Tập Lăng Vũ đã uống xong một ly cà phê.
anh ta đứng dậy, liếc nhìn bằng nửa con mắt từ trên cao, ánh mắt quét nhìn đến ly trà chưa được đụng vào ở trước mặt bọn họ: “Còn muốn một ly nữa không?”
Bây giờ anh ta đã dở giọng đuổi khách, rõ ràng khiến người khác cảm thấy xấu hổ.
“Lăng Vũ.
” Vy Hiên nắm tay của anh ta, bị anh ta rất không nể mặt mà hất ra.
Vy Hiên bất đắc dĩ ngồi trên ghế sa lông nhìn anh ta, không biết anh ta lại tức giận vì cái gì.
Mặt bộ quần áo đồng phục cũ, mái tóc tán loạn, cô ấy nhỏ gầy mảnh mai đến nỗi ngay cả Trần Lục cũng không khỏi động lòng thương tiếc.
Tiễn hai người đến cổng, Vy Hiên ngượng ngùng nói: “Anh Đình, anh Trần, thật sự rất xin lỗi, Lăng Vũ chỉ là cảm thấy không quen ở cùng với người lạ mà thôi.
”
Trần Lục chỉ là cười nói: “Không sao đâu, cô đã có danh thiếp của tôi rồi, nếu có vấn đề gì thì cứ trực tiếp gọi điện thoại cho tôi.
”
Vy Hiên gật đầu, sau đó nhìn về phía Trương Thanh Đình, vẻ mặt của anh như có điều suy nghĩ.
“Anh Đình.
”
“A.
” Trương Thanh Đình mới ngẩng đầu lên, cười ôn hòa nói, đưa tay vỗ vỗ vai của cô ấy: “Vào trước đi, nghỉ ngơi cho thật tốt.
”
Đưa mắt nhìn hai người đi khỏi, tâm trạng Vy Hiên có chút nặng nề, xoay người quay vào nhà lại đối mặt với Tập Lăng Vũ.
“Cậu đi đâu vậy?” Cô nhìn chằm chằm vào anh ta, cảnh giác ngăn cản đường đi của anh ta.
Tập Lăng Vũ chán ghét liếc mắt nhìn cô ấy một cái: “Ra chỗ khác.
”
Vy Hiên kiên trì không cho: “Trừ phi cậu nói cho tôi biết cậu muốn đi đâu.
”
Tập Lăng Vũ nghiêng đầu nhìn cô ấy, điện thoại trong túi tiếp tục vang lên.
“Đi tìm gái hạ hỏa.
”
anh ta cười tà tới gần, ngón tay mớn trớn vuốt khóa kéo của bộ đồng phục trên người cô ấy, từng chút từng chút kéo xuống phía dưới: “Nếu như cô làm được, vậy tôi cũng không đi nữa.
”
Cô ấy lui về phía sau một bước theo bản năng, tay của anh ta dừng lại giữa không trung.
Tay của anh ta liền thả xuống, cười nhạo một tiếng, không biết là đang cười cô hay là cười chính mình.
Nói một câu “không thú vị gì cả”, anh ta vượt qua cô lái xe đi khỏi.
Nắm chặt tay lái, thân ảnh màu xanh đậm kia trong kính chiếu hậu vẫn đứng nguyên ở cửa nhà, gầy yếu, nhỏ bé.
Dường như là thời gian mất hiệu lực trên người của cô, từ đầu đến cuối đều dừng ở mùa thu năm cô mười tám tuổi, đó là bộ dáng lần đầu tiên mà anh ta nhìn thấy cô.
Tóc tết đuôi ngựa, y như một học sinh cấp ba chưa dậy thì hoàn chỉnh, duy chỉ có cặp mắt kia sáng rõ trong suốt, ánh mắt sạch sẽ.
Không giống như anh ta, quen với chuyện lạnh lùng, quen với vẻ xấu xí, sớm đã chết ở trong nước rồi.
Tốc độ xe tăng lên, giống như là hất đi sự ràng buộc của thân ảnh ở sau lưng.
Điện thoại vẫn vang lên, anh ta âm trầm ấn nghe: “… Là bọn hắn à?”
Nhận được câu trả lời chắc chắn, anh ta cúp điện thoại, nụ cười tàn nhẫn nơi khóe miệng nhẹ nhàng nâng lên.
…
Trên đường trở về, Trần Lục ngồi ở vị trí kế bên tài xế.
“Thanh Đình, cậu giấu cô ấy cũng lâu quá đó.
”
Trương Thanh Đình lái xe, trong mắt mang theo chút nhạt nhẽo vô vị: “Tớ không hiểu cậu nói cái gì cả.
”
Trần Lục bật cười: “Thôi đi, cậu đang ở chỗ của tớ rồi mà, đừng có giả bộ nữa.
” Người hơi nghiêng qua, anh ta đem sự nhạy cảm đặc thù của luật sư phát huy, anh ta nói: “Tháng sau chính là hôn lễ của cậu, tớ cảnh cáo cậu, cậu đừng có đùa quá mức, Dương Mạn Tinh cũng không phải là một người phụ nữ bình thường.
”
Gương mặt ưu nhã của Trương Thanh Đình xuất hiện tia không kiên nhẫn: “Chuyện này thì mắc mớ gì đến cô ấy?”
Không cần phải giải thích nhiều làm gì, nhìn thái độ của anh ta đối với hai người phụ nữ khác nhau như vậy cũng đã đủ nói lên vấn đề.
Trần Lục nói đúng trọng tâm: “Nếu như trong lòng của cậu thật sự có cô gái họ Phạm này, vậy thì cậu cũng đừng có dính dáng đến cô ấy nữa, cô ấy cũng không phải là đối thủ của Dương Mạn Tinh nhà các cậu.
”
Xe đột nhiên phanh gấp lại.
Trần Lục bị hù dọa: “Nè, cậu có thể mở miệng nói một tiếng không hả.
”
Mắt của Trương Thanh Đình vẫn nhìn chăm chú về phía trước, đột nhiên mở miệng: “Chắc là cậu có người quen ở cục cảnh sát nhỉ.
”
Đây là câu nói khẳng định.
Người làm luật sư giống như bọn họ cũng quen biết với khá nhiều người, huống chi còn là những nơi thường liên lạc với nhau.
Trần Lục nhìn anh ta chậm rãi gật đầu.
Vy Hiên đã liên tục uống hai ly cà phê đắng, nhìn chằm chằm sắc trời ở bên ngoài từ xanh đen đến trắng, nhưng Tập Lăng Vũ vẫn chưa về nhà.
Cô đã gọi cho anh ta mấy cuộc điện thoại, nhưng cũng không có ai nhận, hai tay ôm sát vào người đi vài vòng ở trong phòng.
Cô ấy đột nhiên nghĩ đến một chuyện, sao lúc cô đang gặp chuyện mà Tập Lăng Vũ lại có thể tìm cô được?
Vy Hiên nhìn chiếc điện thoại màu trắng ở trên bàn một chút, lập tức cầm lên gọi điện thoại cho Trương Tuyết Chi.
“A lô.
” Giọng nói của Trương Tuyết Chi mơ mơ màng màng.
Cũng không kịp chào hỏi, cô ấy vội vàng nói: “Tuyết Chi, giữa hai cái điện thoại có thể định vị lẫn nhau hay không?”
Tuyết Chi ở đầu dây bên kia ngáp một cái: “Có thể chứ… lúc trước Dương Mạn Tinh đã từng âm thầm cài định vị trong điện thoại của anh họ mình.
.
sau khi anh họ mình biết được trực tiếp đày chị ta vào lãnh cung, hơn mấy tháng cũng không để ý đến chị ta.
”
Vy Hiên tranh thủ thời gian hỏi lại: “Làm sao tìm được?”
“Mình nói này Phạm Vy Hiên, cậu đây là đang muốn đi bắt gian hay cái gì? Có muốn chị đây kêu thêm chị em đi cùng với cậu hay không?”
“Tuyết Chi, mình cũng đã gấp như vậy rồi, cậu mau nói cho mình biết đi.
”
“Được rồi được rồi.
” Trương Tuyết Chi không có cách nào với Vy Hiên, luôn luôn đáp ứng tất cả những yêu cầu của bạn mình, chỉ cần lúc nào cô ấy cần thì cô sẽ giúp hết sức mình.
“Cậu tra điện thoại thử xem xem có phần mềm định vị trên điện thoại không…”
Vy Hiên vừa duy trì cuộc trò chuyện vừa tìm trên điện thoại, Quả nhiên phát hiện trong điện thoại di động đã có thêm một phần mềm này, cô ấy cũng không biết Tập Lăng Vũ cài đặt cho cô vào lúc nào.
“Có rồi vậy thì nhập ID và mật khẩu của đối phương vào là được rồi.
”
Vy Hiên nhất thời bị làm khó, cô không biết ID của Tập Lăng Vũ thì làm sao bây giờ?
Sau khi cúp điện thoại với Tuyết Chi, cô ấy cẩn thận suy nghĩ, thử nghiệm đăng nhập mật khẩu email duy nhất của anh ta mà cô biết…
Thông báo sai mật khẩu.
Vy Hiên thử lại lần hai, cũng sai y như vậy.
Cô nhíu mày, không phải là sinh nhật của Lăng Vũ, không phải là dãy số bằng lái của anh ta, vậy sẽ là cái gì đây?
Do dự trong chốc lát, Vy Hiên không tự tin mà dùng ngày sinh nhật của mình…
Vậy mà lại hoàn toàn chính xác.
Vy Hiên sửng sốt.
Đây là mật khẩu mà anh ta đăng ký email cho cô.
Trong thời đại wi-fi và điện thoại thông minh không được thông dụng, anh ta không thích trả lời các cuộc điện thoại của cô ấy, ngay cả tin nhắn cũng rất ít khi trả lời.
Vì vậy cô đã đăng ký một cái email, mật khẩu là sinh nhật của anh ta, lúc không có thời gian đi thăm