Trọng Sinh Sủng Phi

Chương 19: Mẫu tử


trước sau

Chung ma ma khó hiểu, muốn chọn quý nhân thế nào cũng phải có tiếng gió chứ, sao trước đó bọn bà một chút cũng không biết, đột nhiên đã tới rồi?

Chẳng lẽ không phải trải qua tay Hoàng thái hậu, Hoàng hậu?

Phùng Liên Dung cũng đặt sách trong tay xuống.

Ở trong ấn tượng của nàng, cũng không có chuyện như vậy. Trước khi Triệu Hữu Đường làm hoàng đếm thẳng đến khi hắn đăng cơ, vẫn luôn chỉ có ba quý nhân, làm sao có thể nhiều ra đến hai người đây?

Tất cả mọi người đoán đông đoán tây, Tiểu Chung ma ma đến đây, cùng Chung ma ma chụm đầu nói: “Ngươi không biết từ đâu đến đúng không?”

Chung ma ma vội nghiêng người hỏi: “Ngươi có biết?”

Tiểu Chung ma ma cười hắc hắc hai tiếng: “Cũng là mới nghe được.”

“Mau nói đi, còn treo lòng hiếu kỳ của người ta!” Chung ma ma cũng không nhẫn nại, “Nếu không nói, ta đi vào, dù sao nhiều hơn mấy người cũng là bình thường, chỉ là sớm muộn thôi.”

Tiểu Chung ma ma giữ chặt bà, nhíu nhíu mày nói: “Đừng giả vờ cái gì cũng không quan tâm, chẳng lẽ ngươi sẽ không lo lắng? Ta nghe nói hai quý nhân này đều như hoa như ngọc, bộ dáng không kém Phùng quý nhân của các ngươi đâu, người ta vốn là người hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng.”

“Cái gì?” Chung ma ma mở to hai mắt nhìn, hạ giọng nói, “Ban đầu ở ngay trong cung?”

“Đúng vậy đấy, trong cung này mấy người đó còn thiếu à? Không được sủng hạnh mấy chục năm, hai người này...” Tiểu Chung ma ma ý vị thâm trường, “Nghe nói là Hoàng thượng mở miệng, thấy bên cạnh Thái tử ít người, hi vọng sớm khai chi tán diệp.”

Chung ma ma hiểu rõ, trở về liền nói cho Phùng Liên Dung.

Phùng Liên Dung thầm nghĩ, hóa ra là như vậy.

Lúc hai người đang nói chuyện, hai quý nhân đó đã đến điện Phù Ngọc.

Hai người đầu tiên là đến chào hỏi Phùng Liên Dung.

Hai quý nhân một người tên là Cao Lê Hoa, một người tên là Trương Dao.

Chung ma ma vừa thấy, quả nhiên bộ dáng không sai, Cao Lê Hoa cao gầy xinh đẹp, Trường Nam vừa nhìn là biết đến từ Giang Nam, dịu dàng đoan trang, khí chất thư hương mười phần, giống như là đọc qua không ít sách.

Phùng Liên Dung cùng các nàng nói chuyện phiếm mấy câu, thái độ cực kỳ bình thản, hai người này liền cáo từ rời đi.

Chung ma ma nói: “Đúng là không cần cùng các nàng thân cận.”

Hai người này cho dù là quý nhân, có lẽ ngày cũng không tốt đến chỗ nào.

Trên thực tế, quả thật như vậy.

Phùng Liên Dung nhân hai người kia, áp lực trên người cũng lập tức giảm xuống.

Lực chú ý của Thái tử phi đều bị dời đi rồi.

Mấy ngày nay đều cho hai quý nhân này xem sắc mặt, nghĩ đuổi các nàng đi thế nào.

Phùng Liên Dung đều cảm thấy đáng thương.

Vốn là một mỹ nhân, mặc kệ hầu hạ Hoàng thượng hay không, ngày luôn thật yên bình, giờ thì hay rồi, đưa đến nơi này, xuất từ tay người nọ, Thái tử phi có thể không coi các nàng là kẻ địch sao? Về sau hễ là làm sai chút chuyện, chính là tai họa ngập đầu.

Có điều nàng cũng chỉ có thể đồng tình một chút, lòng bồ tát tự thân cũng khó bảo toàn.

Đợi đến hai người này không thành, có lẽ Thái tử phi lại sẽ nghĩ đến nàng.

Lại nói Hoàng đế vẫn nhớ chuyện xuất giá của An Khánh công chúa, tìm cơ hội để nàng nhìn thấy Dương Thái Phục.

Kết quả chuyện tốt thành chuyện xấu, vừa thấy người An Khánh công chúa liền xù lông, so với Vĩnh Gia công chúa, nàng ta không có phách lối như nàng, có lẽ là được nuông chiều từ bé nên vẫn rất bốc đồng. Dương Thái Phục này, bộ dạng thật sự tạm được, An Khánh công chúa nhìn không vào mắt, lập tức nói với Hoàng đế là không chịu.

Hoàng đế bên tai mềm, từ nhỏ đã không có bao nhiêu chủ kiến, nữ nhi không chịu thì thôi, dù sao trong triều văn võ bá quan còn nhiều, nhi tử nhà ai mà không được?

Ông ta ngẫm lại, có lẽ vẫn là nhi tử của Trường Hưng hầu tốt hơn.

Hoàng đế liền đi nói với Hồ quý phi: “Vẫn là ban đầu trẫm nghĩ tốt hơn, tôn nhi của Dương đại nhân thật không thích hợp.”

Hồ quý phi trong lòng lộp bộp: “Không phải là Hoàng thượng đã đồng ý để An Khánh gả cho Dương Thái Phục sao, sao bỗng nhiên lại thay đổi chủ ý?”

“Không phải là An Khánh không muốn à?”

Hồ quý phi nói: “Con bé còn nhỏ mà, nào biết mấy chuyện này, gả cho tướng công liền chỉ nhìn bộ dạng thôi hả? Hoàng thượng đừng phiền lòng, thiếp thân sẽ đi khuyên nhủ con bé, nàng vẫn còn nhỏ, lệnh của cha mẹ lời mối mai, Hoàng thượng cần gì coi trọng suy nghĩ của con bé?”

Hoàng đế nhíu nhíu mày, ông ta nghĩ đến năm Vĩnh Gia công chúa xuất giá, Hoàng hậu hoàn toàn không có sở cầu gì, chỉ nói với ông ta, Vĩnh Gia nhất định phải gả cho người mà mình hài lòng, lúc đó ông ta cũng đồng ý.

Bây giờ, Hồ quý phi lại không giống vậy.

Ông ta liếc mắt nhìn kỹ Hồ quý phi: “Trẫm cho rằng nàng rất yêu thương An Khánh.”

Hồ quý phi nở nụ cười: “Thiếp thân làm sao có thể không yêu thương đây, chỉ là An Khánh vẫn là tiểu cô nương, nào đâu biết cái gì là tốt, cái gì là không tốt.”

“An Khánh đã nhìn thấy Dương Thái Phục, đã nói không thích, ít nhất con bé cũng không thích.” Hoàng đế nghĩ rằng, thành thân, thế nào cũng phải yêu thích một cái gì đó, chẳng lẽ chính mình một chút cũng không biết?”

Hồ quý phi vẫn cứ kiên trì nói: “Dương Thái Phục thiếu niên đầy hứa hẹn, An Khánh gả cho hắn mới không phải gả sai người.”

Hoàng đế nghe xong cũng có chút không thoải mái.

Thiếu niên đầy hứa hẹn là chuyện tốt, nhưng An Khánh không thích cũng phải gả, đây không phải là làm khó ép buộc người khác sao? Bọn họ cũng không cần cùng nhà khác kết thân để giữ gìn lợi ích của mình, An Khánh là công chúa, không giống người thường, cần gì phải như thế?

Ông ta không lại nói gì nữa.

Hồ quý phi coi như ông đồng ý, lập tức liền đi khuyên An Khánh công chúa.

Nhưng An Khánh công chúa không nghe lời bà ta, chết sống không đồng ý, Hồ quý phi khuyên can mãi vẫn không thành công, bà ta tức giận, đen mặt bức bách An Khánh công chúa. Cái này thì chọc phải tổ ong vò vẽ rồi, An Khánh công chúa tính tình cương liệt, cầm cây kéo nói muốn cắt tóc.

Cảnh Hoa nói với Hoàng thái hậu: “Là thật, huyên náo ầm ĩ lắm.”

Hoàng thái hậu chậm rãi uống hết nửa bát tổ yến, đứng lên nói: “Đi nhìn một cái.”

Bên ngoài đã chuẩn bị tốt phượng liễn, bà ngồi lên đi về phía An Khánh công chúa ở.

Nghe được Hoàng thái hậu đến đây, Hồ quý phi không hỏi hoảng hốt, ra ngoài nghênh đón nói: “Làm phiền Thái hậu nương nương tự mình tới đây, An Khánh chỉ giở tính trẻ con thôi.”

“Phát cáu cái gì mà đòi cắt tóc vậy?” Hoàng thái hậu bước ra khỏi phượng liễn, thản nhiên nói,
“Hay là ngươi làm gì khiến con bé mất hứng rồi?”

Hồ quý phi thu lại vẻ mặt: “Thiếp thân chỉ là đến xem An Khánh.”

Hoàng thái hậu nhíu mày: “À, vậy thì ngươi có thể đi rồi, ta vào xem.”

Hồ quý phi cũng có chút sốt ruột, nhưng Hoàng thái hậu đã nói vậy bà ta cũng không dám lỗ mãng, chỉ đành không cam lòng rời đi.

Lúc này An Khánh công chúa cũng không lại náo, chính là hai con mắt khóc sưng lên, có điều nàng ta vẫn cùng Hồ quý phi một lòng, không nói bậy về bà ta. Hoàng thái hậu cũng không sốt ruột, chỉ ngồi trấn an, chỉ một lát thời gian, Hoàng đế cũng tới, hỏi nguyên do.

Hoàng tháu hậu nói: “Còn có thể làm sao, tất nhiên là Hồ quý phi muốn nàng xuất giá, Hoàng thượng không thấy đau, ta đến muộn chút nữa thôi An Khánh cũng phải làm ni cô rồi.”

Mặt Hoàng đế trầm xuống.

Hồ quý phi nói đi khuyên, hóa ra chính là dùng thủ đoạn như vậy!

Nàng sao có thể đối đãi với nữ nhi mình như vậy đây?

“Cũng khó hiểu, An Khánh không chịu thì thôi, vì sao thế nào cũng phải bắt nàng gả cho Dương Thái Phục? Nữ nhi gia thôi, có người yêu thương là được, Dương gia này dù quyền thế lợi hại thế nào, lại như thế nào? Hồ quý phi cũng thật là, Hoàng thượng, có phải hay không nên tấn phong Hầu gia? Ta thấy Hồ đại nhân làm Hầu gia còn chưa đủ đâu.”

Nếu là bình thường người khác nói xấu Hồ quý phi, hoàng đế nhất định sẽ mất hứng, nhưng bây giờ không ta đang không vui Hồ quý phi, Hoàng thái hậu nói như vậy chính là thêm dầu vào lửa, vừa khéo khiến Hoàng đế giận càng thêm giận.

Ông ta coi như hiểu rõ Hồ quý phi, cái gì mà yêu thương nữ nhi, đây không phải là nhờ nữ nhi mượn sức một thông gia có quyền thế sao?

Hoàng đế cắn răng nói: “Chuyện này của An Khánh liền giao cho mẫu hậu, mẫu hậu thấy tốt, An Khánh cũng nguyện ý là được.”

Hoàng thái hậu nói: “Ta một bó tuổi, còn quản gì mấy chuyện này, ngươi để Hoàng hậu đi làm đi, lần trước Vĩnh Gia gả không phải rất tốt à. Phu thê ân ân ái ái, thành thân chuyện này, người tốt là được, không nói cái khác, hoàng thượng ngài còn thiếu tiền sao?

Hoàng đế ừ một tiếng: “là nên để hoàng hậu đến làm, chuyện này vốn cũng không để một quý phi như nàng nhúng tay!”

Thấy hắn vẻ mặt tràn đầy tức giận, Hoàng thái hậu trong lòng thầm than.

Hắn đăng cơ không bao lâu, chính là bà giúp đỡ xử lý chính sự, lại có một đám đại thần có khả năng, nếu không, bản thân hắn không thể nào lớn lên. Lại nói tiếp Hoàng thái hậu cũng có chút hối hận, nhưng việc đã đến nước này, cũng chỉ biết để vậy thôi.

Ít nhất nhi tử này còn nghe lời bà, chỉ cần trên chuyện của Thái tử không lại ép buộc là được.

Hoàng thái hậu đồng ý đi nói chuyện với Hoàng hậu.

Hoàng hậu không quá nguyện ý, trong lòng nghĩ An Khánh gả cho ai quản bà đánh rắm đâu!

Bà chỉ quan tâm nữ nhi của mình, hiện Vĩnh Gia gả tốt, có một nhi tử tuy không phải con ruột, nhưng cũng không làm bà phải bận tâm. Hoàng hậu trên cơ bản sẽ chờ dưỡng lão, nhưng cuối cùng vẫn là không chịu được Hoàng thái hậu cứng mềm đều dùng, chỉ phải đành đồng ý nhận làm.

Hồ quý phi đương nhiên lại mất hứng, hôn sự của nữ nhi bà ta thế nhưng để Hoàng hậu đi xử lý, cái này còn có thể có mối nhân duyên nào tốt?

Bà ta liền đi tìm Hoàng thượng.

Hoàng thượng không gặp, lần hai cho bà ta ăn canh bế môn.

Lần này nghiêm trọng hơn một chút, cho dù bà ta đánh đàn, bên kia cũng không để ý.

Hồ quý phi rốt cục yên tĩnh lại.

Trai cò tranh nhau, Huệ phi đắc lợi.

Gần nhất Hoàng thượng luôn đến chỗ bà ta, Huệ phi khó được cơ hội này, tự nhiên là mọi cách ôn tồn. So với Hồ quý phi, Huệ phi trẻ tuổi hơn nhiều, có nhiều chỗ Hồ quý phi so không được, Hoàng đế thưởng Huệ phi không ít này nọ.

Hồ quý phi biết được, tức càng thêm tức, lần này thật sự tức thành bệnh.

Hoàng hậu có tiếng cũng có miếng bắt đầu tìm Phò mã cho An Khánh.

Qua một hồi, Phùng Liên Dung bệnh cũng tốt hơn, lại thị tẩm quá mấy lần, từ sau chuyện gặp mưa qua đi, Thái tử thu liễm hơn phía trước rất nhiều, có điều thời gian mỗi lần gặp nàng đều rất dài, nàng vẫn luôn ở đến rất muộn mới về điện Phù Ngọc.

Dạo này thời tiết càng ngày càng nóng, Phùng Liên Dung tinh thần cũng không quá tốt, đã nhiều ngày nay ăn ít hơn bình thường.

Thấy nàng nằm ở trên sạp mỹ nhân ủ rũ, Chung ma ma không thể không để bụng.

Chủ tử nhà mình bình thường cũng không thế này, chẳng sợ nóng hay lạnh đều rất có thể ăn, bà nghĩ nghĩ, vội bảo Đại Lý đi mời Kim đại phu.

Phùng Liên Dung ở bên trong nghe thấy, hỏi: “Sao lại đi mời Kim đại phu vậy?”

Chung ma ma nói: “Thấy chủ tử không thoải mái, vẫn nên nhìn một cái.”

Bà làm ma ma bên người chủ tử, chủ tử có chút gió thổi cỏ lay, bọn bà không thể lơi lỏng, tháng này, quỳ thủ của chủ tử chậm lại mấy ngày. Bình thường đều rất chuẩn, nhiều nhất chênh lệch hai ngày, Chung ma ma há có thể không nghĩ nhiều sao, đây chính là đại sự đấy.

Bây giờ là nên xác nhận rồi.

Bà thành kính vái vái trời xanh.

*Chắc mọi người cùng đoán ra nữ chính bị sao rồi nhỉ. Hí hí.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện