Edit: Hạ Vy
______
Chương 22: May mà nhân gian không hiu quạnh.
Mộ Chi Minh cùng Văn Hạc Âm tránh đi tai mắt, lặng lẽ trèo tường rời khỏi phủ, ngồi xe ngựa đi đến Cố gia.
Ban đêm, khách khứa tới phúng sớm đã về hết, trước cửa quạnh quẽ, hai bên chỉ treo đèn lòng cùng ánh nến trắng, chọc đến trái tim người ta đều băng giá. Mộ Chi Minh tiến lên nhẹ gõ cửa, gõ thật lâu mới có người tới mở.
Ôn Chung Thành mở cửa, thấy người đến là Mộ Chi Minh, nói: "Vị công tử này, giờ phúng hôm nay đã qua, ngài hôm khác lại đến."
"Ta không phải tới phúng." Mộ Chi Minh vội nói, "Ta tới đưa công văn."
"Công văn?" Tuy Ôn Chung Thành còn nghi hoặc khó hiểu, nhưng vẫn đem Mộ Chi Minh cùng Văn Hạc Âm dẫn vào phủ, "Công tử theo ta đi chính sảnh đi."
"Không cần phiền toái." Mặc dù Ôn Chung Thành là nô bộc, nhưng Mộ Chi Minh vẫn quy củ hành lễ tương đãi, "Xin hỏi tôn phu nhân ở đâu?"
"Ngài tìm Quyên Nương?" Ôn Chung Thành nói, "Nàng cùng mẫu thân ta ở nhà bếp ăn cơm."
Văn Hạc Âm đi theo bên cạnh khó hiểu nói: "Trong phủ ngươi ăn cơm cũng quá muộn, đã giờ nào rồi."
Ôn Chung Thành không giải thích cái gì, mỉm cười hiền lành, chỉ có Mộ Chi Minh biết bọn họ là bận rộn đến bây giờ, thật vất vả mới nghỉ tạm xuống dưới ăn cơm: "Ngươi đưa ta đến nhà bếp đi."
"Cái gì? Đó chỉ là nơi ở của hạ nhân." Ôn Chung Thành nói.
"Đưa ta đến đó." Mộ Chi Minh kiên trì.
Ôn Chung Thành không nhiều lời nữa, đưa Mộ Chi Minh đi vào nhà bếp. Nơi đó còn chưa thu dọn, nơi nơi bày biện đồ ăn, sọt cơm chay, củi lửa loạn thành một đoàn, Quyên Nương cùng dì Lương ở dưới đất trước bệ bếp mà ăn cơm, chợt thấy Ôn Chung Thành đưa người tới, nét mặt tràn đầy hoang mang, đến khi Quyên Nương nhận ra người đến là ai, lập tức vui sướng mà đứng lên đón tiến lên: "Mộ công tử!"
Mộ Chi Minh khẽ gật đầu, từ trong ống tay áo lấy ra công văn hôm nay: "Muộn như vậy còn đến, thật là quấy rầy, ta vẫn còn việc muốn nói với ba vị."
Vừa dứt lời Mộ Chi Minh đảo mắt nhìn xung quanh, sau đó mới từ sọt đồ ăn gần bếp lôi ra một băng ghế nhỏ, nhẹ nhàng ngồi xuống, đem công văn đưa cho Quyên Nương: "Cái này là ta đã viết gọn ra, ngươi nhìn xem, có thể hiểu không?"
Quyên Nương tiếp nhận công văn mở ra, lập tức thấy mặt trên là tất cả những chuyện nàng phải làm, từng bước một viết đến rành mạch, mỗi nét bút có thể thấy được một sự nghiêm túc trong đó, nàng nhịn không được đỏ mắt, liên tục gật đầu: "Có thể hiểu."
"Vậy là tốt rồi." Mộ Chi Minh yên tâm mà gật gật đầu, "Kỳ thật… Kỳ thật ta muốn cùng ba vị xử lý tang lễ của Cố tướng quân, nhưng ta là họ khác, cùng Cố tướng quân cũng không thân không thích, như vậy…"
"Công tử, ngàn vạn lần đừng nói như vậy." Dì Lương mở miệng, "Ngài cũng nhìn thấy, chúng ta chỉ là ba tôi tớ cái gì cũng đều không hiểu, lúc này nếu có người nguyện ý giúp đỡ lo liệu một vài chuyện, thật sự là như đưa than ngày tuyết."
Mộ Chi Minh thoáng giải sầu, vì thế đưa bọn họ cần đi mời người hỗ trợ làm việc tang lễ, phúng viếng đoan cơm bãi trà, đình quan sau khi đưa linh chờ dặn dò từng chuyện một, y sợ ba người nhớ không rõ, trước khi đến còn đem theo bút mực, dặn dò một lượt mới đem đưa cho dì Lương.
Ba người cũng chưa nghĩ đến Mộ Chi Minh tuổi còn trẻ hành sự chu toàn như thế, còn đem hết toàn lực tương trợ, cảm kích đến đỏ hốc mắt, mấy lần định khấu đầu bái tạ.
"Thời gian không còn sớm, vất vả cho các ngươi, nếu như không có việc gì, ta đi trước." Mộ Chi Minh dứt lời, đứng lên định rời đi, nào biết dì Lương đột nhiên quỳ xuống đất, run thanh năn nỉ: "Mộ công tử, kỳ thật còn có một chuyện, ta cả gan cầu xin ngài."
"Mau đứng lên." Mộ Chi Minh hoảng sợ, đi đến nâng dì Lương, "Có chuyện gì cứ việc nói, không cần như thế."
Lương dì nắm lấy Mộ Chi Minh, nức nở nói: "Ngài có thể khuyên công tử nhà ta hay không?"
Mộ Chi Minh ngẩn ra: "Cố huynh hắn làm sao vậy?"
Dì Lương đau lòng mà rơi nước mắt, thở ngắn than dài: "Thiếu gia ở linh đường đã quỳ hai ngày hai đêm, không uống một giọt nước, mới vừa rồi ta đi khuyên hắn nghỉ tạm ăn chút, hắn vẫn không muốn dậy."
Trái tim Mộ Chi Minh hung hăng run rẩy: "Hắn như làm sao… Nhưng… Người thân khuyên hắn đều bất động, ta là người ngoài, quan hệ lại xa cách như vậy, làm sao có thể khuyên hắn?"
Dì Lương lắc đầu: "Mộ công tử, chúng ta làm hạ nhân ăn nói vụng về, sẽ không nói được, ngài tri thư đạt lễ, năng ngôn thiện biện, so với chúng ta sẽ dễ nói chuyện hơn, cầu xin ngài đi thử đi."
"Ta… Chính là hắn đối ta, thật sự rất lạnh nhạt… Huống hồ đã trễ thế này… Ta như thế đột ngột mà xuất hiện, thực sự không ổn…" Mộ Chi Minh do dự mãi, nói chuyện đứt quãng, dì Lương vẫn luôn nắm chặt cổ tay của y, kiên định như vậy, khẩn khoản nói: "Mộ công tử, thiếu gia chúng ta không phải là lạnh nhạt, hắn chỉ là không biết nói gì, hắn từ nhỏ, thích vật gì cũng không nói ra, không tranh cũng không đoạt, mọi người đều nói hắn thành thục hiểu chuyện. Nhưng người khác càng nói hắn như vậy, hắn lại càng đáng thương, có lẽ người khác không biết, nhưng ta từ nhỏ nhìn