Trọng Sinh Tướng Quân Luôn Xem Mình Là Thế Thân

Tâm thiện ý là phúc lợi


trước sau

Edit: Hạ Vy

_____

Chương 11: Tâm thiện ý là phúc lợi.

"Ai u, uống chậm chút, chỉ một ly trà thôi, còn lo lắng ai giành với ngươi sao?" Quý Phi nương nương nhìn Mộ Chi Minh kéo tay áo che mặt ho đến mặt mày đỏ bừng, tức khắc buồn cười, nhưng vẫn vỗ nhẹ vai của y.

Mộ Chi Minh phục hồi tinh thần mà thở ra, xác nhận nói: "Khối ngọc bội màu son kia, là Cố tướng quân… di vật mẹ đẻ của nhi tử Cố tướng quân?"

"Ừm, đúng vậy." Quý Phi nương nương chắc chắn gật đầu.

Mộ Chi Minh đỡ trán che mặt, vốn dĩ ban đầu đã áy náy nay lại càng khó hiểu.

Áy náy là bởi vì kiếp trước y như thế lại đem vật có ý nghĩa phi phàm như vậy cho Phó Nghệ.

Khó hiểu là bởi vì kiếp trước Cố Hách Viêm như thế, nhưng chưa bao giờ ở trước mặt y đề cập đến việc này.

Kiếp trước khối ngọc bội màu son biến mất, Mộ Chi Minh tạm thời suy đoán Cố Hách Viêm cho rằng đã rơi đánh rơi xuống hồ, cho nên chưa từng đề cập. Nhưng kiếp này, tại sau khi y rơi xuống nước, Cố Hách Viêm lại muốn tặng ngọc bội cho y. Điều duy nhất Mộ Chi Minh có thể nghĩ được lúc này, đó chính là Cố Hách Viêm không biết đó là di vật của mẫu thân, chưa để ở trong lòng, bằng không như thế nào nói đưa liền đưa.

Nhưng chuyện cứu y, vì cái gì Cố Hách Viêm im lặng không nói!

Cái đó chính là ân cứu mạng! Nhận một chút ân tình đều không quá phận!

"Hắn cũng quá kiệm lời..." Mộ Chi Minh thở ngắn than dài.

"Cái gì kiệm lời?" Quý phi thấy y lẩm bẩm lầu bầu không rõ mà dò hỏi.

"Không có gì." Mộ Chi Minh vội ngẩng đầu.

Ngay lúc này, lập tức có một tên thái giám bên ngoài trướng bẩm báo: "Quý Phi nương nương, đã đến lúc khởi hành."

Đội ngũ khởi hành nhanh chóng, ngàn kỵ cấm quân hộ tống, trở lại kinh thành trước giờ giới nghiêm.

Chuyện Mộ Chi Minh rơi xuống nước chưa báo về phủ đệ Yến Quốc Công, nhưng Cung thị xưa nay thận trọng, liếc mắt một cái nhìn ra trên mặt Mộ Chi Minh xác thật có bệnh, vội hỏi xảy ra chuyện gì. Mộ Chi Minh không muốn mẫu thân lo lắng, chỉ nói quá mệt mỏi, cũng không lo ngại, Cung thị hỏi không ra nguyên cớ, chỉ phải cho Mộ Chi Minh nhanh chóng đi nghỉ.

Mộ Chi Minh hỏi qua cha mẹ, lập tức trở lại phòng ngủ, Thải Vi vừa mới hầu y cởi cẩm y áo ngoài, Văn Hạc Âm một trận kình phong tựa mà đẩy cửa xâm nhập: "Thiếu gia! Ngươi đã trở về! Nói ban ngày phủ đệ đưa tới chỉ con lợn rừng lớn a! Răng nanh kia, rất hung tướng! Oa tắc tắc!"

"Nói mấy lần, vào phòng của thiếu gia phải gõ cửa!" Thải Vi gõ lên đầu Văn Hạc Âm, gõ đến mức cậu từ "Oa tắc tắc", thành "Oa ô ô"

Mộ Chi Minh cười cười, xem hai người bọn họ nháo loạn, mệt mỏi trong lòng đều tan thành mây khói.

Hôm sau, Mộ Chi Minh cùng Mộ Bác Nhân nhắc tới việc đáp tạ, nào ngờ Mộ Bác Nhân chỉ quyết định đáp lễ, không muốn tới cửa.

Tuy Mộ Bác Nhân tâm cao khí ngạo, nhưng đây chính là ân cứu mạng, Mộ Chi Minh biết phụ thân không phải lạnh nhạt với người khác như thế, hoang mang hỏi một câu, làm sao biết Mộ Bác Nhân nghe xong hoảng sợ hỏi lại: "Cái gì? Ngươi rơi vào hồ sâu khe núi?!"

Chính vì thế Mộ Chi Minh mới biết, ngày ấy Cố Hách Viêm đem y giao cho đi theo ngự y, nghe nói y không quá đáng ngại, lập tức lặng yên rời đi, chưa tranh công, không thỉnh thưởng.

Quý Phi nương nương cùng Mộ Bác Nhân đều cho rằng Mộ Chi Minh là ham chơi ngã vào một con suối nào đó làm quần áo ướt mà thôi, nào ngờ...

Mộ Bác Nhân oán trách Mộ Chi Minh không đem việc đại sự này nói cho ông nghe, rồi sau đó lập tức đi chuẩn bị lễ vật cùng viết thiếp.

Mộ Chi Minh không duyên cớ bị quở trách một trận, hoảng thần đi trở về phòng, thiếu chút nữa đụng phải Thải Vi.

"Thiếu gia, ngươi làm sao vậy? Thân thể không khoẻ?" Thải Vi quan tâm dò hỏi.

Mộ Chi Minh phục hồi tinh thần lại, không đầu không đuôi mà nói câu: "Thật là cánh rừng lớn cái gì đều có, Giang Nam hải bắc, người không câm điếc lại không nói chuyện, ngươi nói có kỳ quái hay không? Chẳng lẽ ở trong mắt hắn cứu ta căn bản không đáng giá nhắc tới?"

Thải Vi không biết gì mơ màng

hồ đồ nhìn đối phương, chỉ thấy Mộ Chi Minh nói xong chính mình "Phụt" một tiếng cười.

Y gợi lên khóe miệng, ngón tay để bên môi, hơi hơi híp mắt cong mắt, cười đến giống như một con hồ ly giảo hoạt,  lẩm bẩm nói: "Thế gian này lại có người không tranh như vậy, ta xem như kiến thức tới rồi."

***

Xuân, yên liễu mãn thành, hỏi liễu khi nào tìm hoa.

Phủ đệ Cố tướng quân yên tĩnh đơn giản, hai bên bất quá năm sáu gian nhà hợp thành viện, gạch tường ngói đỏ, đình viện trống trải không thấy bóng dáng ngọn cỏ lá hoa, chỉ có phía đông góc phòng lại có một dãy ngô đồng cao vút.

Cố Hách Viêm người mặc nguyệt bạch cẩm y, đang ở dưới tàng cây luyện kiếm, hắn dung mạo tao nhã, kiếm hoa ra khỏi vỏ như trăng sáng trong sương tuyết, mũi kiếm chỉa xuống đất sau đó nửa phiến lá đều lần lượt rơi xuống, chiêu thức lưu loát, thân thể linh hoạt, khi tàn diệp nằm bình ổn ở trên mũi kiếm, tĩnh lặng nếu không có gió.

"Dục Dật thiếu gia."

Cố Hách Viêm thu hồi kiếm, đi tới là một vị có khuôn mặt hoà ái dễ gần gọi hắn, là nhũ nương của Cố Hách Viêm, Lương thị.

"Lão gia kêu ngươi đến Từ Đường*." Dì Lương đến gần nói.

(*Trong bản QT là "thiên thính" nhưng mình k biết nó rõ nghĩa là gì nên dùng Từ Đường, nếu có sai sót mọi người góp ý mình sửa lại ạ)

Cố Hách Viêm gật đầu, đứng dậy đi đến Từ Đường, thấy Cố Mâu cầm trong tay tấm thiếp màu đỏ sái kim phấn, dáng người như tùng lập với một phen cổ minh thức ghế bành bên.

"Phụ thân." Cố Hách Viêm tiến lên ôm quyền hành lễ.

"Ừm." Cố Mâu chấp tay lại, nhìn hắn nói, "Khi săn xuân hiến tế, ngươi cứu Yến Quốc Công thế tử rơi xuống hồ sâu, chuyện này có thật không?"

Cố Hách Viêm không nghĩ tới phụ thân sẽ đề cập việc này, hơi giật mình đáp: "Thật."

"Làm tốt lắm." Cố Mâu cũng không ngoài ý muốn, nhàn nhạt khen, "Cứu một mạng người hơn xây bảy tháp chùa, tâm tồn thiện ý, duy hiền duy đức, mới là phúc lợi nhân sinh trăm năm."

"Hài nhi ghi nhớ." Cố Hách Viêm đáp.

"Nếu không có Yến Quốc Công tặng lễ đưa thiếp, ta đều không biết việc này." Cố Mâu đem tấm thiếp màu đỏ kim phấn trong tay đặt trên bàn, "Yến Quốc Công tính toán hôm nay cùng Yến Quốc Công thế tử đến thăm hàn xá, tự mình nói lời cảm tạ…"

Cố Hách Viêm bỗng dưng ngẩng đầu: "Sao?!"

Cố Mâu thấy nhi tử này phản ứng, sửng sốt một lát, chần chờ nói: "… Nhưng ta đã nhiều năm không gặp khách, không biết lễ tiết đãi khách, càng không nghĩ tình văn chương đồ, thế tục hỗn loạn, vừa mới chuẩn bị người cự tuyệt bọn họ."

Cố Hách Viêm cúi đầu: "... Vâng."

Cố Mâu: "…"

Gia hoả tốt! Tình huống gì đây!

Nhãi con nhà mình phản ứng như thế này! Cũng quá… Thú vị đi!

Cố Mâu khẽ vuốt cằm, suy tư sau một lúc lâu, lại nói: "Bất quá, nay triều đình yên ổn, thế sự yên bình, không có đảng tranh, có lẽ tư tưởng của ta có chút cổ hủ, nên vứt bỏ mới đúng, nghe nói Yến Quốc Công học phú ngũ xa, thỉnh hắn tới tham thảo một chút, là chuyện may mắn, ngươi nhanh đi tìm Dì Lương dặn dò nàng chuẩn bị nước trà cùng điểm tâm cho tốt, lấy thứ tốt nhất của phủ đệ, đãi khách quý."

"Vâng!" Cố Hách Viêm ôm quyền hành lễ, vội vàng rời khỏi Từ Đường.

Cố Mâu nhìn bóng dán nhi tử chạy chậm rời đi, tấm tắc bảo lạ.

Ông ta cũng không tính là quá hiếu khách, nhưng là muốn xem Yến Quốc Công thế tử là người phương nào!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện