm nay không lâm triều, còn tiếp tục như vậy, triều sự hoang phế, chính vụ không thông, ngự sử ngôn quan can gián tấu chương chắc chắn sẽ như mưa tuyết bay vào hoàng cung, hoàng huynh ngươi vừa mới đăng cơ, chỉ sợ cũng sẽ có danh xưng là một hôn quân.”
Trường Bình úc úc thở dài, nói: “ Khuyên thật ra cũng có một người khuyên được, hắn cùng hoàng huynh học cùng trường, vốn là bạn áo vải. Hai người cảm tình còn hơn cả thân huynh đệ, nếu nói hôm nay có người nào không sợ đế uy của hoàng huynh, e rằng chỉ có duy nhất một mình hắn, có can đảm nói thẳng khuyên bảo, đại khái cũng chỉ có một mình hắn mà thôi.”
Lý thái hậu và Trần hoàng hậu nghe vậy hai mắt sáng ngời, trăm miệng một lời nói: “ Phương Tranh?”
Trường Bình hé miệng cười cười, nói: “ Chính là phu quân của ta, hơn nữa…hơn nữa…”
“ Hơn nữa cái gì?”
Trường Bình thở dài, gương mặt nổi lên vài phần dở khóc dở cười: “ Hơn nữa, vị Niểu Niểu cô nương kia, vốn xuất thân phong trần. Phu quân của ta cùng hoàng huynh ngày trước đi chơi cùng nhau, đã làm chuyện hồ đồ, Niểu Niểu cô nương chính là phu quân ta giúp đỡ hoàng huynh chuộc thân đi ra, nếu hắn khuyên không được, thiên hạ còn có ai khuyên được?”
Lý thái hậu nghe vậy trên mặt mừng như điên, mà Trần hoàng hậu lại có thần tình vừa vui vừa oán, nàng có ấn tượng không sâu đối với Phương Tranh, chỉ biết hắn cùng hoàng thượng tình như tay chân. Mà Phương Tranh cưới ngự muội đương kim, từ đây bắt đầu nói, đều rốt cục là người một nhà, thế nhưng vị muội phu không nghiêm túc này lại giúp đỡ phu quân nhà mình chuộc thân cho một phong trần nữ tử trở về, đoạt đi sự sủng ái dành cho các tần phi. Cứ thế nháo thành họa sự hôm nay, trong lòng Trần hoàng hậu thật không biết nên cảm kích Phương Tranh hay là nên hận Phương Tranh.
“ Phương Tranh hôm nay tại Giang Nam sao? Mau gọi người tuyên hắn quay về kinh!” Lý thái hậu vui vẻ nói.
Trường Bình lắc đầu nói: “ Phu quân đang ở Giang Nam, nhưng là phụng hoàng mệnh tiêu diệt Thái Vương phản loạn, Thái Vương chưa trừ, hắn có thể nào kháng chỉ quay về kinh?”
Lý thái hậu giận dỗi nói: “ Đã là lúc nào rồi, còn tiêu diệt phản loạn cái gì! Nhanh chóng khuyên nhủ hoàng thượng tỉnh táo mới là trọng yếu, việc gà nhà bôi mặt đá nhau, cứ phóng đó lại có gì vội vàng?”
Thấy Trường Bình và Trần hoàng hậu không nói chuyện, Lý thái hậu cả giận nói: “ Hoàng thượng nếu trách tội, nói hắn cứ đến trách tội ai gia! Ai gia là mẹ đẻ của hắn, sự tha thứ vẫn phải có!”
“ Người đâu!”
Nội thị ngoài điện khom người đi vào.
“ Truyền ý chỉ ai gia, khoái kỵ tám trăm dặm đi Giang Nam, tốc tốc tuyên Phương Tranh quay về cung diện thánh!”
Thời gian Trường Bình rời khỏi Từ Trữ Cung, bước tiến rõ ràng nhẹ nhàng hơn, gương mặt cũng nổi lên vài phần mỉm cười động lòng người.
Tuy nói không muốn làm lỡ chính sự của phu quân, nhưng mẫu hậu đồng ý tuyên hắn quay về kinh, phu thê được đoàn tụ, bảo nàng làm sao không thoải mái trong lòng?
“ Tên vô lương tâm, vừa đi hai tháng, ngay cả một lời nhắn cũng chưa gởi về, hừ! Xem ta có tha cho ngươi không!” Trường Bình oán hận cắn cắn môi dưới, lộ ra hàm răng trắng muốt.
Mặt đông chân núi Phục Ngưu sơn.
Bốn trăm Long Tương quân kỵ binh thúc ngựa xung phong, nhanh chóng lao ra va chạm cùng phản tặc vừa ra khỏi biển lửa.
“ Mọi người chuẩn bị! Kỵ binh trùng loạn đầu trận tuyến của địch nhân xong, chúng ta sẽ lên! Nhất định trước khi viện quân đến kịp, giữ chân Thái Vương ở lại Phục Ngưu sơn!” Phương Tranh giơ kiếm dữ dằn quát to.
Đang khi nói chuyện, trùy hình trận của kỵ binh đã tiếp xúc cùng phản tặc, đại đội kỵ binh theo sát sau đó cũng giết tới, phát sinh ra tiếng va chạm ầm ầm rung trời, trong lúc nhất thời sắt thép tương giao, mấy tiếng kêu thảm thiết truyền đến, phản tặc vừa lao ra biển lửa thì gặp ngay một kích sắc bén đánh vào đầu. Nhất thời đều rối loạn trận tuyến, đã mạo hiểm cả sự sống chết không ít, thật vất vả mới lao ra khỏi biển lửa, phản tặc binh sĩ vừa thò đầu ra liền bị kỵ binh dùng một đao xỏ xuyên qua lồng ngực.
Máu tươi lưu đầy đất, trong ánh lửa hừng hực làm tôn thêm, chiến trường đáng sợ như luyện hỏa địa ngục, hai quân vừa tiếp xúc, đó là một lần đánh nhau sống chết, song phương kịch liệt chém giết, vô số thi thể binh sĩ nằm trên đất, tình hình chiến đấu rất là thảm liệt.
Kỵ binh chém giết cùng kẻ địch, Phương Tranh dẫn bộ binh chạy tới, gia nhập chiến trường.
“ Các tướng sĩ, báo quốc lập công, ngay tại hôm nay!”
“ Sát!”
Binh sĩ tay cầm đao kiếm trường thương tình cảm dâng trào, tuy là lấy ít địch nhiều, nhưng Phương Tranh lại làm gương cho binh sĩ làm sĩ khí đại chấn, người người như mãnh hổ xuất núi, dũng cảm tiến tới, gần năm ngàn phản tặc trong nhất thời bị hơn một ngàn quân đội triều đình giết đến trở tay không kịp.
Phương Tranh dựa vào thân thủ linh xảo nhiều lần đào mạng trối chết, là người thứ nhất xông vào. Hơn nữa dưới thân pháp quỷ dị của hắn, đám phản tặc cũng bị hắn nhiều lần vướng tay, làm hắn kịp chém bay vài phản tặc, chém tới chém tới, Phương Tranh chợt thấy càng chém càng sợ.
Người khác ra chiến trường lúc đầu luôn khó khăn, một ngày hạ thủ chém bay được địch nhân thứ nhất, cũng không còn sợ nữa, trái lại càng giết càng đỏ mắt, nhưng Phương đại thiếu gia vừa vặn ngược lại, với hắn mà nói, loại sự tình ra chiến trường này làm thế nào cũng không đến phiên hắn, giết người đầu tiên người thứ hai còn có thể là bất đắc dĩ, nhưng nếu còn giết tiếp thì đúng là có chút nương tay. Dù sao đây là việc làm của người thô lỗ, Phương đại thiếu gia là một người yếu lòng điển hình nha.
Sau một lúc Phương Tranh tiến nhập chiến trận xung phong liều chết, hai chân bắt đầu như nhũn ra. Động tác phi thường dũng mãnh như lúc đầu cũng đã không còn tồn tại, nhìn máu tươi và thi thể đầy đất, gương mặt hắn dần dần trắng bệch, tay phải cầm kiếm nặng như ngàn cân, giơ cũng giơ lên không nổi nữa.
Các tướng sĩ bên cạnh còn đang anh dũng chém giết, Phương Tranh vừa lúc đầu đã tạo cho phe mình sĩ khí như hồng, mỗi người phấn đấu quên mình, giết đến hai mắt đỏ bừng, trên chiến trường loạn thành một đoàn nên cũng không còn ai chú ý đến Phương Tranh.
“ Ai nha, chiến trường quả nhiên rất nguy hiểm! Trong nhà lão tử còn một đoàn lão bà, lập tức sẽ được làm cha, cũng không thể mơ hồ chết tại đây đâu.” Phương Tranh thở hổn hển thầm nghĩ, bắt đầu tính toán.
“ Các tướng sĩ, nhanh! Chạy lên đỉnh, lên đỉnh! Hoàng thượng có chỉ, ai chém được thủ cấp của Thái Vương, phần thưởng ngàn vàng, phong vạn hộ hầu!” Giống như trong tay cầm một khẩu súng, Phương Tranh liền như một tiểu đầu mục của ngụy quốc quân, hắn một bên lên tiếng hô to, một bên chậm rãi thối lui ra sau.
“ Ngao ngao…” Các tướng sĩ nghe vậy lại càng kích động, giống như không muốn sống phóng về phía trước, một ngàn người lại đè nặng được năm ngàn phản tặc, đang dần dần ổn chiếm thượng phong.
Ngay khi Phương Tranh vừa chiến vừa lui, khó khăn lắm mới thối lui được ra ngoài vòng chiến thì chuyện không may lại tới.
“ Phương Tranh ở nơi nào? Phương Tranh ở nơi nào? Có dám cùng ta nhất quyết tử chiến? Phương Tranh, lăn ra đây!”
Trong chiến trường hai quân đang chém giết bỗng nhiên truyền đến một tiếng chợt quát, thanh âm rất quen thuộc, trong dữ dằn mang theo vài phần nho nhã.
Phương Tranh nghe vậy cả kinh, đó không phải là Thái Vương sao? Nghe được thanh âm Thái Vương, sát khí trong mắt Phương Tranh vừa hiện, con mẹ ngươi, lão tử đang tìm ngươi mà ngươi lại dám tìm ta? Mưu phản tác loạn còn dám lẽ thẳng khí hùng như thế, ngươi còn biết nói lý hay không?
Cố tình muốn đánh vào vòng chiến, tìm Thái Vương cùng hắn đại chiến một hồi, nhưng Phương Tranh vừa giết đến mềm tay, thực sự không dậy nổi dũng khí.
Thái Vương chỉ là một phản tặc rõ ràng hợp lý mà thôi, thân phận lão tử quý giá như vậy, sao có thể chấp nhặt cùng hắn? Chẳng lẽ hắn muốn ta quyết chiến thì ta phải cùng hắn quyết chiến sao? Thể diện đại thần triều đình phải đi từ bỏ?
Ở trong lòng Phương Tranh tự thoải mái chính mình, đối với tiếng hét của Thái Vương làm ra vẻ mắt điếc tai ngơ, thân thể cuộn lại, vẫn như cũ rút lui ra khỏi vòng chiến.
“ Đại nhân, đại nhân, ngài thế nào ở chỗ này?” Ôn Sâm giết đến vẻ mặt đầy máu, lẻn đến trước mặt Phương Tranh, còn rất không thức thời chỉ chỉ phương hướng phản tặc trong vòng chiến, lớn tiếng nói: “ Đại nhân, Thái Vương muốn cùng ngài quyết chiến đó!”
“ Nói bậy! Ngươi nghe lầm rồi.” Phương Tranh nghiêm trang sửa lại: “ Ngươi nghe được chính là ảo giác, ảo giác, ảo giác.”
Ôn Sâm tiếp tục lớn tiếng nói: “ Thật không phải đâu đại nhân, ta thực sự nghe được Thái Vương yêu cầu ngài quyết chiến.”
Vài tên thuộc hạ bên cạnh Phương Tranh cũng đều phụ họa: “ Đúng đúng đúng, đại nhân, thuộc hạ đều nghe được.”
Phương Tranh phụng phịu nói: “ Các ngươi đều nghe được, nhưng ta không nghe được, không tính.”
Đúng lúc này, thanh âm Thái Vương từ xa xa truyền đến: “ Phương Tranh! Lăn ra đây! Tên chuột nhắt vô sỉ! Có dám cùng ta nhất quyết tử chiến?”
Mọi người đều nhìn Phương Tranh, lần này ngươi nghe được rồi chứ?
Gương mặt Phương Tranh phát trắng, sau đó nặng nề thở dài, Thái Vương người này có đúng là mắc bệnh hay không? Ngươi đánh của ngươi, tìm ta để làm chi? Trêu ngươi chọc giận ngươi sao?
Đi tới thôi, không đi không được. Nhiều ánh mắt đều nhìn chằm chằm như vậy, Phương Tranh định lén lút không ai để ý mà chạy trốn, nhưng dưới ánh mắt nhìn kỹ của mọi người hắn lại không thể làm ra chuyện lâm trận bỏ chạy, Phương đại thiếu gia cũng là người có điểm mấu chốt về đạo đức, mặc dù điểm mấu chốt này thấp đến mức xem như không có.
Sau khi Thái Vương hô to vài tiếng, nhân mã đang chém giết kịch liệt của hai bên bất tri bất giác ngừng lại. Tướng sĩ song phương giơ đao kiếm, lẳng lặng đứng thẳng bên ngoài biển lửa, thần sắc bọn họ kiên quyết, trên mặt chảy xuôi xuống mồ hôi và máu loãng, mặc dù đã ngừng chém giết, nhưng vẫn cảnh giác nhìn chăm chú vào từng cử động của tướng sĩ đối phương.
Gió nhẹ phất qua trước trận hai quân, hỗn loạn mùi vị máu tanh và bụi trần cường liệt, mấy ngàn người chia ra hai bên, cảnh giác mà thong thả thối lui về sau. Cấp cho giữa hai quân lưu ra một khối giải đất trống có phương viên hơn mười trượng, chiến trường kịch liệt tàn khốc lúc này một mảnh vắng vẻ, tất cả mọi người lẳng lặng nhìn chăm chú vào chủ tướng của mình, lại tự giác nhường ra một con đường rộng, để chủ tướng bình tĩnh tiêu sái đi đến giải đất trống trước mặt hai quân để quyết chiến.
Phương Tranh thong dong không nổi, hắn sắp khóc, bị hoảng sợ.
Lão tử thường ngày đối với các ngươi không tệ, lúc này thế nào mỗi người đều mắt mở trừng trừng nhìn ta đi chịu chết? Kiếp trước đọc sách xem ti vi, Phương Tranh biết, trên chiến trường cổ đại, bất luận mỗi một vị chủ tướng quân đội đều có